古诗词

八哀诗·赠左仆射郑国公严公武

杜甫

郑公瑚琏器,华岳金天晶。zhèng gōng hú liǎn qì,huá yuè jīn tiān jīng。
昔在童子日,已闻老成名。xī zài tóng zi rì,yǐ wén lǎo chéng míng。
嶷然大贤后,复见秀骨清。yí rán dà xián hòu,fù jiàn xiù gǔ qīng。
开口取将相,小心事友生。kāi kǒu qǔ jiāng xiāng,xiǎo xīn shì yǒu shēng。
阅书百纸尽,落笔四座惊。yuè shū bǎi zhǐ jǐn,luò bǐ sì zuò jīng。
历识匪父任,嫉邪常力争。lì shí fěi fù rèn,jí xié cháng lì zhēng。
汉议尚整肃,胡骑忽纵横。hàn yì shàng zhěng sù,hú qí hū zòng héng。
飞传自河陇,逢人问公卿。fēi chuán zì hé lǒng,féng rén wèn gōng qīng。
不知万乘出,雪涕风悲鸣。bù zhī wàn chéng chū,xuě tì fēng bēi míng。
受词剑阁道,谒帝萧关城。shòu cí jiàn gé dào,yè dì xiāo guān chéng。
寂寞云台仗,飘飖沙塞旌。jì mò yún tái zhàng,piāo yáo shā sāi jīng。
江山少使者,笳鼓凝皇情。jiāng shān shǎo shǐ zhě,jiā gǔ níng huáng qíng。
壮士血相视,忠臣气不平。zhuàng shì xuè xiāng shì,zhōng chén qì bù píng。
密论贞观体,挥发岐阳征。mì lùn zhēn guān tǐ,huī fā qí yáng zhēng。
感激动四极,联翩收二京。gǎn jī dòng sì jí,lián piān shōu èr jīng。
西郊牛酒再,原庙丹青明。xī jiāo niú jiǔ zài,yuán miào dān qīng míng。
匡汲俄宠辱,卫霍竟哀荣。kuāng jí é chǒng rǔ,wèi huò jìng āi róng。
四登会府地,三掌华阳兵。sì dēng huì fǔ dì,sān zhǎng huá yáng bīng。
京兆空柳色,尚书无履声。jīng zhào kōng liǔ sè,shàng shū wú lǚ shēng。
群乌自朝夕,白马休横行。qún wū zì cháo xī,bái mǎ xiū héng xíng。
诸葛蜀人爱,文翁儒化成。zhū gé shǔ rén ài,wén wēng rú huà chéng。
公来雪山重,公去雪山轻。gōng lái xuě shān zhòng,gōng qù xuě shān qīng。
记室得何逊,韬钤延子荆。jì shì dé hé xùn,tāo qián yán zi jīng。
四郊失壁垒,虚馆开逢迎。sì jiāo shī bì lěi,xū guǎn kāi féng yíng。
堂上指图画,军中吹玉笙。táng shàng zhǐ tú huà,jūn zhōng chuī yù shēng。
岂无成都酒,忧国只细倾。qǐ wú chéng dōu jiǔ,yōu guó zhǐ xì qīng。
时观锦水钓,问俗终相并。shí guān jǐn shuǐ diào,wèn sú zhōng xiāng bìng。
意待犬戎灭,人藏红粟盈。yì dài quǎn róng miè,rén cáng hóng sù yíng。
以兹报主愿,庶或裨世程。yǐ zī bào zhǔ yuàn,shù huò bì shì chéng。
炯炯一心在,沈沈二竖婴。jiǒng jiǒng yī xīn zài,shěn shěn èr shù yīng。
颜回竟短折,贾谊徒忠贞。yán huí jìng duǎn zhé,jiǎ yì tú zhōng zhēn。
飞旐出江汉,孤舟轻荆衡。fēi zhào chū jiāng hàn,gū zhōu qīng jīng héng。
虚无马融笛,怅望龙骧茔。xū wú mǎ róng dí,chàng wàng lóng xiāng yíng。
空馀老宾客,身上愧簪缨。kōng yú lǎo bīn kè,shēn shàng kuì zān yīng。
杜甫

