古诗词

卜算子·前题

李流谦

生别有相逢,死别无消息。shēng bié yǒu xiāng féng,sǐ bié wú xiāo xī。
说着从前总是愁,只是不相忆。shuō zhe cóng qián zǒng shì chóu,zhǐ shì bù xiāng yì。
月堕半窗寒,梦里分明识。yuè duò bàn chuāng hán,mèng lǐ fēn míng shí。
却似瞋人不忆他,花露盈盈湿。què shì chēn rén bù yì tā,huā lù yíng yíng shī。

水调歌头·江上作

李流谦

江涨解网雨,衣润熟梅天。jiāng zhǎng jiě wǎng yǔ,yī rùn shú méi tiān。
高人何事,乘兴来寄五湖船。gāo rén hé shì,chéng xīng lái jì wǔ hú chuán。
才听咚咚叠奏,呕轧撸声齐发,几别故州山。cái tīng dōng dōng dié zòu,ǒu yà lū shēng qí fā,jǐ bié gù zhōu shān。
转盼青楼杪,已在碧云端。zhuǎn pàn qīng lóu miǎo,yǐ zài bì yún duān。
渡头月,临晚霁,泊清湾。dù tóu yuè,lín wǎn jì,pō qīng wān。
水空天静,高下相应总团圞。shuǐ kōng tiān jìng,gāo xià xiāng yīng zǒng tuán luán。
遥想吾家更好,尽唤儿曹泛扫,欣赏共婵娟。yáo xiǎng wú jiā gèng hǎo,jǐn huàn ér cáo fàn sǎo,xīn shǎng gòng chán juān。
应念思归客,对此不成眠。yīng niàn sī guī kè,duì cǐ bù chéng mián。

于飞乐为海棠作

李流谦

薄日烘晴,轻烟笼晓,春风绣出林塘。báo rì hōng qíng,qīng yān lóng xiǎo,chūn fēng xiù chū lín táng。
笑溪桃,并坞杏,忒煞寻常。xiào xī táo,bìng wù xìng,tè shā xún cháng。
东君处,没他后、成甚风光。dōng jūn chù,méi tā hòu chéng shén fēng guāng。
翠深深,谁教入骨,夜来过雨淋浪。cuì shēn shēn,shuí jiào rù gǔ,yè lái guò yǔ lín làng。
这些儿颜色,已恼乱人肠。zhè xiē ér yán sè,yǐ nǎo luàn rén cháng。
如何更道,可惜处、只是无香。rú hé gèng dào,kě xī chù zhǐ shì wú xiāng。

西江月·为木樨作

李流谦

色似腊梅浑浅,香如薝卜微清。sè shì là méi hún qiǎn,xiāng rú zhān bo wēi qīng。
更张绿幄蔽轻盈。gèng zhāng lǜ wò bì qīng yíng。
巧著工夫斗钉。qiǎo zhù gōng fū dòu dīng。
露叶涓涓月晓,风英点点秋晴。lù yè juān juān yuè xiǎo,fēng yīng diǎn diǎn qiū qíng。
江南江北可经行。jiāng nán jiāng běi kě jīng xíng。
梦到吴王香径。mèng dào wú wáng xiāng jìng。

眼儿媚·中秋无月作

李流谦

素娥作意失幽期。sù é zuò yì shī yōu qī。
我自不凭伊。wǒ zì bù píng yī。
举杯重叹,帖云微笑,应道人痴。jǔ bēi zhòng tàn,tiē yún wēi xiào,yīng dào rén chī。
如今老去无情绪,只有睡相宜。rú jīn lǎo qù wú qíng xù,zhǐ yǒu shuì xiāng yí。
建溪一啜,木樨数剪,酒醒归时。jiàn xī yī chuài,mù xī shù jiǎn,jiǔ xǐng guī shí。

朝中措·失题

李流谦

相思两地费三年。xiāng sī liǎng dì fèi sān nián。
明月几回圆。míng yuè jǐ huí yuán。
鸥鸟不知许事,清江仍绕青山。ōu niǎo bù zhī xǔ shì,qīng jiāng réng rào qīng shān。
尊前歌板,未终金缕,已到阳关。zūn qián gē bǎn,wèi zhōng jīn lǚ,yǐ dào yáng guān。
趁取腊前归去,梅花不奈春寒。chèn qǔ là qián guī qù,méi huā bù nài chūn hán。

千秋岁·别情

李流谦

玉林照坐。yù lín zhào zuò。
簌簌花微堕。sù sù huā wēi duò。
春院静,烟扉锁。chūn yuàn jìng,yān fēi suǒ。
黛轻妆未试,红淡唇微破。dài qīng zhuāng wèi shì,hóng dàn chún wēi pò。
清瘦也,算应都是风流过。qīng shòu yě,suàn yīng dōu shì fēng liú guò。
把盏对横枝,尚忆年时个。bǎ zhǎn duì héng zhī,shàng yì nián shí gè。
人不见,愁无那。rén bù jiàn,chóu wú nà。
绕林霜掠袂,嚼蕊香黏唾。rào lín shuāng lüè mèi,jué ruǐ xiāng nián tuò。
清梦断,更随月色禁持我。qīng mèng duàn,gèng suí yuè sè jìn chí wǒ。

