古诗词

闲中好

郑符

闲中好,尽日松为侣。xián zhōng hǎo,jǐn rì sōng wèi lǚ。
此趣人不知,轻风度僧语。cǐ qù rén bù zhī,qīng fēng dù sēng yǔ。

生查子

刘侍读

深秋更漏长,滴尽银台烛。shēn qiū gèng lòu zhǎng,dī jǐn yín tái zhú。
独步出幽闺,月晃波澄绿。dú bù chū yōu guī,yuè huǎng bō chéng lǜ。
菱荷风乍触,一对鸳鸯宿。líng hé fēng zhà chù,yī duì yuān yāng sù。
虚棹玉钗惊,惊起还相续。xū zhào yù chāi jīng,jīng qǐ hái xiāng xù。

春游

秦韬玉

选胜逢君叙解携,思和芳草远烟迷。xuǎn shèng féng jūn xù jiě xié,sī hé fāng cǎo yuǎn yān mí。
小梅香里黄莺啭,xiǎo méi xiāng lǐ huáng yīng zhuàn,
垂柳阴中白马嘶。chuí liǔ yīn zhōng bái mǎ sī。
春引美人歌遍熟,风牵公子酒旗低。chūn yǐn měi rén gē biàn shú,fēng qiān gōng zi jiǔ qí dī。
早知有此关身事,悔不前年住越溪。zǎo zhī yǒu cǐ guān shēn shì,huǐ bù qián nián zhù yuè xī。

杨柳枝

郑谷

半烟半雨江桥畔,映杏映桃山路中。bàn yān bàn yǔ jiāng qiáo pàn,yìng xìng yìng táo shān lù zhōng。
会得离人无限意,千丝万絮惹春风。huì dé lí rén wú xiàn yì,qiān sī wàn xù rě chūn fēng。

杨柳枝

罗隐

灞岸晴来送别频,相偎相倚不胜春。bà àn qíng lái sòng bié pín,xiāng wēi xiāng yǐ bù shèng chūn。
自家飞絮犹无定,争解垂丝绊路人。zì jiā fēi xù yóu wú dìng,zhēng jiě chuí sī bàn lù rén。

杨柳枝

罗隐

一簇青烟锁玉楼,半垂阑畔半垂沟。yī cù qīng yān suǒ yù lóu,bàn chuí lán pàn bàn chuí gōu。
明年更有新条在,绕乱春风卒未休。míng nián gèng yǒu xīn tiáo zài,rào luàn chūn fēng zú wèi xiū。

罗隐

篱外清阴接药阑,晓风交戛碧琅玕。lí wài qīng yīn jiē yào lán,xiǎo fēng jiāo jiá bì láng gān。
子猷死后知音少,粉节霜筠谩岁寒。zi yóu sǐ hòu zhī yīn shǎo,fěn jié shuāng yún mán suì hán。

赋月

李绅

月,光辉,皎洁。yuè,guāng huī,jiǎo jié。
耀乾坤,静空阔。yào qián kūn,jìng kōng kuò。
圆满中秋,玩争诗哲。yuán mǎn zhōng qiū,wán zhēng shī zhé。
玉兔镝难穿,桂枝人共折。yù tù dī nán chuān,guì zhī rén gòng zhé。
万象照乃无私,琼台岂遮君谒。wàn xiàng zhào nǎi wú sī,qióng tái qǐ zhē jūn yè。
抱琴对弹别鹤声,不得知音声不切。bào qín duì dàn bié hè shēng,bù dé zhī yīn shēng bù qiè。

浪淘沙

皇甫松

蛮歌豆蔻北人愁,松雨蒲风野艇秋。mán gē dòu kòu běi rén chóu,sōng yǔ pú fēng yě tǐng qiū。
浪起鵁鶄眠不得,寒沙细细入江流。làng qǐ jiāo jīng mián bù dé,hán shā xì xì rù jiāng liú。

怨回纥·歌

皇甫松

白首南朝女,愁听异域歌。bái shǒu nán cháo nǚ,chóu tīng yì yù gē。
收兵颉利国,饮马胡芦河。shōu bīng jié lì guó,yǐn mǎ hú lú hé。
毳布腥膻久,穹庐岁月多。cuì bù xīng shān jiǔ,qióng lú suì yuè duō。
雕巢城上宿,吹笛泪滂沱。diāo cháo chéng shàng sù,chuī dí lèi pāng tuó。

采莲子

皇甫松

菡萏香连十顷陂,小姑贪戏采莲迟。hàn dàn xiāng lián shí qǐng bēi,xiǎo gū tān xì cǎi lián chí。
晚来弄水船头湿,更脱红裙裹鸭儿。wǎn lái nòng shuǐ chuán tóu shī,gèng tuō hóng qún guǒ yā ér。

抛毬乐

皇甫松

红拨一声飘,轻毬坠越绡。hóng bō yī shēng piāo,qīng qiú zhuì yuè xiāo。
带翻金孔雀,香满绣蜂腰。dài fān jīn kǒng què,xiāng mǎn xiù fēng yāo。
少少抛分数,花枝正索饶。shǎo shǎo pāo fēn shù,huā zhī zhèng suǒ ráo。

抛毬乐

皇甫松

金蹙花毬小,真珠绣带垂。jīn cù huā qiú xiǎo,zhēn zhū xiù dài chuí。
几回冲蜡烛,千度入春怀。jǐ huí chōng là zhú,qiān dù rù chūn huái。
上客终须醉,觥杯自乱排。shàng kè zhōng xū zuì,gōng bēi zì luàn pái。

杨柳枝

皇甫松

烂漫春归水国时,吴王宫殿柳丝垂。làn màn chūn guī shuǐ guó shí,wú wáng gōng diàn liǔ sī chuí。
黄莺长叫空闺畔,西子无因更得知。huáng yīng zhǎng jiào kōng guī pàn,xī zi wú yīn gèng dé zhī。

杨柳枝

皇甫松

春入行宫映翠微,玄宗侍女舞烟丝。chūn rù xíng gōng yìng cuì wēi,xuán zōng shì nǚ wǔ yān sī。
如今柳向空城绿,玉笛何人更把吹。rú jīn liǔ xiàng kōng chéng lǜ,yù dí hé rén gèng bǎ chuī。

竹枝

皇甫松

槟榔花发鹧鸪啼,雄飞烟瘴雌亦飞。bīn láng huā fā zhè gū tí,xióng fēi yān zhàng cí yì fēi。

竹枝

皇甫松

木棉花尽荔支垂,千花万花待郎归。mù mián huā jǐn lì zhī chuí,qiān huā wàn huā dài láng guī。

竹枝

皇甫松

芙蓉并蒂一心连,花侵槅子眼应穿。fú róng bìng dì yī xīn lián,huā qīn gé zi yǎn yīng chuān。

竹枝

皇甫松

筵中蜡烛泪珠红,合欢桃核两人同。yán zhōng là zhú lèi zhū hóng,hé huān táo hé liǎng rén tóng。

竹枝

皇甫松

斜江风起动横波,劈开莲子苦心多。xié jiāng fēng qǐ dòng héng bō,pī kāi lián zi kǔ xīn duō。