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。 杜甫的作品>>

猜您喜欢

石龛

杜甫

熊罴哮我东,虎豹号我西。xióng pí xiāo wǒ dōng,hǔ bào hào wǒ xī。
我后鬼长啸,我前狨又啼。wǒ hòu guǐ zhǎng xiào,wǒ qián róng yòu tí。
天寒昏无日,山远道路迷。tiān hán hūn wú rì,shān yuǎn dào lù mí。
驱车石龛下,仲冬见虹蜺。qū chē shí kān xià,zhòng dōng jiàn hóng ní。
伐竹者谁子,悲歌上云梯。fá zhú zhě shuí zi,bēi gē shàng yún tī。
为官采美箭,五岁供梁齐。wèi guān cǎi měi jiàn,wǔ suì gōng liáng qí。
苦云直簳尽,无以充提携。kǔ yún zhí gǎn jǐn,wú yǐ chōng tí xié。
奈何渔阳骑,飒飒惊烝黎。nài hé yú yáng qí,sà sà jīng zhēng lí。

积草岭

杜甫

连峰积长阴,白日递隐见。lián fēng jī zhǎng yīn,bái rì dì yǐn jiàn。
飕飕林响交,惨惨石壮变。sōu sōu lín xiǎng jiāo,cǎn cǎn shí zhuàng biàn。
山分积草岭,路异明水县。shān fēn jī cǎo lǐng,lù yì míng shuǐ xiàn。
旅泊吾道穷,衰年岁时倦。lǚ pō wú dào qióng,shuāi nián suì shí juàn。
卜居尚百里,休驾投诸彦。bo jū shàng bǎi lǐ,xiū jià tóu zhū yàn。
邑有佳主人,情如已会面。yì yǒu jiā zhǔ rén,qíng rú yǐ huì miàn。
来书语绝妙,远客惊深眷。lái shū yǔ jué miào,yuǎn kè jīng shēn juàn。
食蕨不愿馀,茅茨眼中见。shí jué bù yuàn yú,máo cí yǎn zhōng jiàn。

泥功

杜甫

朝行青泥上,暮在青泥中。cháo xíng qīng ní shàng,mù zài qīng ní zhōng。
泥泞非一时,版筑劳人功。ní nìng fēi yī shí,bǎn zhù láo rén gōng。
不畏道途永,乃将汨没同。bù wèi dào tú yǒng,nǎi jiāng mì méi tóng。
白马为铁骊,小儿成老翁。bái mǎ wèi tiě lí,xiǎo ér chéng lǎo wēng。
哀猿透却坠,死鹿力所穷。āi yuán tòu què zhuì,sǐ lù lì suǒ qióng。
寄语北来人,后来莫匆匆。jì yǔ běi lái rén,hòu lái mò cōng cōng。

凤凰台

杜甫

亭亭凤凰台,北对西康州。tíng tíng fèng huáng tái,běi duì xī kāng zhōu。
西伯今寂寞,凰声亦悠悠。xī bó jīn jì mò,huáng shēng yì yōu yōu。
山峻路绝踪,石林气高浮。shān jùn lù jué zōng,shí lín qì gāo fú。
安得万丈梯,为君上上头。ān dé wàn zhàng tī,wèi jūn shàng shàng tóu。
恐有无母雏,饥寒日啾啾。kǒng yǒu wú mǔ chú,jī hán rì jiū jiū。
我能剖心出,饮啄慰孤愁。wǒ néng pōu xīn chū,yǐn zhuó wèi gū chóu。
心以当竹实,炯然无外求。xīn yǐ dāng zhú shí,jiǒng rán wú wài qiú。
血以当醴泉,岂徒比清流。xuè yǐ dāng lǐ quán,qǐ tú bǐ qīng liú。
所贵王者瑞,敢辞微命休。suǒ guì wáng zhě ruì,gǎn cí wēi mìng xiū。
坐看彩翮长,举意八极周。zuò kàn cǎi hé zhǎng,jǔ yì bā jí zhōu。
自天衔瑞图,飞下十二楼。zì tiān xián ruì tú,fēi xià shí èr lóu。
图以奉至尊,凤以垂鸿猷。tú yǐ fèng zhì zūn,fèng yǐ chuí hóng yóu。
再光中兴业,一洗苍生忧。zài guāng zhōng xīng yè,yī xǐ cāng shēng yōu。
深衷正为此,群盗何淹留。shēn zhōng zhèng wèi cǐ,qún dào hé yān liú。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其一)

杜甫

有客有客字子美,白头乱发垂过耳。yǒu kè yǒu kè zì zi měi,bái tóu luàn fā chuí guò ěr。
岁拾橡栗随狙公,天寒日暮山谷里。suì shí xiàng lì suí jū gōng,tiān hán rì mù shān gǔ lǐ。
中原无书归不得,手脚冻皴皮肉死。zhōng yuán wú shū guī bù dé,shǒu jiǎo dòng cūn pí ròu sǐ。
呜呼一歌兮歌已哀,悲风为我从天来。wū hū yī gē xī gē yǐ āi,bēi fēng wèi wǒ cóng tiān lái。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其二)

