品读经典 · 传承文明

吴琏

城市山林亭会酌二首时九月六日也亭前禾甚丰

吴琏

欲豁江南望,重登镇海楼。yù huō jiāng nán wàng,zhòng dēng zhèn hǎi lóu。 林高花影细,人哄鸟声收。lín gāo huā yǐng xì,rén hǒng niǎo shēng shōu。 朱紫衣冠盛,金兰气义投。zhū zǐ yī guān shèng,jīn lán qì yì tóu。 景馀吟不尽,重拟一同游。jǐng yú yín bù jǐn,zhòng nǐ yī tóng yóu。

再成一首

吴琏

城市日啾啾,谁言景趣幽。chéng shì rì jiū jiū,shuí yán jǐng qù yōu。 古墙垂薜荔,山木叫軥辀。gǔ qiáng chuí bì lì,shān mù jiào qú zhōu。 翠盖秋松老,黄云晚稻稠。cuì gài qiū sōng lǎo,huáng yún wǎn dào chóu。 旅庭如近此,无日不追游。lǚ tíng rú jìn cǐ,wú rì bù zhuī yóu。

还乡用前韵述怀其二

吴琏

竹里森森屋,堂前小小楼。zhú lǐ sēn sēn wū,táng qián xiǎo xiǎo lóu。 有邀门始出,无价玉还收。yǒu yāo mén shǐ chū,wú jià yù hái shōu。 教子书频积,延宾辖每投。jiào zi shū pín jī,yán bīn xiá měi tóu。 何时学曾点,童冠舞雩游。hé shí xué céng diǎn,tóng guān wǔ yú yóu。

至七星坛及飞云顶会三人各持一竹揖别后始知其仙

吴琏

古梅垂垂花遍开,古坛深净路萦回。gǔ méi chuí chuí huā biàn kāi,gǔ tán shēn jìng lù yíng huí。 山猿连臂下复上,野鸟乱啼飞复来。shān yuán lián bì xià fù shàng,yě niǎo luàn tí fēi fù lái。 云起岩隈凝翠盖,石堆波面翳苍苔。yún qǐ yán wēi níng cuì gài,shí duī bō miàn yì cāng tái。 诸仙歌笑飞云上,一揖相逢紫翠堆。zhū xiān gē xiào fēi yún shàng,yī yī xiāng féng zǐ cuì duī。

题湖西别业

吴琏

何处风光乐可寻,淮西湖上草堂阴。hé chù fēng guāng lè kě xún,huái xī hú shàng cǎo táng yīn。 陶潜几树绿杨好,周子满庭芳草深。táo qián jǐ shù lǜ yáng hǎo,zhōu zi mǎn tíng fāng cǎo shēn。 过眼烟波随上下,傍人鸥鸟自浮沉。guò yǎn yān bō suí shàng xià,bàng rén ōu niǎo zì fú chén。 一尘飞不到真境,明月几时同醉吟。yī chén fēi bù dào zhēn jìng,míng yuè jǐ shí tóng zuì yín。

以公事同抚州吴推府宿萝山寺

吴琏

叠叠山峰远近连,公过闲借上方眠。dié dié shān fēng yuǎn jìn lián,gōng guò xián jiè shàng fāng mián。 高谈说处佛耸听,好句成时僧暗传。gāo tán shuō chù fú sǒng tīng,hǎo jù chéng shí sēng àn chuán。 几院古松巢野鹤,两岐新麦秀山田。jǐ yuàn gǔ sōng cháo yě hè,liǎng qí xīn mài xiù shān tián。 吟馀庵外还舒步,犬卧柴扃月满天。yín yú ān wài hái shū bù,quǎn wò chái jiōng yuè mǎn tiān。

送李寅教谕致仕

吴琏

坦坦云霄路早行,晚风江上忽舟横。tǎn tǎn yún xiāo lù zǎo xíng,wǎn fēng jiāng shàng hū zhōu héng。 翔斯集矣色斯举,泽可钓兮田可耕。xiáng sī jí yǐ sè sī jǔ,zé kě diào xī tián kě gēng。 酒不饮时从索价,棋多输处为贪赢。jiǔ bù yǐn shí cóng suǒ jià,qí duō shū chù wèi tān yíng。 青山绿树浮云外,一事无干了此生。qīng shān lǜ shù fú yún wài,yī shì wú gàn le cǐ shēng。

