古诗词

八哀诗·赠司空王公思礼

杜甫

司空出东夷,童稚刷劲翮。sī kōng chū dōng yí,tóng zhì shuā jìn hé。
追随燕蓟儿,颖锐物不隔。zhuī suí yàn jì ér,yǐng ruì wù bù gé。
服事哥舒翰,意无流沙碛。fú shì gē shū hàn,yì wú liú shā qì。
未甚拔行间,犬戎大充斥。wèi shén bá xíng jiān,quǎn róng dà chōng chì。
短小精悍姿,屹然强寇敌。duǎn xiǎo jīng hàn zī,yì rán qiáng kòu dí。
贯穿百万众,出入由咫尺。guàn chuān bǎi wàn zhòng,chū rù yóu zhǐ chǐ。
马鞍悬将首,甲外控鸣镝。mǎ ān xuán jiāng shǒu,jiǎ wài kòng míng dī。
洗剑青海水,刻铭天山石。xǐ jiàn qīng hǎi shuǐ,kè míng tiān shān shí。
九曲非外蕃,其王转深壁。jiǔ qū fēi wài fān,qí wáng zhuǎn shēn bì。
飞兔不近驾,鸷鸟资远击。fēi tù bù jìn jià,zhì niǎo zī yuǎn jī。
晓达兵家流,饱闻春秋癖。xiǎo dá bīng jiā liú,bǎo wén chūn qiū pǐ。
胸襟日沈静,肃肃自有适。xiōng jīn rì shěn jìng,sù sù zì yǒu shì。
潼关初溃散,万乘犹辟易。tóng guān chū kuì sàn,wàn chéng yóu pì yì。
偏裨无所施,元帅见手格。piān bì wú suǒ shī,yuán shuài jiàn shǒu gé。
太子入朔方,至尊狩梁益。tài zi rù shuò fāng,zhì zūn shòu liáng yì。
胡马缠伊洛,中原气甚逆。hú mǎ chán yī luò,zhōng yuán qì shén nì。
肃宗登宝位,塞望势敦迫。sù zōng dēng bǎo wèi,sāi wàng shì dūn pò。
公时徒步至,请罪将厚责。gōng shí tú bù zhì,qǐng zuì jiāng hòu zé。
际会清河公,间道传玉册。jì huì qīng hé gōng,jiān dào chuán yù cè。
天王拜跪毕,谠议果冰释。tiān wáng bài guì bì,dǎng yì guǒ bīng shì。
翠华卷飞雪,熊虎亘阡陌。cuì huá juǎn fēi xuě,xióng hǔ gèn qiān mò。
屯兵凤皇山,帐殿泾渭辟。tún bīng fèng huáng shān,zhàng diàn jīng wèi pì。
金成贼咽喉,诏镇雄所扼。jīn chéng zéi yàn hóu,zhào zhèn xióng suǒ è。
禁暴清无双,爽气春淅沥。jìn bào qīng wú shuāng,shuǎng qì chūn xī lì。
巷有从公歌,野多青青麦。xiàng yǒu cóng gōng gē,yě duō qīng qīng mài。
及夫哭庙后,复领太原役。jí fū kū miào hòu,fù lǐng tài yuán yì。
恐惧禄位高,怅望王土窄。kǒng jù lù wèi gāo,chàng wàng wáng tǔ zhǎi。
不得见清时,呜呼就窀穸。bù dé jiàn qīng shí,wū hū jiù zhūn xī。
永系五湖舟,悲甚田横客。yǒng xì wǔ hú zhōu,bēi shén tián héng kè。
千秋汾晋间,事与云水白。qiān qiū fén jìn jiān,shì yǔ yún shuǐ bái。
昔观文苑传,岂述廉蔺绩。xī guān wén yuàn chuán,qǐ shù lián lìn jì。
嗟嗟邓大夫,士卒终倒戟。jiē jiē dèng dà fū,shì zú zhōng dào jǐ。
杜甫

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。 杜甫的作品>>

猜您喜欢

宿江边阁

杜甫

暝色延山径,高斋次水门。míng sè yán shān jìng,gāo zhāi cì shuǐ mén。
薄云岩际宿,孤月浪中翻。báo yún yán jì sù,gū yuè làng zhōng fān。
鹳鹤追飞静,豺狼得食喧。guàn hè zhuī fēi jìng,chái láng dé shí xuān。
不眠忧战伐,无力正乾坤。bù mián yōu zhàn fá,wú lì zhèng qián kūn。

夜宿西阁晓呈元二十一曹长

杜甫

城暗更筹急,楼高雨雪微。chéng àn gèng chóu jí,lóu gāo yǔ xuě wēi。
稍通绡幕霁,远带玉绳稀。shāo tōng xiāo mù jì,yuǎn dài yù shéng xī。
门鹊晨光起,墙乌宿处飞。mén què chén guāng qǐ,qiáng wū sù chù fēi。
寒江流甚细,有意待人归。hán jiāng liú shén xì,yǒu yì dài rén guī。

西阁口号

杜甫

山木抱云稠,寒江绕上头。shān mù bào yún chóu,hán jiāng rào shàng tóu。
雪崖才变石,风幔不依楼。xuě yá cái biàn shí,fēng màn bù yī lóu。
社稷堪流涕,安危在运筹。shè jì kān liú tì,ān wēi zài yùn chóu。
看君话王室,感动几销忧。kàn jūn huà wáng shì,gǎn dòng jǐ xiāo yōu。

西阁雨望

杜甫

楼雨沾云幔,山寒著水城。lóu yǔ zhān yún màn,shān hán zhù shuǐ chéng。
径添沙面出,湍减石棱生。jìng tiān shā miàn chū,tuān jiǎn shí léng shēng。
菊蕊凄疏放,松林驻远情。jú ruǐ qī shū fàng,sōng lín zhù yuǎn qíng。
滂沱朱槛湿,万虑傍檐楹。pāng tuó zhū kǎn shī,wàn lǜ bàng yán yíng。

