古诗词

丙吉问牛图

许有壬

肥充列鼎健充车,厚养专为簿领驱。féi chōng liè dǐng jiàn chōng chē,hòu yǎng zhuān wèi bù lǐng qū。
千古清风梓人传,凭谁书继丙家图。qiān gǔ qīng fēng zǐ rén chuán,píng shuí shū jì bǐng jiā tú。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

南乡子

许有壬

波漾石粼粼。bō yàng shí lín lín。
浮磬依稀类泗滨。fú qìng yī xī lèi sì bīn。
回首林虑千万丈,嶙峋。huí shǒu lín lǜ qiān wàn zhàng,lín xún。
不效修蛾一点颦。bù xiào xiū é yī diǎn pín。
幽讨日方亲。yōu tǎo rì fāng qīn。
林下何尝见一人。lín xià hé cháng jiàn yī rén。
便把清流都洗尽,缁尘。biàn bǎ qīng liú dōu xǐ jǐn,zī chén。
领取羲皇以上春。lǐng qǔ xī huáng yǐ shàng chūn。

南乡子

许有壬

沙砾不堪炊。shā lì bù kān chuī。
华表高歌乞食诗。huá biǎo gāo gē qǐ shí shī。
不为啄腥甘趁逐,群鸡。bù wèi zhuó xīng gān chèn zhú,qún jī。
为伴书痴老窦威。wèi bàn shū chī lǎo dòu wēi。
万里在襟期。wàn lǐ zài jīn qī。
会见青云奋迅时。huì jiàn qīng yún fèn xùn shí。
吐故纳新元有术,偏饥。tǔ gù nà xīn yuán yǒu shù,piān jī。
奉瘗佳铭却付谁。fèng yì jiā míng què fù shuí。

南乡子

许有壬

健笔挽银河。jiàn bǐ wǎn yín hé。
公直銮坡我谏坡。gōng zhí luán pō wǒ jiàn pō。
只好老来供一笑,呵呵。zhǐ hǎo lǎo lái gōng yī xiào,hē hē。
喜怒从人愧国皤。xǐ nù cóng rén kuì guó pó。
花月共婆娑。huā yuè gòng pó suō。
劝饮随君学邵酡。quàn yǐn suí jūn xué shào tuó。
松菊有盟休冷落,哦歌。sōng jú yǒu méng xiū lěng luò,ó gē。
我辈同年甚不多。wǒ bèi tóng nián shén bù duō。

南乡子

许有壬

乌鹊欲填河。wū què yù tián hé。
蝜蝂多持更上坡。fù bǎn duō chí gèng shàng pō。
虫鸟无知徒自苦,谁呵。chóng niǎo wú zhī tú zì kǔ,shuí hē。
恰似贪人少已皤。qià shì tān rén shǎo yǐ pó。
市也好婆娑。shì yě hǎo pó suō。
要染先生面色酡。yào rǎn xiān shēng miàn sè tuó。
有口难言今只可,狂歌。yǒu kǒu nán yán jīn zhǐ kě,kuáng gē。
终岁陶陶不是多。zhōng suì táo táo bù shì duō。

南乡子

许有壬

山水绿相纡。shān shuǐ lǜ xiāng yū。
好个依山傍水居。hǎo gè yī shān bàng shuǐ jū。
不是隆中高卧处,茅庐。bù shì lóng zhōng gāo wò chù,máo lú。
直挽岷峨入壮图。zhí wǎn mín é rù zhuàng tú。
匡世策全疏。kuāng shì cè quán shū。
只合归来坐守株。zhǐ hé guī lái zuò shǒu zhū。
乡里小儿从笑我,非夫。xiāng lǐ xiǎo ér cóng xiào wǒ,fēi fū。
却胜携人共泛湖。què shèng xié rén gòng fàn hú。

