古诗词

杨奂

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

几时落东溪,曲折卧天汉。jǐ shí luò dōng xī,qū zhé wò tiān hàn。
语似登山人,可饮不可盥。yǔ shì dēng shān rén,kě yǐn bù kě guàn。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

一片开元石,愈知天地中。yī piàn kāi yuán shí,yù zhī tiān dì zhōng。
今宵北窗梦,或可见周公。jīn xiāo běi chuāng mèng,huò kě jiàn zhōu gōng。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

土阶堕渺茫,多少曹与马。tǔ jiē duò miǎo máng,duō shǎo cáo yǔ mǎ。
底事住青山,近代无让者。dǐ shì zhù qīng shān,jìn dài wú ràng zhě。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

邂逅洗耳翁,去饮上流水。xiè hòu xǐ ěr wēng,qù yǐn shàng liú shuǐ。
此日傥相逢,黄犊应渴死。cǐ rì tǎng xiāng féng,huáng dú yīng kě sǐ。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

大士传心要,诸方叩道玄。dà shì chuán xīn yào,zhū fāng kòu dào xuán。
至今卓锡地,莹彻有遗泉。zhì jīn zhuó xī dì,yíng chè yǒu yí quán。

游嵩山十三首轘辕坂

杨奂

既知田间乐,焉知田间苦。jì zhī tián jiān lè,yān zhī tián jiān kǔ。
惟是唐虞朝,所以有巢父。wéi shì táng yú cháo,suǒ yǐ yǒu cháo fù。

读通鉴

杨奂

风烟惨澹驻三巴,汉烬将燃蜀妇髽。fēng yān cǎn dàn zhù sān bā,hàn jìn jiāng rán shǔ fù zhuā。
欲起温公问书法,武侯入寇寇谁家?yù qǐ wēn gōng wèn shū fǎ,wǔ hóu rù kòu kòu shuí jiā?

紫阳阁

杨奂

碧瓦朱甍动紫烟,清风吹袂渺翩翩。bì wǎ zhū méng dòng zǐ yān,qīng fēng chuī mèi miǎo piān piān。
梦回忆得三生事,悔落黄尘六十年。mèng huí yì dé sān shēng shì,huǐ luò huáng chén liù shí nián。

读汝南遗事二首

杨奂

轵道牵羊事已非,更堪行酒著青衣。zhǐ dào qiān yáng shì yǐ fēi,gèng kān xíng jiǔ zhù qīng yī。
裹头婢子那知此,争逐君王烈燄归。guǒ tóu bì zi nà zhī cǐ,zhēng zhú jūn wáng liè yàn guī。

读汝南遗事二首

杨奂

六朝江水故依然,隔断中原又百年。liù cháo jiāng shuǐ gù yī rán,gé duàn zhōng yuán yòu bǎi nián。
长笑桓温无远略,竟留王猛佐苻坚。zhǎng xiào huán wēn wú yuǎn lüè,jìng liú wáng měng zuǒ fú jiān。

题二贤祠

杨奂

从经操懿狎孤儿,世事尤非扣马时。cóng jīng cāo yì xiá gū ér,shì shì yóu fēi kòu mǎ shí。
若道后人真可诳,空山焉有二贤祠。ruò dào hòu rén zhēn kě kuáng,kōng shān yān yǒu èr xián cí。

涿南见蚕妇本汴梁贵家

杨奂

蚕月何曾出后堂,干戈流落客他乡。cán yuè hé céng chū hòu táng,gàn gē liú luò kè tā xiāng。
罗衣著尽无人问,自把荆篮摘野桑。luó yī zhù jǐn wú rén wèn,zì bǎ jīng lán zhāi yě sāng。

出郭作

杨奂

燕姬歌处啭莺喉,燕酒春来滑似油。yàn jī gē chù zhuàn yīng hóu,yàn jiǔ chūn lái huá shì yóu。
自有五陵年少在,平明骑马过卢沟。zì yǒu wǔ líng nián shǎo zài,píng míng qí mǎ guò lú gōu。

忆君美

杨奂

寒雁明朝下五湖,长安西望独踌躇。hán yàn míng cháo xià wǔ hú,zhǎng ān xī wàng dú chóu chú。
无情谁似张公子,两见秋风不寄书。wú qíng shuí shì zhāng gōng zi,liǎng jiàn qiū fēng bù jì shū。

管宁濯足图

杨奂

踏遍辽东未是痴,藜床欲穴只心知。tà biàn liáo dōng wèi shì chī,lí chuáng yù xué zhǐ xīn zhī。
好留一掬黄泥水,墁却曹郎受禅碑。hǎo liú yī jū huáng ní shuǐ,màn què cáo láng shòu chán bēi。

过汤阴崇寿寺二首

杨奂

城荒寺古冷于冰,绛帐谁烧照佛灯。chéng huāng sì gǔ lěng yú bīng,jiàng zhàng shuí shāo zhào fú dēng。
闲绕空阶观石刻,偶闻音语得乡僧。xián rào kōng jiē guān shí kè,ǒu wén yīn yǔ dé xiāng sēng。

过汤阴崇寿寺二首

杨奂

老僧七十六春秋,霜满修眉雪满头。lǎo sēng qī shí liù chūn qiū,shuāng mǎn xiū méi xuě mǎn tóu。
见说故人揩病目,几时携杖入西州。jiàn shuō gù rén kāi bìng mù,jǐ shí xié zhàng rù xī zhōu。

答客

杨奂

仕晚自知为学拙,家贫人道治生疏。shì wǎn zì zhī wèi xué zhuō,jiā pín rén dào zhì shēng shū。
满山薇蕨春风老,昨夜邻翁有报书。mǎn shān wēi jué chūn fēng lǎo,zuó yè lín wēng yǒu bào shū。

寄君美二首

杨奂

不走瀍东走涧西,八年迎送愧山妻。bù zǒu chán dōng zǒu jiàn xī,bā nián yíng sòng kuì shān qī。
长思醉卧高堂上,满枕春风听竹鸡。zhǎng sī zuì wò gāo táng shàng,mǎn zhěn chūn fēng tīng zhú jī。

寄君美二首

杨奂

铜柱从君泣堕鸢,鸱夷心事五湖船。tóng zhù cóng jūn qì duò yuān,chī yí xīn shì wǔ hú chuán。
头颅如此人间世,不得青山对暮年。tóu lú rú cǐ rén jiān shì,bù dé qīng shān duì mù nián。
9012345