古诗词

盆菊联句

许有壬

霜卉日已腓,寒轧层空澄。shuāng huì rì yǐ féi,hán yà céng kōng chéng。
大明丽若木,忽自东海升。dà míng lì ruò mù,hū zì dōng hǎi shēng。
照我衡茅下,南金烂棱层。zhào wǒ héng máo xià,nán jīn làn léng céng。
密叶肥晚翠,疏根瘦秋鹰。mì yè féi wǎn cuì,shū gēn shòu qiū yīng。
眷兹贞淑质,夙著隐逸称。juàn zī zhēn shū zhì,sù zhù yǐn yì chēng。
佳名岂易得,高风邈难仍。jiā míng qǐ yì dé,gāo fēng miǎo nán réng。
心将东篱兴,迹遽华筵登。xīn jiāng dōng lí xīng,jì jù huá yán dēng。
美人遂幽讨,晚岁欣得朋。měi rén suì yōu tǎo,wǎn suì xīn dé péng。
谁令赪与紫,亦复相依冯。shuí lìng chēng yǔ zǐ,yì fù xiāng yī féng。
黄裳本元吉,间色讵能胜。huáng shang běn yuán jí,jiān sè jù néng shèng。
颀然挺寻丈,欹倾待维绳。qí rán tǐng xún zhàng,yī qīng dài wéi shéng。
植以葛陂杖,资以剡溪藤。zhí yǐ gé bēi zhàng,zī yǐ shàn xī téng。
通谱品逾百,口说为尔滕。tōng pǔ pǐn yú bǎi,kǒu shuō wèi ěr téng。
宗既别大小,祖亦殊高曾。zōng jì bié dà xiǎo,zǔ yì shū gāo céng。
浓如胭脂沁,润如酥膏凝。nóng rú yān zhī qìn,rùn rú sū gāo níng。
鲜如剪朝霞,清如裁春冰。xiān rú jiǎn cháo xiá,qīng rú cái chūn bīng。
肉色映蒙絺,体素动砑绫。ròu sè yìng méng chī,tǐ sù dòng yà líng。
百叠甃碎琼,千重蹙文缯。bǎi dié zhòu suì qióng,qiān zhòng cù wén zēng。
莺羽乍出鷇,鱼鳞骈有棱。yīng yǔ zhà chū kòu,yú lín pián yǒu léng。
亭亭矗巨杯,灼灼开华灯。tíng tíng chù jù bēi,zhuó zhuó kāi huá dēng。
长身不免弱,擎重嗟未能。zhǎng shēn bù miǎn ruò,qíng zhòng jiē wèi néng。
摘剔留数花,花损气益增。zhāi tī liú shù huā,huā sǔn qì yì zēng。
出奇世岂眩,夺巧天应憎。chū qí shì qǐ xuàn,duó qiǎo tiān yīng zēng。
人力固云胜,物性柰失恒。rén lì gù yún shèng,wù xìng nài shī héng。
平生愧学诗,多识犹儚儚。píng shēng kuì xué shī,duō shí yóu méng méng。
不如坐对之,政似罗豆?。bù rú zuò duì zhī,zhèng shì luó dòu。
真趣渐渐得,香气浮浮蒸。zhēn qù jiàn jiàn dé,xiāng qì fú fú zhēng。
微吟慰晚节,大滕哦松丞。wēi yín wèi wǎn jié,dà téng ó sōng chéng。
有花思陶潜,无酒思王弘。yǒu huā sī táo qián,wú jiǔ sī wáng hóng。
南阳饮潭水,寿者如冈陵。nán yáng yǐn tán shuǐ,shòu zhě rú gāng líng。
所以遁世翁,有乐在曲肱。suǒ yǐ dùn shì wēng,yǒu lè zài qū gōng。
傲睨风露表,春花我方惩。ào nì fēng lù biǎo,chūn huā wǒ fāng chéng。
况为养性药,服之可鶱腾。kuàng wèi yǎng xìng yào,fú zhī kě xiān téng。
当年与花别,待漏常鸡兴。dāng nián yǔ huā bié,dài lòu cháng jī xīng。
縻爵梦三径,归田薙荒艿。mí jué mèng sān jìng,guī tián tì huāng nǎi。
三径幸犹存,清兴聊复乘。sān jìng xìng yóu cún,qīng xīng liáo fù chéng。
庶几韦表微,千载骥附蝇。shù jǐ wéi biǎo wēi,qiān zài jì fù yíng。
客来涉吾圃,老圃唤不应。kè lái shè wú pǔ,lǎo pǔ huàn bù yīng。
灌溉瓶屡罄,咏歌笔已蹭。guàn gài píng lǚ qìng,yǒng gē bǐ yǐ cèng。
身虽老瓦托,气欲南山凌。shēn suī lǎo wǎ tuō,qì yù nán shān líng。
野人富胜事,行有梅继承。yě rén fù shèng shì,xíng yǒu méi jì chéng。
此盟未歃血,此语已服膺。cǐ méng wèi shà xuè,cǐ yǔ yǐ fú yīng。
又恐远莫移,健步劳屩縢。yòu kǒng yuǎn mò yí,jiàn bù láo juē téng。
孤根岂幡然,遂用玉帛徵。gū gēn qǐ fān rán,suì yòng yù bó zhēng。
彼蕙树百亩,妄以多自矜。bǐ huì shù bǎi mǔ,wàng yǐ duō zì jīn。
芳枝愧真坚,恐负骚人譝。fāng zhī kuì zhēn jiān,kǒng fù sāo rén shéng。
真赏各有适,蜂蝶徒䎕䎕。zhēn shǎng gè yǒu shì,fēng dié tú hōng hōng。
诗坛战戈甲,齐晋压杞鄫。shī tán zhàn gē jiǎ,qí jìn yā qǐ zēng。
尚怜秋如海,?之以斗升。shàng lián qiū rú hǎi,zhī yǐ dòu shēng。
从公丐一勺,临渊剧兢兢。cóng gōng gài yī sháo,lín yuān jù jīng jīng。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

