古诗词

诉衷情令·和俞秀老鹤词

王安石

营巢燕子逞翱翔。yíng cháo yàn zi chěng áo xiáng。
微志在雕梁。wēi zhì zài diāo liáng。
碧云举翮千里,其奈有鸾皇。bì yún jǔ hé qiān lǐ,qí nài yǒu luán huáng。
临济处,德山行。lín jì chù,dé shān xíng。
果承当。guǒ chéng dāng。
自时降住,一切天魔,扫地焚香。zì shí jiàng zhù,yī qiè tiān mó,sǎo dì fén xiāng。

浪淘沙令

王安石

伊吕两衰翁,历遍穷通。yī lǚ liǎng shuāi wēng,lì biàn qióng tōng。
一为钓叟一耕佣。yī wèi diào sǒu yī gēng yōng。
若使当时身不遇,老了英雄。ruò shǐ dāng shí shēn bù yù,lǎo le yīng xióng。
汤武偶相逢,风虎云龙。tāng wǔ ǒu xiāng féng,fēng hǔ yún lóng。
兴王只在笑谈中。xīng wáng zhǐ zài xiào tán zhōng。
直至如今千载后,谁与争功。zhí zhì rú jīn qiān zài hòu,shuí yǔ zhēng gōng。

诉衷情令·其五又和秀老

王安石

莫言普化祗颠狂。mò yán pǔ huà zhī diān kuáng。
真解作津梁。zhēn jiě zuò jīn liáng。
蓦然打个筋斗,直跳过羲皇。mò rán dǎ gè jīn dòu,zhí tiào guò xī huáng。
临济处,德山行。lín jì chù,dé shān xíng。
果承当。guǒ chéng dāng。
将他建立,认作心诚,也是寻香。jiāng tā jiàn lì,rèn zuò xīn chéng,yě shì xún xiāng。

西江月·红梅

王安石

梅好惟嫌淡伫,天教薄与胭脂。méi hǎo wéi xián dàn zhù,tiān jiào báo yǔ yān zhī。
真妃初出华清池。zhēn fēi chū chū huá qīng chí。
酒入琼姬半醉。jiǔ rù qióng jī bàn zuì。
东阁诗情易动,高楼玉管休吹。dōng gé shī qíng yì dòng,gāo lóu yù guǎn xiū chuī。
北人浑作杏花疑。běi rén hún zuò xìng huā yí。
惟有青枝不似。wéi yǒu qīng zhī bù shì。

南乡子

王安石

嗟见世间人。jiē jiàn shì jiān rén。
但有纤毫即是尘。dàn yǒu xiān háo jí shì chén。
不住旧时无相貌,沈沦。bù zhù jiù shí wú xiāng mào,shěn lún。
只为从来认识神。zhǐ wèi cóng lái rèn shí shén。
作么有疏亲。zuò me yǒu shū qīn。
我自降魔转法轮。wǒ zì jiàng mó zhuǎn fǎ lún。
不是摄心除妄想,求真。bù shì shè xīn chú wàng xiǎng,qiú zhēn。
幻化空身即法身。huàn huà kōng shēn jí fǎ shēn。

南乡子·自古帝王州

王安石

自古帝王州。zì gǔ dì wáng zhōu。
郁郁葱葱佳气浮。yù yù cōng cōng jiā qì fú。
四百年来成一梦,堪愁。sì bǎi nián lái chéng yī mèng,kān chóu。
晋代衣冠成古丘。jìn dài yī guān chéng gǔ qiū。
绕水恣行游。rào shuǐ zì xíng yóu。
上尽层城更上楼。shàng jǐn céng chéng gèng shàng lóu。
往事悠悠君莫问,回头。wǎng shì yōu yōu jūn mò wèn,huí tóu。
槛外长江空自流。kǎn wài zhǎng jiāng kōng zì liú。

忆王孙·梦中作

王安石

隔岸桃花红未半。gé àn táo huā hóng wèi bàn。
枝头已有蜂儿乱。zhī tóu yǐ yǒu fēng ér luàn。
惆怅武陵人不管。chóu chàng wǔ líng rén bù guǎn。
清梦断。qīng mèng duàn。
亭亭伫立春宵短。tíng tíng zhù lì chūn xiāo duǎn。