杜甫

长镵长镵白木柄,我生托子以为命。zhǎng chán zhǎng chán bái mù bǐng,wǒ shēng tuō zi yǐ wèi mìng。
黄精无苗山雪盛,短衣数挽不掩胫。huáng jīng wú miáo shān xuě shèng,duǎn yī shù wǎn bù yǎn jìng。
此时与子空归来,男呻女吟四壁静。cǐ shí yǔ zi kōng guī lái,nán shēn nǚ yín sì bì jìng。
呜呼二歌兮歌始放,邻里为我色惆怅。wū hū èr gē xī gē shǐ fàng,lín lǐ wèi wǒ sè chóu chàng。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其三)

杜甫

有弟有弟在远方,三人各瘦何人强。yǒu dì yǒu dì zài yuǎn fāng,sān rén gè shòu hé rén qiáng。
生别展转不相见,胡尘暗天道路长。shēng bié zhǎn zhuǎn bù xiāng jiàn,hú chén àn tiān dào lù zhǎng。
东飞鴐鹅后鹙鸧,安得送我置汝旁。dōng fēi gē é hòu qiū cāng,ān dé sòng wǒ zhì rǔ páng。
呜呼三歌兮歌三发,汝归何处收兄骨。wū hū sān gē xī gē sān fā,rǔ guī hé chù shōu xiōng gǔ。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其四)

杜甫

有妹有妹在钟离,良人早殁诸孤痴。yǒu mèi yǒu mèi zài zhōng lí,liáng rén zǎo mò zhū gū chī。
长淮浪高蛟龙怒,十年不见来何时。zhǎng huái làng gāo jiāo lóng nù,shí nián bù jiàn lái hé shí。
扁舟欲往箭满眼,杳杳南国多旌旗。biǎn zhōu yù wǎng jiàn mǎn yǎn,yǎo yǎo nán guó duō jīng qí。
呜呼四歌兮歌四奏,林猿为我啼清昼。wū hū sì gē xī gē sì zòu,lín yuán wèi wǒ tí qīng zhòu。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其五)

杜甫

四山多风溪水急,寒雨飒飒枯树湿。sì shān duō fēng xī shuǐ jí,hán yǔ sà sà kū shù shī。
黄蒿古城云不开,白狐跳梁黄狐立。huáng hāo gǔ chéng yún bù kāi,bái hú tiào liáng huáng hú lì。
我生何为在穷谷,中夜起坐万感集。wǒ shēng hé wèi zài qióng gǔ,zhōng yè qǐ zuò wàn gǎn jí。
呜呼五歌兮歌正长,魂招不来归故乡。wū hū wǔ gē xī gē zhèng zhǎng,hún zhāo bù lái guī gù xiāng。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其六)

杜甫

南有龙兮在山湫,古木巃嵷枝相樛。nán yǒu lóng xī zài shān jiǎo,gǔ mù lóng sǒng zhī xiāng jiū。
木叶黄落龙正蛰,蝮蛇东来水上游。mù yè huáng luò lóng zhèng zhé,fù shé dōng lái shuǐ shàng yóu。
我行怪此安敢出,拔剑欲斩且复休。wǒ xíng guài cǐ ān gǎn chū,bá jiàn yù zhǎn qiě fù xiū。
呜呼六歌兮歌思迟,溪壑为我回春姿。wū hū liù gē xī gē sī chí,xī hè wèi wǒ huí chūn zī。

乾元中寓居同谷县作歌七首(其七)

杜甫

男儿生不成名身已老,三年饥走荒山道。nán ér shēng bù chéng míng shēn yǐ lǎo,sān nián jī zǒu huāng shān dào。
长安卿相多少年,富贵应须致身早。zhǎng ān qīng xiāng duō shǎo nián,fù guì yīng xū zhì shēn zǎo。
山中儒生旧相识,但话宿昔伤怀抱。shān zhōng rú shēng jiù xiāng shí,dàn huà sù xī shāng huái bào。
呜呼七歌兮悄终曲,仰视皇天白日速。wū hū qī gē xī qiāo zhōng qū,yǎng shì huáng tiān bái rì sù。