桂枝香·金陵怀古

王安石

登临送目,正故国晚秋,天气初肃。dēng lín sòng mù,zhèng gù guó wǎn qiū,tiān qì chū sù。
千里澄江似练,翠峰如簇。qiān lǐ chéng jiāng shì liàn,cuì fēng rú cù。
归帆去棹残阳里,背西风,酒旗斜矗。guī fān qù zhào cán yáng lǐ,bèi xī fēng,jiǔ qí xié chù。
彩舟云淡,星河鹭起,画图难足。cǎi zhōu yún dàn,xīng hé lù qǐ,huà tú nán zú。
念往昔,繁华竞逐。niàn wǎng xī,fán huá jìng zhú。
叹门外楼头,悲恨相续。tàn mén wài lóu tóu,bēi hèn xiāng xù。
千古凭高对此,漫嗟荣辱。qiān gǔ píng gāo duì cǐ,màn jiē róng rǔ。
六朝旧事随流水,但寒烟衰草凝绿。liù cháo jiù shì suí liú shuǐ,dàn hán yān shuāi cǎo níng lǜ。
至今商女,时时犹唱,后庭遗曲。zhì jīn shāng nǚ,shí shí yóu chàng,hòu tíng yí qū。

千秋岁引

王安石

别馆寒砧,孤城画角,一派秋声入寥廓。bié guǎn hán zhēn,gū chéng huà jiǎo,yī pài qiū shēng rù liáo kuò。
东归燕从海上去,南来雁向沙头落。dōng guī yàn cóng hǎi shàng qù,nán lái yàn xiàng shā tóu luò。
楚台风,庾楼月,宛如昨。chǔ tái fēng,yǔ lóu yuè,wǎn rú zuó。
无奈被些名利缚,无奈被他情担阁,可惜风流总闲却。wú nài bèi xiē míng lì fù,wú nài bèi tā qíng dān gé,kě xī fēng liú zǒng xián què。
当初漫留华表语,而今误我秦楼约。dāng chū màn liú huá biǎo yǔ,ér jīn wù wǒ qín lóu yuē。
梦阑时,酒醒后,思量着。mèng lán shí,jiǔ xǐng hòu,sī liàng zhe。

杨柳

王安石

杨柳杏花何处好,石梁茅屋雨初干。yáng liǔ xìng huā hé chù hǎo,shí liáng máo wū yǔ chū gàn。
绿垂静路要深驻,红写清陂得细看。lǜ chuí jìng lù yào shēn zhù,hóng xiě qīng bēi dé xì kàn。

甘露歌

王安石

折得一枝香在手。zhé dé yī zhī xiāng zài shǒu。
人间应未有。rén jiān yīng wèi yǒu。
疑是经春雪未消。yí shì jīng chūn xuě wèi xiāo。
今日是何朝。jīn rì shì hé cháo。
尽日含毫难比兴。jǐn rì hán háo nán bǐ xīng。
都无色可并。dōu wú sè kě bìng。
万里晴天何处来。wàn lǐ qíng tiān hé chù lái。
真是屑琼瑰。zhēn shì xiè qióng guī。
天寒日暮山谷里。tiān hán rì mù shān gǔ lǐ。
的砾愁成水。de lì chóu chéng shuǐ。
池上渐多枝上稀。chí shàng jiàn duō zhī shàng xī。
唯有故人知。wéi yǒu gù rén zhī。

菩萨蛮

王安石

数家茅屋闲临水。shù jiā máo wū xián lín shuǐ。
单衫短帽垂杨里。dān shān duǎn mào chuí yáng lǐ。
花是去年红,吹开一夜风。huā shì qù nián hóng,chuī kāi yī yè fēng。
梢梢新月偃,午醉醒来晚。shāo shāo xīn yuè yǎn,wǔ zuì xǐng lái wǎn。
何物最关情,黄鹂三两声。hé wù zuì guān qíng,huáng lí sān liǎng shēng。

雨霖铃

王安石

孜孜矻矻。zī zī kū kū。
向无明里、强作窠窟。xiàng wú míng lǐ qiáng zuò kē kū。
浮名浮利何济,堪留恋处,轮回仓猝。fú míng fú lì hé jì,kān liú liàn chù,lún huí cāng cù。
幸有明空妙觉,可弹指超出。xìng yǒu míng kōng miào jué,kě dàn zhǐ chāo chū。
缘底事、抛了全潮,认一浮沤作瀛渤。yuán dǐ shì pāo le quán cháo,rèn yī fú ōu zuò yíng bó。
本源自性天真佛。běn yuán zì xìng tiān zhēn fú。
祗些些、妄想中埋没。zhī xiē xiē wàng xiǎng zhōng mái méi。
贪他眼花阳艳,谁信道、本来无物。tān tā yǎn huā yáng yàn,shuí xìn dào běn lái wú wù。
一旦茫然,终被阎罗老子相屈。yī dàn máng rán,zhōng bèi yán luó lǎo zi xiāng qū。
便纵有、千种机筹,怎免伊唐突。biàn zòng yǒu qiān zhǒng jī chóu,zěn miǎn yī táng tū。

