古诗词

八哀诗·故司徒李公光弼

杜甫

司徒天宝末,北收晋阳甲。sī tú tiān bǎo mò,běi shōu jìn yáng jiǎ。
胡骑攻吾城,愁寂意不惬。hú qí gōng wú chéng,chóu jì yì bù qiè。
人安若泰山,蓟北断右胁。rén ān ruò tài shān,jì běi duàn yòu xié。
朔方气乃苏,黎首见帝业。shuò fāng qì nǎi sū,lí shǒu jiàn dì yè。
二宫泣西郊,九庙起颓压。èr gōng qì xī jiāo,jiǔ miào qǐ tuí yā。
未散河阳卒,思明伪臣妾。wèi sàn hé yáng zú,sī míng wěi chén qiè。
复自碣石来,火焚乾坤猎。fù zì jié shí lái,huǒ fén qián kūn liè。
高视笑禄山,公又大献捷。gāo shì xiào lù shān,gōng yòu dà xiàn jié。
异王册崇勋,小敌信所怯。yì wáng cè chóng xūn,xiǎo dí xìn suǒ qiè。
拥兵镇河汴,千里初妥帖。yōng bīng zhèn hé biàn,qiān lǐ chū tuǒ tiē。
青蝇纷营营,风雨秋一叶。qīng yíng fēn yíng yíng,fēng yǔ qiū yī yè。
内省未入朝,死泪终映睫。nèi shěng wèi rù cháo,sǐ lèi zhōng yìng jié。
大屋去高栋,长城扫遗堞。dà wū qù gāo dòng,zhǎng chéng sǎo yí dié。
平生白羽扇,零落蛟龙匣。píng shēng bái yǔ shàn,líng luò jiāo lóng xiá。
雅望与英姿,恻怆槐里接。yǎ wàng yǔ yīng zī,cè chuàng huái lǐ jiē。
三军晦光彩,烈士痛稠叠。sān jūn huì guāng cǎi,liè shì tòng chóu dié。
直笔在史臣,将来洗箱箧。zhí bǐ zài shǐ chén,jiāng lái xǐ xiāng qiè。
吾思哭孤冢,南纪阻归楫。wú sī kū gū zhǒng,nán jì zǔ guī jí。
扶颠永萧条,未济失利涉。fú diān yǒng xiāo tiáo,wèi jì shī lì shè。
疲苶竟何人,洒涕巴东峡。pí nié jìng hé rén,sǎ tì bā dōng xiá。
杜甫

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。 杜甫的作品>>

猜您喜欢

又送

杜甫

双峰寂寂对春台,万竹青青照客杯。shuāng fēng jì jì duì chūn tái,wàn zhú qīng qīng zhào kè bēi。
细草留连侵坐软,残花怅望近人开。xì cǎo liú lián qīn zuò ruǎn,cán huā chàng wàng jìn rén kāi。
同舟昨日何由得,并马今朝未拟回。tóng zhōu zuó rì hé yóu dé,bìng mǎ jīn cháo wèi nǐ huí。
直到绵州始分首,江边树里共谁来。zhí dào mián zhōu shǐ fēn shǒu,jiāng biān shù lǐ gòng shuí lái。

因崔五侍御寄高彭州

杜甫

百年已过半,秋至转饥寒。bǎi nián yǐ guò bàn,qiū zhì zhuǎn jī hán。
为问彭州牧,何时救急难?wèi wèn péng zhōu mù,hé shí jiù jí nán?

即事

杜甫

百宝装腰带,真珠络臂韝。bǎi bǎo zhuāng yāo dài,zhēn zhū luò bì gōu。
笑时花近眼,舞罢锦缠头。xiào shí huā jìn yǎn,wǔ bà jǐn chán tóu。

绝句

杜甫

江边踏青罢,回首见旌旗。jiāng biān tà qīng bà,huí shǒu jiàn jīng qí。
风起春城暮,高楼鼓角悲。fēng qǐ chūn chéng mù,gāo lóu gǔ jiǎo bēi。

归雁

杜甫

东来万里客,乱定几年归。dōng lái wàn lǐ kè,luàn dìng jǐ nián guī。
肠断江城雁,高高正北飞。cháng duàn jiāng chéng yàn,gāo gāo zhèng běi fēi。

王录事许修草堂赀不到聊小诘

杜甫

为嗔王录事,不寄草堂赀。wèi chēn wáng lù shì,bù jì cǎo táng zī。
昨属愁春雨,能忘欲漏时。zuó shǔ chóu chūn yǔ,néng wàng yù lòu shí。

绝句六首

杜甫

日出篱东水,云生舍北泥。rì chū lí dōng shuǐ,yún shēng shě běi ní。
竹高鸣翡翠,沙僻舞鹍鸡。zhú gāo míng fěi cuì,shā pì wǔ kūn jī。

绝句六首

杜甫

蔼蔼花蕊乱,飞飞蜂蝶多。ǎi ǎi huā ruǐ luàn,fēi fēi fēng dié duō。
幽栖身懒动,客至欲如何。yōu qī shēn lǎn dòng,kè zhì yù rú hé。

绝句六首

杜甫

凿井交棕叶,开渠断竹根。záo jǐng jiāo zōng yè,kāi qú duàn zhú gēn。
扁舟轻袅缆,小径曲通村。biǎn zhōu qīng niǎo lǎn,xiǎo jìng qū tōng cūn。

绝句六首

杜甫

急雨捎溪足,斜晖转树腰。jí yǔ shāo xī zú,xié huī zhuǎn shù yāo。
隔巢黄鸟并,翻藻白鱼跳。gé cháo huáng niǎo bìng,fān zǎo bái yú tiào。

绝句六首

杜甫

舍下笋穿壁,庭中藤刺檐。shě xià sǔn chuān bì,tíng zhōng téng cì yán。
地晴丝冉冉,江白草纤纤。dì qíng sī rǎn rǎn,jiāng bái cǎo xiān xiān。

绝句六首

杜甫

江动月移石,溪虚云傍花。jiāng dòng yuè yí shí,xī xū yún bàng huā。
鸟栖知故道,帆过宿谁家。niǎo qī zhī gù dào,fān guò sù shuí jiā。

答郑十七郎一绝

杜甫

雨后过畦润,花残步屐迟。yǔ hòu guò qí rùn,huā cán bù jī chí。
把文惊小陆,好客见当时。bǎ wén jīng xiǎo lù,hǎo kè jiàn dāng shí。

武侯庙

杜甫

遗庙丹青落,空山草木长。yí miào dān qīng luò,kōng shān cǎo mù zhǎng。
犹闻辞后主,不复卧南阳。yóu wén cí hòu zhǔ,bù fù wò nán yáng。

复愁十二首

杜甫

人烟生处僻,虎迹过新蹄。rén yān shēng chù pì,hǔ jì guò xīn tí。
野鹘翻窥草,村船逆上溪。yě gǔ fān kuī cǎo,cūn chuán nì shàng xī。