古诗词

杨奂

录汴梁宫人语十九首

杨奂

仁寿生辰节,君王进玉卮。rén shòu shēng chén jié,jūn wáng jìn yù zhī。
寿棚兼寿表,留待北还时。shòu péng jiān shòu biǎo,liú dài běi hái shí。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

边奏行台急,东华夜启封。biān zòu xíng tái jí,dōng huá yè qǐ fēng。
内人催步辇,不候景阳钟。nèi rén cuī bù niǎn,bù hòu jǐng yáng zhōng。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

画烛双双引,珠帘一一开。huà zhú shuāng shuāng yǐn,zhū lián yī yī kāi。
辇前齐下拜,欢饮辟寒杯。niǎn qián qí xià bài,huān yǐn pì hán bēi。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

圣躬香阁内,只道下朝迟。shèng gōng xiāng gé nèi,zhǐ dào xià cháo chí。
扶仗娇无力,红绡贴玉肌。fú zhàng jiāo wú lì,hóng xiāo tiē yù jī。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

今日天颜喜,东朝内宴开。jīn rì tiān yán xǐ,dōng cháo nèi yàn kāi。
外边农事动,诏遣教坊回。wài biān nóng shì dòng,zhào qiǎn jiào fāng huí。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

驾前双白鹤,日日候朝回。jià qián shuāng bái hè,rì rì hòu cháo huí。
自送銮舆去,经今更不来。zì sòng luán yú qù,jīng jīn gèng bù lái。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

陡觉文书静,相将立夕阳。dǒu jué wén shū jìng,xiāng jiāng lì xī yáng。
伤心宁福位,无复夜熏香。shāng xīn níng fú wèi,wú fù yè xūn xiāng。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

二后睢阳去,潜身泣到明。èr hòu suī yáng qù,qián shēn qì dào míng。
却回谁敢问,校似有心情。què huí shuí gǎn wèn,xiào shì yǒu xīn qíng。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

为道围城久,妆奁阃犒军。wèi dào wéi chéng jiǔ,zhuāng lián kǔn kào jūn。
入春浑断绝,饥苦不堪闻。rù chūn hún duàn jué,jī kǔ bù kān wén。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

监国推梁邸,初头静不知。jiān guó tuī liáng dǐ,chū tóu jìng bù zhī。
但疑墙外笑,人有看宫时。dàn yí qiáng wài xiào,rén yǒu kàn gōng shí。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

别殿弓刀响,仓皇接郑王。bié diàn gōng dāo xiǎng,cāng huáng jiē zhèng wáng。
尚愁宫正怒,含泪强添妆。shàng chóu gōng zhèng nù,hán lèi qiáng tiān zhuāng。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

一向传宣唤,谁知不复还。yī xiàng chuán xuān huàn,shuí zhī bù fù hái。
来时旧针线,记得在窗间。lái shí jiù zhēn xiàn,jì dé zài chuāng jiān。

录汴梁宫人语十九首

杨奂

北去迁沙漠,诚心畏从行。běi qù qiān shā mò,chéng xīn wèi cóng xíng。
不如当日死,头白若为生。bù rú dāng rì sǐ,tóu bái ruò wèi shēng。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

盘盘十二曲,石岭瘦峥嵘。pán pán shí èr qū,shí lǐng shòu zhēng róng。
脚底有平地,何人险处行。jiǎo dǐ yǒu píng dì,hé rén xiǎn chù xíng。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

茂陵骨已朽,万岁恐虚传。mào líng gǔ yǐ xiǔ,wàn suì kǒng xū chuán。
莫上中峰顶,秦城隔暮烟。mò shàng zhōng fēng dǐng,qín chéng gé mù yān。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

方若植嵬冠,森若削寒玉。fāng ruò zhí wéi guān,sēn ruò xuē hán yù。
明月夜中游,谁家借黄鹄。míng yuè yè zhōng yóu,shuí jiā jiè huáng gǔ。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

顽石本在世,启母人亦知。wán shí běn zài shì,qǐ mǔ rén yì zhī。
可怜宋太后,死骂宁馨儿。kě lián sòng tài hòu,sǐ mà níng xīn ér。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

路傍双阙老,蔓草入荒祠。lù bàng shuāng quē lǎo,màn cǎo rù huāng cí。
时见山家女,烧香乞茧丝。shí jiàn shān jiā nǚ,shāo xiāng qǐ jiǎn sī。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

避名名自在,身瘠道还腴。bì míng míng zì zài,shēn jí dào hái yú。
未到千年后,空岩已姓卢。wèi dào qiān nián hòu,kōng yán yǐ xìng lú。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

壮哉昌黎笔,谈笑排佛祸。zhuàng zāi chāng lí bǐ,tán xiào pái fú huò。
不言动鬼神,翻疑触雷火。bù yán dòng guǐ shén,fān yí chù léi huǒ。
9012345