古诗词

杨公远

偶得李竹屋居士摘和靖先生梅诗四联演成八韵句工而韵险似难继和愧不自揣僭敢续貂珠玉在傍觉我形秽

杨公远

雪后园林才半树,支筇细认孤山路。xuě hòu yuán lín cái bàn shù,zhī qióng xì rèn gū shān lù。
云顽未敛风更严,木冻且僵天欲莫。yún wán wèi liǎn fēng gèng yán,mù dòng qiě jiāng tiān yù mò。
冷蕊依稀无处寻,清香仿佛暗中度。lěng ruǐ yī xī wú chù xún,qīng xiāng fǎng fú àn zhōng dù。
翻思立马老坡翁,月上黄昏方得句。fān sī lì mǎ lǎo pō wēng,yuè shàng huáng hūn fāng dé jù。

偶得李竹屋居士摘和靖先生梅诗四联演成八韵句工而韵险似难继和愧不自揣僭敢续貂珠玉在傍觉我形秽

杨公远

水边篱落忽横枝,不受狂蜂浪蝶知。shuǐ biān lí luò hū héng zhī,bù shòu kuáng fēng làng dié zhī。
万紫千红俱寂寞,三花五蕊自新奇。wàn zǐ qiān hóng jù jì mò,sān huā wǔ ruǐ zì xīn qí。
风号浪涌连天起,雪作云凝拂地垂。fēng hào làng yǒng lián tiān qǐ,xuě zuò yún níng fú dì chuí。
此景此时难著脚,输渠耐冷立江湄。cǐ jǐng cǐ shí nán zhù jiǎo,shū qú nài lěng lì jiāng méi。

偶得李竹屋居士摘和靖先生梅诗四联演成八韵句工而韵险似难继和愧不自揣僭敢续貂珠玉在傍觉我形秽

杨公远

池水倒窥疏影动,任渠羌管吹三弄。chí shuǐ dào kuī shū yǐng dòng,rèn qú qiāng guǎn chuī sān nòng。
碧波清浅净无痕,老干槎牙坚耐冻。bì bō qīng qiǎn jìng wú hén,lǎo gàn chá yá jiān nài dòng。
花放羞同桃李场,香来偏恼诗人梦。huā fàng xiū tóng táo lǐ chǎng,xiāng lái piān nǎo shī rén mèng。
当年曾醉老师雄,翠羽双双疑作凤。dāng nián céng zuì lǎo shī xióng,cuì yǔ shuāng shuāng yí zuò fèng。

江草塘袖诗言别次韵以饯

杨公远

数日君不来,欲赋莫云诗。shù rì jūn bù lái,yù fù mò yún shī。
今朝忽过我,欢然如先期。jīn cháo hū guò wǒ,huān rán rú xiān qī。
谈论已忘倦,坐卧犹忘机。tán lùn yǐ wàng juàn,zuò wò yóu wàng jī。
正尔踌躇间,袖出言别诗。zhèng ěr chóu chú jiān,xiù chū yán bié shī。
且知束锦囊,届途无多时。qiě zhī shù jǐn náng,jiè tú wú duō shí。
使我心为感,使我心为悲。shǐ wǒ xīn wèi gǎn,shǐ wǒ xīn wèi bēi。
此意竟何如,写作送行诗。cǐ yì jìng hé rú,xiě zuò sòng xíng shī。
君不鄙我句,喜色形须眉。jūn bù bǐ wǒ jù,xǐ sè xíng xū méi。
明朝天一方,胥会知何时。míng cháo tiān yī fāng,xū huì zhī hé shí。

次宋省斋立秋

杨公远

才见春花荣,又见春花谢。cái jiàn chūn huā róng,yòu jiàn chūn huā xiè。
花谢绿成阴,瞬目逢炎夏。huā xiè lǜ chéng yīn,shùn mù féng yán xià。
谁知俯仰间,祝融便回驾。shuí zhī fǔ yǎng jiān,zhù róng biàn huí jià。
却喜西风来,美矣难酬价。què xǐ xī fēng lái,měi yǐ nán chóu jià。
且效柴桑人,寄傲南窗下。qiě xiào chái sāng rén,jì ào nán chuāng xià。
此意自领会,那许傍人借。cǐ yì zì lǐng huì,nà xǔ bàng rén jiè。
所愿无荣辱,静中观物化。suǒ yuàn wú róng rǔ,jìng zhōng guān wù huà。