无题

许有壬

去年曾约牡丹开,同向花前把一杯。qù nián céng yuē mǔ dān kāi,tóng xiàng huā qián bǎ yī bēi。
今日花开人不见,对花无语却归来。jīn rì huā kāi rén bù jiàn,duì huā wú yǔ què guī lái。

题姑射乘龙图

许有壬

姑射仙人昔住山,乘龙飞去几时还。gū shè xiān rén xī zhù shān,chéng lóng fēi qù jǐ shí hái。
只知尧舜如陶铸,不道声名堕世间。zhǐ zhī yáo shùn rú táo zhù,bù dào shēng míng duò shì jiān。

题三教啜醋图

许有壬

吾儒风味格坚顽,二氏而今亦慕酸。wú rú fēng wèi gé jiān wán,èr shì ér jīn yì mù suān。
涓滴沾濡已如此,鼻容三斗故应难。juān dī zhān rú yǐ rú cǐ,bí róng sān dòu gù yīng nán。

原功题马宣使墨兰二幅后云寄予一笑因次韵书其侧且寄原功

许有壬

畹香连水水连天,人到湘皋骨已仙。wǎn xiāng lián shuǐ shuǐ lián tiān,rén dào xiāng gāo gǔ yǐ xiān。
簿领如山空看画,江南秋色正清妍。bù lǐng rú shān kōng kàn huà,jiāng nán qiū sè zhèng qīng yán。

原功题马宣使墨兰二幅后云寄予一笑因次韵书其侧且寄原功

许有壬

秋兰香里翰林家,只寄新诗不寄花。qiū lán xiāng lǐ hàn lín jiā,zhǐ jì xīn shī bù jì huā。
应笑尘缨恋京国,岂知心在楚天涯。yīng xiào chén yīng liàn jīng guó,qǐ zhī xīn zài chǔ tiān yá。

