古诗词

韩淲

和昌甫

韩淲

人言君方君但方,吕诗尤足照僧房。rén yán jūn fāng jūn dàn fāng,lǚ shī yóu zú zhào sēng fáng。
只今尹记畴能问,我辈怀贤未可忘。zhǐ jīn yǐn jì chóu néng wèn,wǒ bèi huái xián wèi kě wàng。

和昌甫

韩淲

才见云游又打包,何时月下把门敲。cái jiàn yún yóu yòu dǎ bāo,hé shí yuè xià bǎ mén qiāo。
相思白发空千丈,坐对烟林滴露梢。xiāng sī bái fā kōng qiān zhàng,zuò duì yān lín dī lù shāo。

和昌甫

韩淲

行欲方而智欲圆,河东车说已居前。xíng yù fāng ér zhì yù yuán,hé dōng chē shuō yǐ jū qián。
先方之喻斯为美,只恐圆成又不便。xiān fāng zhī yù sī wèi měi,zhǐ kǒng yuán chéng yòu bù biàn。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

溪山淡淡复溶溶,老觉身闲百念空。xī shān dàn dàn fù róng róng,lǎo jué shēn xián bǎi niàn kōng。
谁把清诗相触拨,又随吟啸醉春风。shuí bǎ qīng shī xiāng chù bō,yòu suí yín xiào zuì chūn fēng。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

人之老去须甘老,天以闲来莫厌闲。rén zhī lǎo qù xū gān lǎo,tiān yǐ xián lái mò yàn xián。
满树梅开和玉雪,门前流水响空山。mǎn shù méi kāi hé yù xuě,mén qián liú shuǐ xiǎng kōng shān。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

横斜清浅暗香动,时把心情百样摹。héng xié qīng qiǎn àn xiāng dòng,shí bǎ xīn qíng bǎi yàng mó。
忽忆西湖林处士,此风应笑古来无。hū yì xī hú lín chù shì,cǐ fēng yīng xiào gǔ lái wú。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

车尘不到世氛远,野水闲花景最新。chē chén bù dào shì fēn yuǎn,yě shuǐ xián huā jǐng zuì xīn。
泛泛空明知我独,故将流影巧随人。fàn fàn kōng míng zhī wǒ dú,gù jiāng liú yǐng qiǎo suí rén。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

不须更着前村里,且傍衡门看流水。bù xū gèng zhe qián cūn lǐ,qiě bàng héng mén kàn liú shuǐ。
无人涂路横古今,吹尽梅花又梅子。wú rén tú lù héng gǔ jīn,chuī jǐn méi huā yòu méi zi。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

闲收神观与天游,坐断空山百不留。xián shōu shén guān yǔ tiān yóu,zuò duàn kōng shān bǎi bù liú。
只许梅花恣开落,春归幽涧水风流。zhǐ xǔ méi huā zì kāi luò,chūn guī yōu jiàn shuǐ fēng liú。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

水流活活水桥斜,清浸梅梢岸底花。shuǐ liú huó huó shuǐ qiáo xié,qīng jìn méi shāo àn dǐ huā。
自与空门了孤绝,肯随游冶入芳华。zì yǔ kōng mén le gū jué,kěn suí yóu yě rù fāng huá。

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

岁寒草木竞黄落,春到空山梅自开。suì hán cǎo mù jìng huáng luò,chūn dào kōng shān méi zì kāi。
一任门无车马到,香飞流水涧中来。yī rèn mén wú chē mǎ dào,xiāng fēi liú shuǐ jiàn zhōng lái。

和昌甫

韩淲

行尽田家与酒家,书窗薝卜见新花。xíng jǐn tián jiā yǔ jiǔ jiā,shū chuāng zhān bo jiàn xīn huā。
风流一老来何处,不许闲人作话夸。fēng liú yī lǎo lái hé chù,bù xǔ xián rén zuò huà kuā。

和昌甫

韩淲

云绕蹊间水满豅,豅中来往少能同。yún rào qī jiān shuǐ mǎn lóng,lóng zhōng lái wǎng shǎo néng tóng。
溪头系得扁舟在,更约乘流载短篷。xī tóu xì dé biǎn zhōu zài,gèng yuē chéng liú zài duǎn péng。

和昌甫竹句

韩淲

竹隐泠泠屋数椽,做成清尚得如然。zhú yǐn líng líng wū shù chuán,zuò chéng qīng shàng dé rú rán。
山村底处无丛薄,我独因人以赋焉。shān cūn dǐ chù wú cóng báo,wǒ dú yīn rén yǐ fù yān。

和昌甫竹句

韩淲

章泉兄弟旧新庐,子舍高低不远欤。zhāng quán xiōng dì jiù xīn lú,zi shě gāo dī bù yuǎn yú。
篱槿池莲映林竹,款门犹是可容余。lí jǐn chí lián yìng lín zhú,kuǎn mén yóu shì kě róng yú。

和昌甫竹句

韩淲

城郭虽多总不如,瑞峰山净竹应舒。chéng guō suī duō zǒng bù rú,ruì fēng shān jìng zhú yīng shū。
纷拿肉食红尘热,缓步那言可当车。fēn ná ròu shí hóng chén rè,huǎn bù nà yán kě dāng chē。

和昌甫竹句

韩淲

僧寺本来能脱俗,水南逼市漫成竿。sēng sì běn lái néng tuō sú,shuǐ nán bī shì màn chéng gān。
台喧地污要除扫,禅月当年真可安。tái xuān dì wū yào chú sǎo,chán yuè dāng nián zhēn kě ān。

和昌甫竹句

韩淲

绝岸沿流翠碧洲,烟枝露叶落还抽。jué àn yán liú cuì bì zhōu,yān zhī lù yè luò hái chōu。
输他荒阔无人管,拟待烦君一笔收。shū tā huāng kuò wú rén guǎn,nǐ dài fán jūn yī bǐ shōu。

和昌甫竹句

韩淲

山囿遥遥合世官,事嗟成往尚何观。shān yòu yáo yáo hé shì guān,shì jiē chéng wǎng shàng hé guān。
新知益比故知少,纵有竹林无复欢。xīn zhī yì bǐ gù zhī shǎo,zòng yǒu zhú lín wú fù huān。

和昌甫竹句

韩淲

苍筤亭种千竿竹,三十年前此地家。cāng láng tíng zhǒng qiān gān zhú,sān shí nián qián cǐ dì jiā。
野水纵横旧时涧,客来犹得共瓜茶。yě shuǐ zòng héng jiù shí jiàn,kè lái yóu dé gòng guā chá。