忆江南·归依三宝赞

王安石

归依众,梵行四威仪。guī yī zhòng,fàn xíng sì wēi yí。
愿我遍游诸佛土。yuàn wǒ biàn yóu zhū fú tǔ。
十方贤圣不相离。shí fāng xián shèng bù xiāng lí。
永灭世间痴。yǒng miè shì jiān chī。

忆江南·归依三宝赞

王安石

归依法,法法不思议。guī yī fǎ,fǎ fǎ bù sī yì。
愿我六根常寂静,心如宝月映琉璃。yuàn wǒ liù gēn cháng jì jìng,xīn rú bǎo yuè yìng liú lí。
了法更无疑。le fǎ gèng wú yí。

忆江南·归依三宝赞

王安石

归依佛,弹指越三祗。guī yī fú,dàn zhǐ yuè sān zhī。
愿我速登无上觉,还如佛坐道场时。yuàn wǒ sù dēng wú shàng jué,hái rú fú zuò dào chǎng shí。
能智又能悲。néng zhì yòu néng bēi。

忆江南·归依三宝赞

王安石

三界里,有取总灾危。sān jiè lǐ,yǒu qǔ zǒng zāi wēi。
普愿从生同我愿,能于空有善思惟。pǔ yuàn cóng shēng tóng wǒ yuàn,néng yú kōng yǒu shàn sī wéi。
三宝共住持。sān bǎo gòng zhù chí。

伤春怨·集句

王安石

雨打江南树。yǔ dǎ jiāng nán shù。
一夜花开无数。yī yè huā kāi wú shù。
绿叶渐成阴,下有游人归路。lǜ yè jiàn chéng yīn,xià yǒu yóu rén guī lù。
与君相逢处。yǔ jūn xiāng féng chù。
不道春将暮。bù dào chūn jiāng mù。
把酒祝东风,且莫恁、匆匆去。bǎ jiǔ zhù dōng fēng,qiě mò nèn cōng cōng qù。

菩萨蛮·集句

王安石

海棠乱发皆临水,君知此处花何似。hǎi táng luàn fā jiē lín shuǐ,jūn zhī cǐ chù huā hé shì。
凉月白纷纷,香风隔岸闻。liáng yuè bái fēn fēn,xiāng fēng gé àn wén。
啭枝黄鸟近,隔岸声相应。zhuàn zhī huáng niǎo jìn,gé àn shēng xiāng yīng。
随意坐莓苔,飘零酒一杯。suí yì zuò méi tái,piāo líng jiǔ yī bēi。

谒金门·春又老

王安石

春又老。chūn yòu lǎo。
南陌酒香梅小。nán mò jiǔ xiāng méi xiǎo。
遍地落花浑不扫。biàn dì luò huā hún bù sǎo。
梦回情意悄。mèng huí qíng yì qiāo。
红笺寄与添烦恼。hóng jiān jì yǔ tiān fán nǎo。
细写相思多少。xì xiě xiāng sī duō shǎo。
醉后几行书字小。zuì hòu jǐ xíng shū zì xiǎo。
泪痕都揾了。lèi hén dōu wèn le。

菩萨蛮·数间茅屋闲临水

王安石

数间茅屋闲临水,窄衫短帽垂杨里。shù jiān máo wū xián lín shuǐ,zhǎi shān duǎn mào chuí yáng lǐ。
花是去年红,吹开一夜风。huā shì qù nián hóng,chuī kāi yī yè fēng。
梢梢新月偃,午醉醒来晚。shāo shāo xīn yuè yǎn,wǔ zuì xǐng lái wǎn。
何物最关情,黄鹂三两声。hé wù zuì guān qíng,huáng lí sān liǎng shēng。