清平乐

王安石

云垂平野。yún chuí píng yě。
掩映竹篱茅舍。yǎn yìng zhú lí máo shě。
阒寂幽居实潇洒。qù jì yōu jū shí xiāo sǎ。
是处绿娇红冶。shì chù lǜ jiāo hóng yě。
丈夫运用堂堂。zhàng fū yùn yòng táng táng。
且莫五角六张。qiě mò wǔ jiǎo liù zhāng。
若有一卮芳酒,逍遥自在无妨。ruò yǒu yī zhī fāng jiǔ,xiāo yáo zì zài wú fáng。

渔家傲·灯火已收正月半

王安石

灯火已收正月半。dēng huǒ yǐ shōu zhèng yuè bàn。
山南山北花撩乱。shān nán shān běi huā liāo luàn。
闻说洊亭新水漫。wén shuō jiàn tíng xīn shuǐ màn。
骑款段。qí kuǎn duàn。
穿云入坞寻游伴。chuān yún rù wù xún yóu bàn。
却拂僧床褰素幔。què fú sēng chuáng qiān sù màn。
千岩万壑春风暖。qiān yán wàn hè chūn fēng nuǎn。
一弄松声悲急管。yī nòng sōng shēng bēi jí guǎn。
吹梦断。chuī mèng duàn。
西看窗日犹嫌短。xī kàn chuāng rì yóu xián duǎn。

渔家傲·平岸小桥千嶂抱

王安石

平岸小桥千嶂抱,揉蓝一水萦花草。píng àn xiǎo qiáo qiān zhàng bào,róu lán yī shuǐ yíng huā cǎo。
茅屋数间窗窈窕。máo wū shù jiān chuāng yǎo tiǎo。
尘不到,时时自有春风扫。chén bù dào,shí shí zì yǒu chūn fēng sǎo。
午枕觉来闻语鸟,攲眠似听朝鸡早。wǔ zhěn jué lái wén yǔ niǎo,qī mián shì tīng cháo jī zǎo。
忽忆故人今总老。hū yì gù rén jīn zǒng lǎo。
贪梦好,茫然忘了邯郸道。tān mèng hǎo,máng rán wàng le hán dān dào。

浣溪沙·集句

王安石

百亩中庭半是苔。bǎi mǔ zhōng tíng bàn shì tái。
门前白道水萦回。mén qián bái dào shuǐ yíng huí。
爱闲能有几人来。ài xián néng yǒu jǐ rén lái。
小院回廊春寂寂,山桃溪杏两三栽。xiǎo yuàn huí láng chūn jì jì,shān táo xī xìng liǎng sān zāi。
为谁零落为谁开。wèi shuí líng luò wèi shuí kāi。

诉衷情令·和俞秀老鹤词

王安石

常时黄色见眉间。cháng shí huáng sè jiàn méi jiān。
松桂我同攀。sōng guì wǒ tóng pān。
每言天上辛苦,不肯饵金丹。měi yán tiān shàng xīn kǔ,bù kěn ěr jīn dān。
怜水静,爱云闲。lián shuǐ jìng,ài yún xián。
便忘还。biàn wàng hái。
高歌一曲,岩谷迤逦,宛似商山。gāo gē yī qū,yán gǔ yí lǐ,wǎn shì shāng shān。

诉衷情令·和俞秀老鹤词

王安石

练巾藜杖白云间。liàn jīn lí zhàng bái yún jiān。
有兴即跻攀。yǒu xīng jí jī pān。
追思往昔如梦,华毂也曾丹。zhuī sī wǎng xī rú mèng,huá gǔ yě céng dān。
尘自扰,性长闲。chén zì rǎo,xìng zhǎng xián。
更无还。gèng wú hái。
达如周召,穷似丘轲,祗个山山。dá rú zhōu zhào,qióng shì qiū kē,zhī gè shān shān。

诉衷情令·和俞秀老鹤词

王安石

茫然不肯住林间。máng rán bù kěn zhù lín jiān。
有处即追攀。yǒu chù jí zhuī pān。
将他死语图度,怎得离真丹。jiāng tā sǐ yǔ tú dù,zěn dé lí zhēn dān。
浆水价,匹如闲。jiāng shuǐ jià,pǐ rú xián。
也须还。yě xū hái。
何如直截,踢倒军持,赢取沩山。hé rú zhí jié,tī dào jūn chí,yíng qǔ wéi shān。