古诗词

杨公远

康使君惠诗借韵谢

杨公远

几幅生绡扫麝煤,枯梢黏藓石封苔。jǐ fú shēng xiāo sǎo shè méi,kū shāo nián xiǎn shí fēng tái。
布成野水云山去,博得金章玉句来。bù chéng yě shuǐ yún shān qù,bó dé jīn zhāng yù jù lái。
眉白自惭非我有,眼青多藉为侬开。méi bái zì cán fēi wǒ yǒu,yǎn qīng duō jí wèi nóng kāi。
一经题品多增价,古锦光芒亦壮哉。yī jīng tí pǐn duō zēng jià,gǔ jǐn guāng máng yì zhuàng zāi。

酬黄仲宣见寄

杨公远

倦走南州与北州,竹篱茅舍足清幽。juàn zǒu nán zhōu yǔ běi zhōu,zhú lí máo shě zú qīng yōu。
但教有酒名从事,何必为官见督邮。dàn jiào yǒu jiǔ míng cóng shì,hé bì wèi guān jiàn dū yóu。
谢友寄诗通间阔,拂笺泚笔细赓酬。xiè yǒu jì shī tōng jiān kuò,fú jiān cǐ bǐ xì gēng chóu。
虽然可写胸中意,难写胸中半点愁。suī rán kě xiě xiōng zhōng yì,nán xiě xiōng zhōng bàn diǎn chóu。

立春旬日雨作不止

杨公远

检起床头历又新,吁嗟老境渐侵寻。jiǎn qǐ chuáng tóu lì yòu xīn,xū jiē lǎo jìng jiàn qīn xún。
十朝春恰九朝雨,一日晴还半日阴。shí cháo chūn qià jiǔ cháo yǔ,yī rì qíng hái bàn rì yīn。
滴碎空阶声已厌,寒欺薄酒力难禁。dī suì kōng jiē shēng yǐ yàn,hán qī báo jiǔ lì nán jìn。
绝怜窗外苍苔地,积得残梅寸许深。jué lián chuāng wài cāng tái dì,jī dé cán méi cùn xǔ shēn。

闷书

杨公远

转眼才馀五日春,东奔西走废光阴。zhuǎn yǎn cái yú wǔ rì chūn,dōng bēn xī zǒu fèi guāng yīn。
一泓砚里谋生意,几句诗中写客心。yī hóng yàn lǐ móu shēng yì,jǐ jù shī zhōng xiě kè xīn。
贯斗冲牛雷焕剑,高山流水伯牙琴。guàn dòu chōng niú léi huàn jiàn,gāo shān liú shuǐ bó yá qín。
莫将未遇添惆怅,自有名公为赏音。mò jiāng wèi yù tiān chóu chàng,zì yǒu míng gōng wèi shǎng yīn。

闷书

杨公远

客里因循断送春,况逢天气半晴阴。kè lǐ yīn xún duàn sòng chūn,kuàng féng tiān qì bàn qíng yīn。
生来百事少如意,老去千般都上心。shēng lái bǎi shì shǎo rú yì,lǎo qù qiān bān dōu shàng xīn。
长铗空弹冯氏剑,良材还斫蔡翁琴。zhǎng jiá kōng dàn féng shì jiàn,liáng cái hái zhuó cài wēng qín。
愁怀正此无分付,多谢黄鹂送好音。chóu huái zhèng cǐ wú fēn fù,duō xiè huáng lí sòng hǎo yīn。

回岭

杨公远

梯级层层步颇艰,岭头清吹逼人寒。tī jí céng céng bù pǒ jiān,lǐng tóu qīng chuī bī rén hán。
四边绝壁诗怀壮,一片苍空眼界宽。sì biān jué bì shī huái zhuàng,yī piàn cāng kōng yǎn jiè kuān。
何处山坳吞落照,长年石罅喷鸣湍。hé chù shān ào tūn luò zhào,zhǎng nián shí xià pēn míng tuān。
支筇对景盘桓久,领略留将作画看。zhī qióng duì jǐng pán huán jiǔ,lǐng lüè liú jiāng zuò huà kàn。