次罗梅谷诗画总观

杨公远

梅谷梅应占作魁,不论时节遣花开。méi gǔ méi yīng zhàn zuò kuí,bù lùn shí jié qiǎn huā kāi。
传真旧说华光老,诗到林逋俱压倒。chuán zhēn jiù shuō huá guāng lǎo,shī dào lín bū jù yā dào。
华光去后谁逼真,补之笔底生阳春。huá guāng qù hòu shuí bī zhēn,bǔ zhī bǐ dǐ shēng yáng chūn。
月香水影许多态,竹外斜枝奇且怪。yuè xiāng shuǐ yǐng xǔ duō tài,zhú wài xié zhī qí qiě guài。
后来若问谁解无声兼有声,须还梅谷野趣相与共推评。hòu lái ruò wèn shuí jiě wú shēng jiān yǒu shēng,xū hái méi gǔ yě qù xiāng yǔ gòng tuī píng。

借张山长韵呈方虚谷

杨公远

幡然何事赋归来,领略黄山酬玉杯。fān rán hé shì fù guī lái,lǐng lüè huáng shān chóu yù bēi。
敲月几编虽满世,泽民一念未宜灰。qiāo yuè jǐ biān suī mǎn shì,zé mín yī niàn wèi yí huī。
笑呼臞鹤梅边去,旋买寒花竹外栽。xiào hū qú hè méi biān qù,xuán mǎi hán huā zhú wài zāi。
襟度汪汪千万顷,眼青应为野人开。jīn dù wāng wāng qiān wàn qǐng,yǎn qīng yīng wèi yě rén kāi。

借张山长韵呈方虚谷

杨公远

归来默坐似心斋,南北曾穿几緉鞋。guī lái mò zuò shì xīn zhāi,nán běi céng chuān jǐ liǎng xié。
踏遍关河才思古,名知草木宦情佳。tà biàn guān hé cái sī gǔ,míng zhī cǎo mù huàn qíng jiā。
桐江胜景归吟卷,练水寒云入壮怀。tóng jiāng shèng jǐng guī yín juǎn,liàn shuǐ hán yún rù zhuàng huái。
试数时贤谁敢并,苏黄端的是同侪。shì shù shí xián shuí gǎn bìng,sū huáng duān de shì tóng chái。

借张山长韵呈方虚谷

杨公远

楼台寂寂白云堆,三径萦迂锁翠苔。lóu tái jì jì bái yún duī,sān jìng yíng yū suǒ cuì tái。
怪得菊松多喜色,只缘琴鹤已归来。guài dé jú sōng duō xǐ sè,zhǐ yuán qín hè yǐ guī lái。
人瞻北斗光尤灿,门对南山掩复开。rén zhān běi dòu guāng yóu càn,mén duì nán shān yǎn fù kāi。
野客再持漫刺谒,不应袖手又空回。yě kè zài chí màn cì yè,bù yīng xiù shǒu yòu kōng huí。

次省斋韵觅友梅索笑集不蒙见惠再借韵

杨公远

巨编藏古锦,风雅续遗音。jù biān cáng gǔ jǐn,fēng yǎ xù yí yīn。
雷电欲下取,辟易不敢侵。léi diàn yù xià qǔ,pì yì bù gǎn qīn。
真趣谁领会,一如陶潜琴。zhēn qù shuí lǐng huì,yī rú táo qián qín。
所言正而大,讵比郑声淫。suǒ yán zhèng ér dà,jù bǐ zhèng shēng yín。
疑有造化炉,炼铁成黄金。yí yǒu zào huà lú,liàn tiě chéng huáng jīn。
个是绝世宝,何必问西琛。gè shì jué shì bǎo,hé bì wèn xī chēn。
有时吟竹外,竹影弄清阴。yǒu shí yín zhú wài,zhú yǐng nòng qīng yīn。
有时歌梅边,梅香散水沈。yǒu shí gē méi biān,méi xiāng sàn shuǐ shěn。
所以形之句,毋乃得之心。suǒ yǐ xíng zhī jù,wú nǎi dé zhī xīn。
俗子敢再请,幸尔勿沉吟。sú zi gǎn zài qǐng,xìng ěr wù chén yín。

