古诗词

杨公远

次刘晓窗九日韵

杨公远

秋菊何尝委片英,都缘气韵禀清宁。qiū jú hé cháng wěi piàn yīng,dōu yuán qì yùn bǐng qīng níng。
欲将此意灵均道,只恐灵均唤不醒。yù jiāng cǐ yì líng jūn dào,zhǐ kǒng líng jūn huàn bù xǐng。

次刘晓窗九日韵

杨公远

西风摇落雁南飞,黄叶深深拥竹扉。xī fēng yáo luò yàn nán fēi,huáng yè shēn shēn yōng zhú fēi。
佳节只消拚酩酊,牛山何事泪沾衣。jiā jié zhǐ xiāo pàn mǐng dīng,niú shān hé shì lèi zhān yī。

次刘晓窗九日韵

杨公远

篱下寒花色自妍,折来泛酒更新鲜。lí xià hán huā sè zì yán,zhé lái fàn jiǔ gèng xīn xiān。
化工底事宁多巧,铸出黄金满地钱。huà gōng dǐ shì níng duō qiǎo,zhù chū huáng jīn mǎn dì qián。

次刘晓窗九日韵

杨公远

佩萸囊菊陟崔嵬,世俗想传有自来。pèi yú náng jú zhì cuī wéi,shì sú xiǎng chuán yǒu zì lái。
顾我此身强健在,不消囊佩亦无灾。gù wǒ cǐ shēn qiáng jiàn zài,bù xiāo náng pèi yì wú zāi。

次刘晓窗九日韵

杨公远

菊花偏作道家妆,开遍重岩与断冈。jú huā piān zuò dào jiā zhuāng,kāi biàn zhòng yán yǔ duàn gāng。
醉后折来簪短鬓,老夫翻学少年狂。zuì hòu zhé lái zān duǎn bìn,lǎo fū fān xué shǎo nián kuáng。

次刘晓窗九日韵

杨公远

黄花堆积若钱流,妆点诗家富贵秋。huáng huā duī jī ruò qián liú,zhuāng diǎn shī jiā fù guì qiū。
元亮不将渠贳酒,空留遗恨尚悠悠。yuán liàng bù jiāng qú shì jiǔ,kōng liú yí hèn shàng yōu yōu。

次刘晓窗九日韵

杨公远

人皆九日醉流霞,君汲山泉自煮茶。rén jiē jiǔ rì zuì liú xiá,jūn jí shān quán zì zhǔ chá。
可是诗成无点俗,只应吟笔灿生花。kě shì shī chéng wú diǎn sú,zhǐ yīng yín bǐ càn shēng huā。

月下看白莲

杨公远

十里荷花带月看,花和月色一般般。shí lǐ hé huā dài yuè kàn,huā hé yuè sè yī bān bān。
只应舞彻霓裳曲,宫女三千下广寒。zhǐ yīng wǔ chè ní shang qū,gōng nǚ sān qiān xià guǎng hán。

回岭观瀑

杨公远

瘦筇支我上山头,拂石盘桓看瀑流。shòu qióng zhī wǒ shàng shān tóu,fú shí pán huán kàn pù liú。
莫讶喧豗何太急,要归江海济行舟。mò yà xuān huī hé tài jí,yào guī jiāng hǎi jì xíng zhōu。

次韵酬孙艮斋

杨公远

抱膝孤吟欠范模,愿随鸡犬藉丹炉。bào xī gū yín qiàn fàn mó,yuàn suí jī quǎn jí dān lú。
傥能化得尘凡骨,差胜无声水墨图。tǎng néng huà dé chén fán gǔ,chà shèng wú shēng shuǐ mò tú。

次韵酬孙艮斋

杨公远

风竹萧萧密掩门,苔封支径曲通村。fēng zhú xiāo xiāo mì yǎn mén,tái fēng zhī jìng qū tōng cūn。
野人自有家林趣,那得荣华入梦魂。yě rén zì yǒu jiā lín qù,nà dé róng huá rù mèng hún。

次韵酬孙艮斋

杨公远

想倚危楼十二阑,诗成可是过方干。xiǎng yǐ wēi lóu shí èr lán,shī chéng kě shì guò fāng gàn。
好风吹堕寒窗底,胜得仙翁九转丹。hǎo fēng chuī duò hán chuāng dǐ,shèng dé xiān wēng jiǔ zhuǎn dān。

见山真意

杨公远

栗里幽深自结庐,东篱采菊足清娱。lì lǐ yōu shēn zì jié lú,dōng lí cǎi jú zú qīng yú。
偶然触目南山好,相对沉吟一语无。ǒu rán chù mù nán shān hǎo,xiāng duì chén yín yī yǔ wú。

菊梅交承

杨公远

寒花璨璨绕东篱,露洗霜欺未肯萎。hán huā càn càn rào dōng lí,lù xǐ shuāng qī wèi kěn wēi。
褪却清香谁领略,北风吹上小梅枝。tuì què qīng xiāng shuí lǐng lüè,běi fēng chuī shàng xiǎo méi zhī。

探梅

杨公远

竹杖芒鞋作兴来,来时准拟有花开。zhú zhàng máng xié zuò xīng lái,lái shí zhǔn nǐ yǒu huā kāi。
谁知老树荒烟里,地冷孤根暖未回。shuí zhī lǎo shù huāng yān lǐ,dì lěng gū gēn nuǎn wèi huí。

访梅

杨公远

荒寒茅屋是谁家,独木桥横小径斜。huāng hán máo wū shì shuí jiā,dú mù qiáo héng xiǎo jìng xié。
却是无人行到处,春风先已到梅花。què shì wú rén xíng dào chù,chūn fēng xiān yǐ dào méi huā。

寄梅

杨公远

方愧无由洗俗尘,喜逢竹外一枝春。fāng kuì wú yóu xǐ sú chén,xǐ féng zhú wài yī zhī chūn。
看来未敢轻攀折,待侑诗篇赠故人。kàn lái wèi gǎn qīng pān zhé,dài yòu shī piān zèng gù rén。

赋梅

杨公远

雪月云烟件件宜,骚人墨客费寻思。xuě yuè yún yān jiàn jiàn yí,sāo rén mò kè fèi xún sī。
怕渠因得逋仙句,不要人言半字诗。pà qú yīn dé bū xiān jù,bù yào rén yán bàn zì shī。

观梅

杨公远

东阁观梅效少陵,巡檐索笑面生春。dōng gé guān méi xiào shǎo líng,xún yán suǒ xiào miàn shēng chūn。
试将心事从渠道,恰又无言领略人。shì jiāng xīn shì cóng qú dào,qià yòu wú yán lǐng lüè rén。

折梅

杨公远

折时须拣带苔枝,两蕊三花尽自奇。zhé shí xū jiǎn dài tái zhī,liǎng ruǐ sān huā jǐn zì qí。
簪向银瓶全俗了,古铜瓶浸恰相宜。zān xiàng yín píng quán sú le,gǔ tóng píng jìn qià xiāng yí。