寓婺源紫虚观

杨公远

书卷携来寓紫虚,凭高凝眺更无馀。shū juǎn xié lái yù zǐ xū,píng gāo níng tiào gèng wú yú。
五山结邑龙盘踞,一水依城带卷舒。wǔ shān jié yì lóng pán jù,yī shuǐ yī chéng dài juǎn shū。
旦暮鼓钟喧梵宇,高低楼阁壮神居。dàn mù gǔ zhōng xuān fàn yǔ,gāo dī lóu gé zhuàng shén jū。
年时除却酬香者,阛阓行人往复疏。nián shí chú què chóu xiāng zhě,huán huì xíng rén wǎng fù shū。

回溪道中

杨公远

山束溪流窄径迂,眼前景物入诗无。shān shù xī liú zhǎi jìng yū,yǎn qián jǐng wù rù shī wú。
田中蝌蚪古文字,柳下舂锄新画图。tián zhōng kē dǒu gǔ wén zì,liǔ xià chōng chú xīn huà tú。
巨室储茶供客贩,小旗夸酒诱人沽。jù shì chǔ chá gōng kè fàn,xiǎo qí kuā jiǔ yòu rén gū。
行行不记几多里,回首林端日又晡。xíng xíng bù jì jǐ duō lǐ,huí shǒu lín duān rì yòu bū。

到陈村

杨公远

半日修途适到陈,因思尼父倍伤神。bàn rì xiū tú shì dào chén,yīn sī ní fù bèi shāng shén。
行囊抖擞幸馀半,旅馆萧条苦乏薪。xíng náng dǒu sǒu xìng yú bàn,lǚ guǎn xiāo tiáo kǔ fá xīn。
唤仆买杯苏脚倦,拂尘题句效眉颦。huàn pū mǎi bēi sū jiǎo juàn,fú chén tí jù xiào méi pín。
孤村落日黄昏后,一觉明朝又问津。gū cūn luò rì huáng hūn hòu,yī jué míng cháo yòu wèn jīn。

次韵立秋

杨公远

白帝交承下令时,蒲葵絺葛竖降旗。bái dì jiāo chéng xià lìng shí,pú kuí chī gé shù jiàng qí。
书亲灯火儿曹喜,雁过沙场士卒悲。shū qīn dēng huǒ ér cáo xǐ,yàn guò shā chǎng shì zú bēi。
夜月一帘虽旧识,西风半榻是新知。yè yuè yī lián suī jiù shí,xī fēng bàn tà shì xīn zhī。
从今景物皆清致,多办吟笺剩赋诗。cóng jīn jǐng wù jiē qīng zhì,duō bàn yín jiān shèng fù shī。

九日登高次宋省斋韵

杨公远

久出尝思赋式微,半生心事少人知。jiǔ chū cháng sī fù shì wēi,bàn shēng xīn shì shǎo rén zhī。
登高且泛寒花酒,扶老须凭劲竹枝。dēng gāo qiě fàn hán huā jiǔ,fú lǎo xū píng jìn zhú zhī。
樵径缓跻山诘曲,羁怀难琢句新奇。qiáo jìng huǎn jī shān jí qū,jī huái nán zuó jù xīn qí。
绝怜万里澄秋霁,辜负潘郎风雨诗。jué lián wàn lǐ chéng qiū jì,gū fù pān láng fēng yǔ shī。

早行

杨公远

黄粱已熟梦初醒,束担匆匆促去程。huáng liáng yǐ shú mèng chū xǐng,shù dān cōng cōng cù qù chéng。
手挈杖端和袖裹,气呵髭上觉冰生。shǒu qiè zhàng duān hé xiù guǒ,qì hē zī shàng jué bīng shēng。
山衔斗柄两三点,犬吠篱根四五声。shān xián dòu bǐng liǎng sān diǎn,quǎn fèi lí gēn sì wǔ shēng。
何处梅花开较早,清香暗度动诗情。hé chù méi huā kāi jiào zǎo,qīng xiāng àn dù dòng shī qíng。

夜坐

杨公远

门外霜风猎猎声,拥炉坐对一灯明。mén wài shuāng fēng liè liè shēng,yōng lú zuò duì yī dēng míng。
闲思浮世古今事,倦听荒城长短更。xián sī fú shì gǔ jīn shì,juàn tīng huāng chéng zhǎng duǎn gèng。
满榻诗书终有味,半生名利竟无成。mǎn tà shī shū zhōng yǒu wèi,bàn shēng míng lì jìng wú chéng。
从人笑我衣冠别,虽不趋时却自清。cóng rén xiào wǒ yī guān bié,suī bù qū shí què zì qīng。

