古诗词

韩淲

昌甫诗来言九日是悼亡之日因答和及紫芝是日过城下

韩淲

黄落山川亦变衰,平生高李吹台诗。huáng luò shān chuān yì biàn shuāi,píng shēng gāo lǐ chuī tái shī。
秋来季月溪南路,独往空歌宋玉悲。qiū lái jì yuè xī nán lù,dú wǎng kōng gē sòng yù bēi。

九日范伯升惠诗连伯玉丈有和句皆道先公平昔登高事感而次韵

韩淲

诗来增我思亲念,愁对秋山气象高。shī lái zēng wǒ sī qīn niàn,chóu duì qiū shān qì xiàng gāo。
糁糁黄花惊节物,东篱徒有鬓萧骚。sǎn sǎn huáng huā jīng jié wù,dōng lí tú yǒu bìn xiāo sāo。

九日范伯升惠诗连伯玉丈有和句皆道先公平昔登高事感而次韵

韩淲

尘土装怀不可论,伤心夏凊与冬温。chén tǔ zhuāng huái bù kě lùn,shāng xīn xià qìng yǔ dōng wēn。
西风南涧萧萧竹,犹有范翁时到门。xī fēng nán jiàn xiāo xiāo zhú,yóu yǒu fàn wēng shí dào mén。

次韵昌甫所赋癞可瘦权且言去岁到白鹿洞

韩淲

踏雪寻僧已是诗,更将书册试同披。tà xuě xún sēng yǐ shì shī,gèng jiāng shū cè shì tóng pī。
名高直隐江西社,五字非君熟和斯。míng gāo zhí yǐn jiāng xī shè,wǔ zì fēi jūn shú hé sī。

次韵昌甫所赋癞可瘦权且言去岁到白鹿洞

韩淲

当年权可气横秋,此日匡山亦雪不。dāng nián quán kě qì héng qiū,cǐ rì kuāng shān yì xuě bù。
莫恨禅床人寂寂,可论书院鹿呦呦。mò hèn chán chuáng rén jì jì,kě lùn shū yuàn lù yōu yōu。

李季章参政寄近作绝句次韵答之

韩淲

谁家绿展窗前叶,何物清成池上花。shuí jiā lǜ zhǎn chuāng qián yè,hé wù qīng chéng chí shàng huā。
叹息陶斯为模写,要须随兴寄无涯。tàn xī táo sī wèi mó xiě,yào xū suí xīng jì wú yá。

李季章参政寄近作绝句次韵答之

韩淲

华发差差从满颠,形神才释自蹁跹。huá fā chà chà cóng mǎn diān,xíng shén cái shì zì pián xiān。
角巾东路浑常事,便驾柴车亦可怜。jiǎo jīn dōng lù hún cháng shì,biàn jià chái chē yì kě lián。

李季章参政寄近作绝句次韵答之

韩淲

秋深剩有十分凉,好理平生书传香。qiū shēn shèng yǒu shí fēn liáng,hǎo lǐ píng shēng shū chuán xiāng。
见说江西多胜士,吟成风雨近重阳。jiàn shuō jiāng xī duō shèng shì,yín chéng fēng yǔ jìn zhòng yáng。

李季章参政寄近作绝句次韵答之

韩淲

得将胶扰一身藏,吴是他乡蜀故乡。dé jiāng jiāo rǎo yī shēn cáng,wú shì tā xiāng shǔ gù xiāng。
从昔衰荣无定在,山林钟鼎两俱长。cóng xī shuāi róng wú dìng zài,shān lín zhōng dǐng liǎng jù zhǎng。

李季章参政寄近作绝句次韵答之

韩淲

禅门底用金仙偈,道室空多玉笈书。chán mén dǐ yòng jīn xiān jì,dào shì kōng duō yù jí shū。
知我者希斯我贵,身心如此可踟躇。zhī wǒ zhě xī sī wǒ guì,shēn xīn rú cǐ kě chí chú。

李季章参政寄近作绝句次韵答之

韩淲

家食何如禄万钟,梦回珂辔响玲珑。jiā shí hé rú lù wàn zhōng,mèng huí kē pèi xiǎng líng lóng。
书生习气初无恙,只怕勋名不贷公。shū shēng xí qì chū wú yàng,zhǐ pà xūn míng bù dài gōng。

次韵张令郊行

韩淲

连朝晴日破层阴,下泽翩翩兴愈深。lián cháo qíng rì pò céng yīn,xià zé piān piān xīng yù shēn。
水际风翻沽酒旆,静看飞鸟过平林。shuǐ jì fēng fān gū jiǔ pèi,jìng kàn fēi niǎo guò píng lín。

次韵张令郊行

韩淲

不须万里羡侯封,且把千诗一抚松。bù xū wàn lǐ xiàn hóu fēng,qiě bǎ qiān shī yī fǔ sōng。
野步何人知此意,仙家寒露湿芙蓉。yě bù hé rén zhī cǐ yì,xiān jiā hán lù shī fú róng。

次韵张令郊行

韩淲

寻诗得酒坐闲亭,秋到骚人独用情。xún shī dé jiǔ zuò xián tíng,qiū dào sāo rén dú yòng qíng。
犹有黄花看着眼,悠然风味忆渊明。yóu yǒu huáng huā kàn zhe yǎn,yōu rán fēng wèi yì yuān míng。

次韵张令郊行

韩淲

鬓丝禅榻纸窗西,柏子烟中落景迟。bìn sī chán tà zhǐ chuāng xī,bǎi zi yān zhōng luò jǐng chí。
莫问少年涂抹事,病馀那复解题诗。mò wèn shǎo nián tú mǒ shì,bìng yú nà fù jiě tí shī。

次韵张令郊行

韩淲

薄寒侵晓露华明,不信人间有许清。báo hán qīn xiǎo lù huá míng,bù xìn rén jiān yǒu xǔ qīng。
行遍西郊草堂外,老怀浑不负秋晴。xíng biàn xī jiāo cǎo táng wài,lǎo huái hún bù fù qiū qíng。

元立留诗二首因次韵

韩淲

少下归帆上石梯,高风虽在后人迷。shǎo xià guī fān shàng shí tī,gāo fēng suī zài hòu rén mí。
倦怀冷坐客星阁,烟雨漫山觅旧题。juàn huái lěng zuò kè xīng gé,yān yǔ màn shān mì jiù tí。

元立留诗二首因次韵

韩淲

孟郊有句散愁端,墨妙犹能待我看。mèng jiāo yǒu jù sàn chóu duān,mò miào yóu néng dài wǒ kàn。
试问新秋能几日,栏干一叶已吹寒。shì wèn xīn qiū néng jǐ rì,lán gàn yī yè yǐ chuī hán。

文叔楼居次韵戏之

韩淲

行藏知在倚楼间,雨际烟峦接九关。xíng cáng zhī zài yǐ lóu jiān,yǔ jì yān luán jiē jiǔ guān。
著脚既高心自远,问言何似岳前山。zhù jiǎo jì gāo xīn zì yuǎn,wèn yán hé shì yuè qián shān。

楼外新绿成阴片月已上

韩淲

隔帘花过叶初青,一段清和倚画屏。gé lián huā guò yè chū qīng,yī duàn qīng hé yǐ huà píng。
已是春风生昼寂,小楼新月更亭亭。yǐ shì chūn fēng shēng zhòu jì,xiǎo lóu xīn yuè gèng tíng tíng。