贡院陪诸公夜话俄闻晓钟

许有壬

烛花簌簌褪春红,睡思消磨语笑浓。zhú huā sù sù tuì chūn hóng,shuì sī xiāo mó yǔ xiào nóng。
底事东风败人意,半天吹响五更钟。dǐ shì dōng fēng bài rén yì,bàn tiān chuī xiǎng wǔ gèng zhōng。

催诸公考卷

许有壬

添烛须教夜达晨,继茶莫遣睡欺人。tiān zhú xū jiào yè dá chén,jì chá mò qiǎn shuì qī rén。
城南桃李城东柳,政好联镳管领春。chéng nán táo lǐ chéng dōng liǔ,zhèng hǎo lián biāo guǎn lǐng chūn。

何国器以精艺受知出而徵入者数矣出守江阴尚虑其不果行也书以赠之

许有壬

华发萧萧旧秘书,木天图籍几勤劬。huá fā xiāo xiāo jiù mì shū,mù tiān tú jí jǐ qín qú。
莫教作郡江南去,天子时时幸石渠。mò jiào zuò jùn jiāng nán qù,tiān zi shí shí xìng shí qú。

岁晚喜晴

许有壬

穷冬长路遽踆踆,风景弥旬暖似春。qióng dōng zhǎng lù jù cūn cūn,fēng jǐng mí xún nuǎn shì chūn。
造物见怜知有为,平生真是负暄人。zào wù jiàn lián zhī yǒu wèi,píng shēng zhēn shì fù xuān rén。

雄飞和诗未至以二口号速之

许有壬

骚坛纪律素严明,一帜撝风到处赢。sāo tán jì lǜ sù yán míng,yī zhì huī fēng dào chù yíng。
何事而今苦悭吝,有人乘夜欲登城。hé shì ér jīn kǔ qiān lìn,yǒu rén chéng yè yù dēng chéng。

雄飞和诗未至以二口号速之

许有壬

两厅形迹马牛风,尽日相望杳霭中。liǎng tīng xíng jì mǎ niú fēng,jǐn rì xiāng wàng yǎo ǎi zhōng。
恰似蓬山三万里,怀人何处觅诗筒。qià shì péng shān sān wàn lǐ,huái rén hé chù mì shī tǒng。

车中戏作

许有壬

不是车中有布乎,亦非客子事狂图。bù shì chē zhōng yǒu bù hū,yì fēi kè zi shì kuáng tú。
却须侧挂一壶酒,道路荒凉无处沽。què xū cè guà yī hú jiǔ,dào lù huāng liáng wú chù gū。

过街塔原功名之曰雪窦又谓之名利关窦言其状关言其实也过之有感赋二口号

许有壬

来往憧憧急欲飞,此关参透古来稀。lái wǎng chōng chōng jí yù fēi,cǐ guān cān tòu gǔ lái xī。
老夫今日出关去,却是罢参真欲归。lǎo fū jīn rì chū guān qù,què shì bà cān zhēn yù guī。

过街塔原功名之曰雪窦又谓之名利关窦言其状关言其实也过之有感赋二口号

许有壬

石城琼璧耸浮屠,一窍开通作要途。shí chéng qióng bì sǒng fú tú,yī qiào kāi tōng zuò yào tú。
为问几人能不窦,更从窦外觅江湖。wèi wèn jǐ rén néng bù dòu,gèng cóng dòu wài mì jiāng hú。

赠胡谦牧

许有壬

寻常公署复朝参,会面何由一接谈。xún cháng gōng shǔ fù cháo cān,huì miàn hé yóu yī jiē tán。
却是老天相补报,直教联辔过燕南。què shì lǎo tiān xiāng bǔ bào,zhí jiào lián pèi guò yàn nán。