饯康侯

杨公远

报政三年满,还容借寇么。bào zhèng sān nián mǎn,hái róng jiè kòu me。
丝纶来帝幄,襦裤蔼民歌。sī lún lái dì wò,rú kù ǎi mín gē。
遗爱棠阴茂,留传锦句多。yí ài táng yīn mào,liú chuán jǐn jù duō。
苍生今有待,霖雨早滂沱。cāng shēng jīn yǒu dài,lín yǔ zǎo pāng tuó。

饯康侯

杨公远

古歙何多幸,民叨抚育恩。gǔ shè hé duō xìng,mín dāo fǔ yù ēn。
清声冠今古,浩气满乾坤。qīng shēng guān jīn gǔ,hào qì mǎn qián kūn。
夜月一船载,秋风三径存。yè yuè yī chuán zài,qiū fēng sān jìng cún。
莫能攀去辙,恋恋劝金樽。mò néng pān qù zhé,liàn liàn quàn jīn zūn。

次韵凌义山

杨公远

自怜老境渐侵寻,检点头颅雪旋深。zì lián lǎo jìng jiàn qīn xún,jiǎn diǎn tóu lú xuě xuán shēn。
无酒浇愁还独啸,有时得句但长吟。wú jiǔ jiāo chóu hái dú xiào,yǒu shí dé jù dàn zhǎng yín。
一天月色涵秋意,四壁蛩声恼客心。yī tiān yuè sè hán qiū yì,sì bì qióng shēng nǎo kè xīn。
好是夜凉清似水,萧萧风度古松林。hǎo shì yè liáng qīng shì shuǐ,xiāo xiāo fēng dù gǔ sōng lín。

次韵凌义山

杨公远

眼前诗料底消寻,移入蛮笺别浅深。yǎn qián shī liào dǐ xiāo xún,yí rù mán jiān bié qiǎn shēn。
无斧凿痕方造妙,超尘俗表始堪吟。wú fǔ záo hén fāng zào miào,chāo chén sú biǎo shǐ kān yín。
物情体状须留意,句眼推敲好用心。wù qíng tǐ zhuàng xū liú yì,jù yǎn tuī qiāo hǎo yòng xīn。
试看咏梅千万首,影香独数老逋林。shì kàn yǒng méi qiān wàn shǒu,yǐng xiāng dú shù lǎo bū lín。

寄东麓赵赞府

杨公远

佐邑■阳绰有声,文章政事冠群英。zuǒ yì yáng chuò yǒu shēng,wén zhāng zhèng shì guān qún yīng。
南墙松想乘闲咏,北海樽闻已戒倾。nán qiáng sōng xiǎng chéng xián yǒng,běi hǎi zūn wén yǐ jiè qīng。
横笛倚楼襟度逸,携琴带鹤宦情轻。héng dí yǐ lóu jīn dù yì,xié qín dài hè huàn qíng qīng。
结知当路交飞剡,行看除书下玉京。jié zhī dāng lù jiāo fēi shàn,xíng kàn chú shū xià yù jīng。

寄东麓赵赞府

杨公远

黄花开后骤征鞍,再见黄花秋又残。huáng huā kāi hòu zhòu zhēng ān,zài jiàn huáng huā qiū yòu cán。
只字未能通间阔,长笺先辱问平安。zhǐ zì wèi néng tōng jiān kuò,zhǎng jiān xiān rǔ wèn píng ān。
共看明月隔千里,独对西风愧一寒。gòng kàn míng yuè gé qiān lǐ,dú duì xī fēng kuì yī hán。
只有麓翁知我者,何时会面话辛酸。zhǐ yǒu lù wēng zhī wǒ zhě,hé shí huì miàn huà xīn suān。