南乡子·和明初鹤饥韵四首

许有壬

淅米剑头炊。xī mǐ jiàn tóu chuī。
枵腹雷鸣出险诗。xiāo fù léi míng chū xiǎn shī。
诗客眼高轻视鹤,如鸡。shī kè yǎn gāo qīng shì hè,rú jī。
终是鸡群有等威。zhōng shì jī qún yǒu děng wēi。
供饲不如期。gōng sì bù rú qī。
柰此瓶储告尽时。nài cǐ píng chǔ gào jǐn shí。
也胜劈琴馋俗子,充饥。yě shèng pī qín chán sú zi,chōng jī。
穷饿相从更怨谁。qióng è xiāng cóng gèng yuàn shuí。

南乡子·和欧阳玄之韵

许有壬

高论听悬河。gāo lùn tīng xuán hé。
先知新诗问老坡。xiān zhī xīn shī wèn lǎo pō。
手冷不甘寒气早,谁呵。shǒu lěng bù gān hán qì zǎo,shuí hē。
更被黄花笑鬓皤。gèng bèi huáng huā xiào bìn pó。
风竹乱婆娑。fēng zhú luàn pó suō。
老我衰颜藉酒酡。lǎo wǒ shuāi yán jí jiǔ tuó。
佳节重逢真可赏,赓歌。jiā jié zhòng féng zhēn kě shǎng,gēng gē。
陶令壶觞旨且多。táo lìng hú shāng zhǐ qiě duō。

南乡子·次可行韵二首其二

许有壬

薄宦苦营营。báo huàn kǔ yíng yíng。
半世长亭复短亭。bàn shì zhǎng tíng fù duǎn tíng。
一旦结茅当叠嶂,云屏。yī dàn jié máo dāng dié zhàng,yún píng。
朝暮阴晴几样青。cháo mù yīn qíng jǐ yàng qīng。
浊酒瓦盆盛。zhuó jiǔ wǎ pén shèng。
农父无才却有情。nóng fù wú cái què yǒu qíng。
好雨知时公到此,安宁。hǎo yǔ zhī shí gōng dào cǐ,ān níng。
话到盆空月满庭。huà dào pén kōng yuè mǎn tíng。

南乡子·醉书月香亭桂几

许有壬

老子分渔樵。lǎo zi fēn yú qiáo。
说着登山气更豪。shuō zhe dēng shān qì gèng háo。
天外长江流不尽,迢迢。tiān wài zhǎng jiāng liú bù jǐn,tiáo tiáo。
脚底青云步渐高。jiǎo dǐ qīng yún bù jiàn gāo。
两手敢辞劳。liǎng shǒu gǎn cí láo。
右有深杯左有螯。yòu yǒu shēn bēi zuǒ yǒu áo。
我似渊明多一字,陶陶。wǒ shì yuān míng duō yī zì,táo táo。
明日黄花笑二毛。míng rì huáng huā xiào èr máo。

南乡子·赠轧二弦胡琴高才甫

许有壬

锦瑟思华年。jǐn sè sī huá nián。
底用嘈嘈五十弦。dǐ yòng cáo cáo wǔ shí xián。
两线清冰千万调,能传。liǎng xiàn qīng bīng qiān wàn diào,néng chuán。
句句分明字字圆。jù jù fēn míng zì zì yuán。
高艺擅华筵。gāo yì shàn huá yán。
多少新声出自然。duō shǎo xīn shēng chū zì rán。
更着赵娘歌宛转,相联。gèng zhe zhào niáng gē wǎn zhuǎn,xiāng lián。
消得诗人笔似椽。xiāo dé shī rén bǐ shì chuán。