夜坐

杨公远

相伴青灯坐矮窗,老来计拙负年光。xiāng bàn qīng dēng zuò ǎi chuāng,lǎo lái jì zhuō fù nián guāng。
画灰有句羞才短,就枕无眠畏夜长。huà huī yǒu jù xiū cái duǎn,jiù zhěn wú mián wèi yè zhǎng。
世路难跻缘峻崄,人情易见为炎凉。shì lù nán jī yuán jùn xiǎn,rén qíng yì jiàn wèi yán liáng。
知心却藉风和月,时度梅花一线香。zhī xīn què jí fēng hé yuè,shí dù méi huā yī xiàn xiāng。

再韵

杨公远

听彻茶烹蚓窍声,挑灯开卷眼能明。tīng chè chá pēng yǐn qiào shēng,tiāo dēng kāi juǎn yǎn néng míng。
□□□□□□□,过了残冬岁又更。,guò le cán dōng suì yòu gèng。
世事间关人易老,容怀萧索寐难成。shì shì jiān guān rén yì lǎo,róng huái xiāo suǒ mèi nán chéng。
推窗且对梅花月,便觉尘襟一晌清。tuī chuāng qiě duì méi huā yuè,biàn jué chén jīn yī shǎng qīng。

再韵

杨公远

榾柮炉红密掩窗,伤嗟劳役度时光。gǔ duò lú hóng mì yǎn chuāng,shāng jiē láo yì dù shí guāng。
朝三虽怒暮还四,凫短难添鹤自长。cháo sān suī nù mù hái sì,fú duǎn nán tiān hè zì zhǎng。
老忆少年成感慨,吟残永夜越凄凉。lǎo yì shǎo nián chéng gǎn kǎi,yín cán yǒng yè yuè qī liáng。
教儿检点铜匜看,报道犹存一缕香。jiào ér jiǎn diǎn tóng yí kàn,bào dào yóu cún yī lǚ xiāng。

生朝

杨公远

生朝自颂岂非呆,吟得诗成亦快哉。shēng cháo zì sòng qǐ fēi dāi,yín dé shī chéng yì kuài zāi。
六十平头悭两岁,百千往事付三杯。liù shí píng tóu qiān liǎng suì,bǎi qiān wǎng shì fù sān bēi。
在家清苦僧留发,立世支离栎不材。zài jiā qīng kǔ sēng liú fā,lì shì zhī lí lì bù cái。
却是与梅缘分厚,年年此日向侬开。què shì yǔ méi yuán fēn hòu,nián nián cǐ rì xiàng nóng kāi。

生朝

杨公远

七年客里度初生,诗骨依然只鹤形。qī nián kè lǐ dù chū shēng,shī gǔ yī rán zhǐ hè xíng。
梅亦清臞须却白,吾将潦倒鬓还青。méi yì qīng qú xū què bái,wú jiāng lǎo dào bìn hái qīng。
愧无德可书银管,幸有酒堪储玉瓶。kuì wú dé kě shū yín guǎn,xìng yǒu jiǔ kān chǔ yù píng。
一点灵台尘不滓,何消修鍊勘黄庭。yī diǎn líng tái chén bù zǐ,hé xiāo xiū liàn kān huáng tíng。

冬晴

杨公远

岁序从教自改更,老天有意活苍生。suì xù cóng jiào zì gǎi gèng,lǎo tiān yǒu yì huó cāng shēng。
一冬晴暖雨全少,三日阴寒雪不成。yī dōng qíng nuǎn yǔ quán shǎo,sān rì yīn hán xuě bù chéng。
谩拥地炉然榾柮,每忧时事验欃枪。mán yōng dì lú rán gǔ duò,měi yōu shí shì yàn chán qiāng。
庭前问讯枯梅树,怕有南枝绽玉英。tíng qián wèn xùn kū méi shù,pà yǒu nán zhī zhàn yù yīng。

观梅

杨公远

老来宠辱两无闻,才见梅花喜十分。lǎo lái chǒng rǔ liǎng wú wén,cái jiàn méi huā xǐ shí fēn。
冰雪相看虽属我,乾坤独步却输君。bīng xuě xiāng kàn suī shǔ wǒ,qián kūn dú bù què shū jūn。
受知和靖黄昏月,入梦昌龄落寞云。shòu zhī hé jìng huáng hūn yuè,rù mèng chāng líng luò mò yún。
从此暗香来不断,何消更把水沈焚。cóng cǐ àn xiāng lái bù duàn,hé xiāo gèng bǎ shuǐ shěn fén。