沁园春

王炎午

又是年时,杏红欲脸,柳绿初芽。yòu shì nián shí,xìng hóng yù liǎn,liǔ lǜ chū yá。
奈寻春步远,马嘶湖曲;卖花声过,人唱窗纱。nài xún chūn bù yuǎn,mǎ sī hú qū;mài huā shēng guò,rén chàng chuāng shā。
暖日晴烟,轻衣罗扇,看遍王孙七宝车。nuǎn rì qíng yān,qīng yī luó shàn,kàn biàn wáng sūn qī bǎo chē。
谁知道,十年魂梦,风雨天涯!shuí zhī dào,shí nián hún mèng,fēng yǔ tiān yá!
休休何必伤嗟。xiū xiū hé bì shāng jiē。
谩赢得、青青两鬓华!且不知门外,桃花何代;不知江左,燕子谁家。mán yíng dé qīng qīng liǎng bìn huá!qiě bù zhī mén wài,táo huā hé dài;bù zhī jiāng zuǒ,yàn zi shuí jiā。
世事无情,天公有意,岁岁东风岁岁花。shì shì wú qíng,tiān gōng yǒu yì,suì suì dōng fēng suì suì huā。
拼一笑,且醒来杯酒,醉后杯茶。pīn yī xiào,qiě xǐng lái bēi jiǔ,zuì hòu bēi chá。

城头月·赠梁弥仙

马天骥

城头月色明如昼。chéng tóu yuè sè míng rú zhòu。
总是青霞有。zǒng shì qīng xiá yǒu。
酒醉茶醒,饥餐困睡,不把双眉皱。jiǔ zuì chá xǐng,jī cān kùn shuì,bù bǎ shuāng méi zhòu。
坎离龙虎勤交媾。kǎn lí lóng hǔ qín jiāo gòu。
炼得丹将就。liàn dé dān jiāng jiù。
借问罗浮鹤侣,还似先生否。jiè wèn luó fú hè lǚ,hái shì xiān shēng fǒu。

菩萨蛮

芮辉

晴云低蘸湖光湿。qíng yún dī zhàn hú guāng shī。
新凉远带江声入。xīn liáng yuǎn dài jiāng shēng rù。
风影逼中秋。fēng yǐng bī zhōng qiū。
移樽月在楼。yí zūn yuè zài lóu。
蓝田栽竹手。lán tián zāi zhú shǒu。
借竹为君寿。jiè zhú wèi jūn shòu。
苍翠一年年。cāng cuì yī nián nián。
长承雨露边。zhǎng chéng yǔ lù biān。

沁园春

衣白山人

一粒金丹,大如黍米,定中降胎。yī lì jīn dān,dà rú shǔ mǐ,dìng zhōng jiàng tāi。
运阴阳根本,东龙西虎,结凝金水,择地深栽。yùn yīn yáng gēn běn,dōng lóng xī hǔ,jié níng jīn shuǐ,zé dì shēn zāi。
九载无亏,三田功满,卦气周圆炉鼎开。jiǔ zài wú kuī,sān tián gōng mǎn,guà qì zhōu yuán lú dǐng kāi。
偷元化,用自然宗祖,全在灵台。tōu yuán huà,yòng zì rán zōng zǔ,quán zài líng tái。
真才。zhēn cái。
休恋尘埃。xiū liàn chén āi。
况颖悟明堂婴未孩。kuàng yǐng wù míng táng yīng wèi hái。
幸淮滨相遇,灵丹付了,亲留玄旨,期进仙阶。xìng huái bīn xiāng yù,líng dān fù le,qīn liú xuán zhǐ,qī jìn xiān jiē。
此去何时,水云高会,更上烟霞岐路哉。cǐ qù hé shí,shuǐ yún gāo huì,gèng shàng yān xiá qí lù zāi。
人间世,任王侯贵显,同委蒿莱。rén jiān shì,rèn wáng hóu guì xiǎn,tóng wěi hāo lái。

踏莎行

吕本中

雪似梅花,梅花似雪。xuě shì méi huā,méi huā shì xuě。
似和不似都奇绝。shì hé bù shì dōu qí jué。
恼人风味阿谁知,请君问取南楼月。nǎo rén fēng wèi ā shuí zhī,qǐng jūn wèn qǔ nán lóu yuè。
记得去年,探梅时节。jì dé qù nián,tàn méi shí jié。
老来旧事无人说。lǎo lái jiù shì wú rén shuō。
为谁醉倒为谁醒,到今犹恨轻离别。wèi shuí zuì dào wèi shuí xǐng,dào jīn yóu hèn qīng lí bié。