春从天上来祝一斋大参寿

许有壬

自古英雄。zì gǔ yīng xióng。
试倒指,谁能廊庙雍容。shì dào zhǐ,shuí néng láng miào yōng róng。
相君此遇,风虎云龙。xiāng jūn cǐ yù,fēng hǔ yún lóng。
光掩前后诸公。guāng yǎn qián hòu zhū gōng。
正天开治运,□□力、启沃宸衷。zhèng tiān kāi zhì yùn,lì qǐ wò chén zhōng。
况平生,把诗书礼乐,烂入胸中。kuàng píng shēng,bǎ shī shū lǐ lè,làn rù xiōng zhōng。
当年侧闻先德,只一语唤起,万室春风。dāng nián cè wén xiān dé,zhǐ yī yǔ huàn qǐ,wàn shì chūn fēng。
桂树成丛。guì shù chéng cóng。
棣华联萼,总是旧日阴功。dì huá lián è,zǒng shì jiù rì yīn gōng。
怪昨宵雪霁,烟光薄、生意浮空。guài zuó xiāo xuě jì,yān guāng báo shēng yì fú kōng。
我来为寿,相朝何似,维岳维嵩。wǒ lái wèi shòu,xiāng cháo hé shì,wéi yuè wéi sōng。

柳梢青

许有壬

窗对晴岚。chuāng duì qíng lán。
门临流水,坐阅归帆。mén lín liú shuǐ,zuò yuè guī fān。
为口劳心,雪犹烧笋,霜便分柑。wèi kǒu láo xīn,xuě yóu shāo sǔn,shuāng biàn fēn gān。
酒香梅下茅庵。jiǔ xiāng méi xià máo ān。
就湖置、新鱼满篮。jiù hú zhì xīn yú mǎn lán。
梦记当年,此皆身享,好个江南。mèng jì dāng nián,cǐ jiē shēn xiǎng,hǎo gè jiāng nán。

点绛唇·次吕叔泰韵

许有壬

云海茫茫,何人寻得春归处。yún hǎi máng máng,hé rén xún dé chūn guī chù。
年年迟暮。nián nián chí mù。
不逐春归去。bù zhú chūn guī qù。
何日真归,历历江湖路。hé rì zhēn guī,lì lì jiāng hú lù。
舟横渡。zhōu héng dù。
青山无数。qīng shān wú shù。
醉吸荷心露。zuì xī hé xīn lù。

点绛唇·病中偶成

许有壬

酒病诗愁,好春三月常孤负。jiǔ bìng shī chóu,hǎo chūn sān yuè cháng gū fù。
开门春暮。kāi mén chūn mù。
新绿迷云树。xīn lǜ mí yún shù。
一片飞花,绾住游丝舞。yī piàn fēi huā,wǎn zhù yóu sī wǔ。
东风妒。dōng fēng dù。
等闲吹去。děng xián chuī qù。
散乱随红雨。sàn luàn suí hóng yǔ。

贺新郎

许有壬

陈迹空凫渚。chén jì kōng fú zhǔ。
怅繁华、等闲一梦,便成今古。chàng fán huá děng xián yī mèng,biàn chéng jīn gǔ。
佩玉鸣銮人如画,何处为云为雨。pèi yù míng luán rén rú huà,hé chù wèi yún wèi yǔ。
只明月、还生春浦。zhǐ míng yuè hái shēng chūn pǔ。
帝子当时无穷欲,奈浮云、回首浑非故。dì zi dāng shí wú qióng yù,nài fú yún huí shǒu hún fēi gù。
天有意,肯轻许。tiān yǒu yì,kěn qīng xǔ。
江湖襟带雄吴楚。jiāng hú jīn dài xióng wú chǔ。
更翩翩、三王文采,丽章骈句。gèng piān piān sān wáng wén cǎi,lì zhāng pián jù。
一旦飞来韩家笔,才见龙翔凤舞。yī dàn fēi lái hán jiā bǐ,cái jiàn lóng xiáng fèng wǔ。
漫千载、怀人延伫。màn qiān zài huái rén yán zhù。
豪杰纷纷今谁在,笑世间、华屋争寒暑。háo jié fēn fēn jīn shuí zài,xiào shì jiān huá wū zhēng hán shǔ。
瀛海远,去无侣。yíng hǎi yuǎn,qù wú lǚ。