发同谷县

杜甫

贤有不黔突,圣有不暖席。xián yǒu bù qián tū,shèng yǒu bù nuǎn xí。
况我饥愚人,焉能尚安宅。kuàng wǒ jī yú rén,yān néng shàng ān zhái。
始来兹山中,休驾喜地僻。shǐ lái zī shān zhōng,xiū jià xǐ dì pì。
奈何迫物累,一岁四行役。nài hé pò wù lèi,yī suì sì xíng yì。
忡忡去绝境,杳杳更远适。chōng chōng qù jué jìng,yǎo yǎo gèng yuǎn shì。
停骖龙潭云,回首白崖石。tíng cān lóng tán yún,huí shǒu bái yá shí。
临岐别数子,握手泪再滴。lín qí bié shù zi,wò shǒu lèi zài dī。
交情无旧深,穷老多惨戚。jiāo qíng wú jiù shēn,qióng lǎo duō cǎn qī。
平生懒拙意,偶值栖遁迹。píng shēng lǎn zhuō yì,ǒu zhí qī dùn jì。
去住与愿违,仰惭林间翮。qù zhù yǔ yuàn wéi,yǎng cán lín jiān hé。

木皮岭

杜甫

首路栗亭西,尚想凤皇村。shǒu lù lì tíng xī,shàng xiǎng fèng huáng cūn。
季冬携童稚,辛苦赴蜀门。jì dōng xié tóng zhì,xīn kǔ fù shǔ mén。
南登木皮岭,艰险不易论。nán dēng mù pí lǐng,jiān xiǎn bù yì lùn。
汗流被我体,祁寒为之暄。hàn liú bèi wǒ tǐ,qí hán wèi zhī xuān。
远岫争辅佐,千岩自崩奔。yuǎn xiù zhēng fǔ zuǒ,qiān yán zì bēng bēn。
始知五岳外,别有他山尊。shǐ zhī wǔ yuè wài,bié yǒu tā shān zūn。
仰干塞大明,俯入裂厚坤。yǎng gàn sāi dà míng,fǔ rù liè hòu kūn。
再闻虎豹斗,屡局风水昏。zài wén hǔ bào dòu,lǚ jú fēng shuǐ hūn。
高有废阁道,摧折如短辕。gāo yǒu fèi gé dào,cuī zhé rú duǎn yuán。
下有冬青林,石上走长根。xià yǒu dōng qīng lín,shí shàng zǒu zhǎng gēn。
西崖特秀发,焕若灵芝繁。xī yá tè xiù fā,huàn ruò líng zhī fán。
润聚金碧气,清无沙土痕。rùn jù jīn bì qì,qīng wú shā tǔ hén。
忆观昆仑图,目击悬圃存。yì guān kūn lún tú,mù jī xuán pǔ cún。
对此欲何适,默伤垂老魂。duì cǐ yù hé shì,mò shāng chuí lǎo hún。

白沙渡

杜甫

畏途随长江,渡口下绝岸。wèi tú suí zhǎng jiāng,dù kǒu xià jué àn。
差池上舟楫,杳窕入云汉。chà chí shàng zhōu jí,yǎo tiǎo rù yún hàn。
天寒荒野外,日暮中流半。tiān hán huāng yě wài,rì mù zhōng liú bàn。
我马向北嘶,山猿饮相唤。wǒ mǎ xiàng běi sī,shān yuán yǐn xiāng huàn。
水清石礧礧,沙白滩漫漫。shuǐ qīng shí léi léi,shā bái tān màn màn。
迥然洗愁辛,多病一疏散。jiǒng rán xǐ chóu xīn,duō bìng yī shū sàn。
高壁抵嵚崟,洪涛越凌乱。gāo bì dǐ qīn yín,hóng tāo yuè líng luàn。
临风独回首,揽辔复三叹。lín fēng dú huí shǒu,lǎn pèi fù sān tàn。

水会

杜甫

山行有常程,中夜尚未安。shān xíng yǒu cháng chéng,zhōng yè shàng wèi ān。
微月没已久,崖倾路何难。wēi yuè méi yǐ jiǔ,yá qīng lù hé nán。
大江动我前,汹若溟渤宽。dà jiāng dòng wǒ qián,xiōng ruò míng bó kuān。
篙师暗理楫,歌笑轻波澜。gāo shī àn lǐ jí,gē xiào qīng bō lán。
霜浓木石滑,风急手足寒。shuāng nóng mù shí huá,fēng jí shǒu zú hán。
入舟已千忧,陟巘仍万盘。rù zhōu yǐ qiān yōu,zhì yǎn réng wàn pán。
迥眺积水外,始知众星乾。jiǒng tiào jī shuǐ wài,shǐ zhī zhòng xīng qián。
远游令人瘦,衰疾惭加餐。yuǎn yóu lìng rén shòu,shuāi jí cán jiā cān。