不离西阁二首(其一)

杜甫

江柳非时发,江花冷色频。jiāng liǔ fēi shí fā,jiāng huā lěng sè pín。
地偏应有瘴,腊近已含春。dì piān yīng yǒu zhàng,là jìn yǐ hán chūn。
失学从愚子,无家住老身。shī xué cóng yú zi,wú jiā zhù lǎo shēn。
不知西阁意,肯别定留人。bù zhī xī gé yì,kěn bié dìng liú rén。

不离西阁二首(其二)

杜甫

西阁从人别,人今亦故亭。xī gé cóng rén bié,rén jīn yì gù tíng。
江云飘素练,石壁断空青。jiāng yún piāo sù liàn,shí bì duàn kōng qīng。
沧海先迎日,银河倒列星。cāng hǎi xiān yíng rì,yín hé dào liè xīng。
平生耽胜事,吁骇始初经。píng shēng dān shèng shì,xū hài shǐ chū jīng。

西阁三度期大昌严明府同宿不到

杜甫

问子能来宿,今疑索故要。wèn zi néng lái sù,jīn yí suǒ gù yào。
匣琴虚夜夜,手板自朝朝。xiá qín xū yè yè,shǒu bǎn zì cháo cháo。
金吼霜钟彻,花催腊炬销。jīn hǒu shuāng zhōng chè,huā cuī là jù xiāo。
早凫江槛底,双影漫飘飖。zǎo fú jiāng kǎn dǐ,shuāng yǐng màn piāo yáo。

西阁夜

杜甫

恍惚寒山暮,逶迤白雾昏。huǎng hū hán shān mù,wēi yí bái wù hūn。
山虚风落石,楼静月侵门。shān xū fēng luò shí,lóu jìng yuè qīn mén。
击柝可怜子,无衣何处村。jī tuò kě lián zi,wú yī hé chù cūn。
时危关百虑,盗贼尔犹存。shí wēi guān bǎi lǜ,dào zéi ěr yóu cún。

瀼西寒望

杜甫

水色含群动,朝光切太虚。shuǐ sè hán qún dòng,cháo guāng qiè tài xū。
年侵频怅望,兴远一萧疏。nián qīn pín chàng wàng,xīng yuǎn yī xiāo shū。
猿挂时相学,鸥行炯自如。yuán guà shí xiāng xué,ōu xíng jiǒng zì rú。
瞿唐春欲至,定卜瀼西居。qú táng chūn yù zhì,dìng bo ráng xī jū。

入宅三首(其一)

杜甫

奔峭背赤甲,断崖当白盐。bēn qiào bèi chì jiǎ,duàn yá dāng bái yán。
客居愧迁次,春酒渐多添。kè jū kuì qiān cì,chūn jiǔ jiàn duō tiān。
花亚欲移竹,鸟窥新卷帘。huā yà yù yí zhú,niǎo kuī xīn juǎn lián。
衰年不敢恨,胜概欲相兼。shuāi nián bù gǎn hèn,shèng gài yù xiāng jiān。

入宅三首(其二)

杜甫

乱后居难定,春归客未还。luàn hòu jū nán dìng,chūn guī kè wèi hái。
水生鱼复浦,云暖麝香山。shuǐ shēng yú fù pǔ,yún nuǎn shè xiāng shān。
半顶梳头白,过眉拄杖斑。bàn dǐng shū tóu bái,guò méi zhǔ zhàng bān。
相看多使者,一一问函关。xiāng kàn duō shǐ zhě,yī yī wèn hán guān。

入宅三首(其三)

杜甫

宋玉归州宅,云通白帝城。sòng yù guī zhōu zhái,yún tōng bái dì chéng。
吾人淹老病,旅食岂才名。wú rén yān lǎo bìng,lǚ shí qǐ cái míng。
峡口风常急,江流气不平。xiá kǒu fēng cháng jí,jiāng liú qì bù píng。
只应与儿子,飘转任浮生。zhǐ yīng yǔ ér zi,piāo zhuǎn rèn fú shēng。

卜居

杜甫

归羡辽东鹤,吟同楚执圭。guī xiàn liáo dōng hè,yín tóng chǔ zhí guī。
未成游碧海,著处觅丹梯。wèi chéng yóu bì hǎi,zhù chù mì dān tī。
云障宽江左,春耕破瀼西。yún zhàng kuān jiāng zuǒ,chūn gēng pò ráng xī。
桃红客若至,定似昔人迷。táo hóng kè ruò zhì,dìng shì xī rén mí。

暮春题瀼西新赁草屋五首

杜甫

久嗟三峡客,再与暮春期。jiǔ jiē sān xiá kè,zài yǔ mù chūn qī。
百舌欲无语,繁花能几时。bǎi shé yù wú yǔ,fán huā néng jǐ shí。
谷虚云气薄,波乱日华迟。gǔ xū yún qì báo,bō luàn rì huá chí。
战伐何由定,哀伤不在兹。zhàn fá hé yóu dìng,āi shāng bù zài zī。

暮春题瀼西新赁草屋五首

杜甫

此邦千树橘,不见比封君。cǐ bāng qiān shù jú,bù jiàn bǐ fēng jūn。
养拙干戈际,全生麋鹿群。yǎng zhuō gàn gē jì,quán shēng mí lù qún。
畏人江北草,旅食瀼西云。wèi rén jiāng běi cǎo,lǚ shí ráng xī yún。
万里巴渝曲,三年实饱闻。wàn lǐ bā yú qū,sān nián shí bǎo wén。