入觐过诸湖

吴琏

行担希微客舫轻,一帆风过几沧溟。xíng dān xī wēi kè fǎng qīng,yī fān fēng guò jǐ cāng míng。 岸旁水落石还出,岗上草黄松自青。àn páng shuǐ luò shí hái chū,gǎng shàng cǎo huáng sōng zì qīng。 老翁泛湖舟几只,孺子濯足歌数声。lǎo wēng fàn hú zhōu jǐ zhǐ,rú zi zhuó zú gē shù shēng。 倚蓬一望成惆怅,诗谩吟哦酒谩倾。yǐ péng yī wàng chéng chóu chàng,shī mán yín ó jiǔ mán qīng。

入觐途中咏雪

吴琏

雨密风严冻转加,絮飞盐撒两无瑕。yǔ mì fēng yán dòng zhuǎn jiā,xù fēi yán sā liǎng wú xiá。 千门有地皆凝粉,万树无春自放花。qiān mén yǒu dì jiē níng fěn,wàn shù wú chūn zì fàng huā。 晓日短詹垂玉箸,晚风平地起银沙。xiǎo rì duǎn zhān chuí yù zhù,wǎn fēng píng dì qǐ yín shā。 丰年有兆宜相庆,驻马呼童问酒家。fēng nián yǒu zhào yí xiāng qìng,zhù mǎ hū tóng wèn jiǔ jiā。

重九饮徐别驾南庄

吴琏

松阴如盖午风凉,花满篱庭酒满觞。sōng yīn rú gài wǔ fēng liáng,huā mǎn lí tíng jiǔ mǎn shāng。 元亮一庄闲意趣,孟嘉千里共徜徉。yuán liàng yī zhuāng xián yì qù,mèng jiā qiān lǐ gòng cháng yáng。 主情恰与宾情恰,诗兴长于酒兴长。zhǔ qíng qià yǔ bīn qíng qià,shī xīng zhǎng yú jiǔ xīng zhǎng。 壶矢未阑题未遍,不堪明月映秋江。hú shǐ wèi lán tí wèi biàn,bù kān míng yuè yìng qiū jiāng。

和冯汝清见访

吴琏

公暇委蛇退早衙,官庭频扫净无沙。gōng xiá wěi shé tuì zǎo yá,guān tíng pín sǎo jìng wú shā。 忽传客舫停关外,问是君来自海涯。hū chuán kè fǎng tíng guān wài,wèn shì jūn lái zì hǎi yá。 酷爱绸缪情惓惓,不妨倾倒帽斜斜。kù ài chóu móu qíng quán quán,bù fáng qīng dào mào xié xié。 山城浊酒应能醑,未放山夫送小车。shān chéng zhuó jiǔ yīng néng xǔ,wèi fàng shān fū sòng xiǎo chē。

山中即事四首

吴琏

一拨红尘便入山,山中甘旨慰慈颜。yī bō hóng chén biàn rù shān,shān zhōng gān zhǐ wèi cí yán。 坐开黄卷清窗净,卧掩柴扉白昼闲。zuò kāi huáng juǎn qīng chuāng jìng,wò yǎn chái fēi bái zhòu xián。 癖好诗书增白发,衰凭丹药助朱颜。pǐ hǎo shī shū zēng bái fā,shuāi píng dān yào zhù zhū yán。 赤松子候同游乐,婚嫁何年了世间。chì sōng zi hòu tóng yóu lè,hūn jià hé nián le shì jiān。

山中即事四首

吴琏

四角黄牛一草庐,一山松竹一江鱼。sì jiǎo huáng niú yī cǎo lú,yī shān sōng zhú yī jiāng yú。 饮馀盏酒即寻睡,了却些农便看书。yǐn yú zhǎn jiǔ jí xún shuì,le què xiē nóng biàn kàn shū。 挺岁萱花堂以北,争春兰茁雨之馀。tǐng suì xuān huā táng yǐ běi,zhēng chūn lán zhuó yǔ zhī yú。 故人若问陶元亮,飞鸟还林只自如。gù rén ruò wèn táo yuán liàng,fēi niǎo hái lín zhǐ zì rú。

山中即事四首

吴琏

一入青山即当仙,野禽幽鹿伴清眠。yī rù qīng shān jí dāng xiān,yě qín yōu lù bàn qīng mián。 诗书剩买无论价,风月频赊不用钱。shī shū shèng mǎi wú lùn jià,fēng yuè pín shē bù yòng qián。 林外軥辀花外蝶,径中松竹雨中莲。lín wài qú zhōu huā wài dié,jìng zhōng sōng zhú yǔ zhōng lián。 少开老眼成真趣,翻恨红尘误少年。shǎo kāi lǎo yǎn chéng zhēn qù,fān hèn hóng chén wù shǎo nián。

喜书塾新成

吴琏

屋外青山山外庭,山深人静院清清。wū wài qīng shān shān wài tíng,shān shēn rén jìng yuàn qīng qīng。 池边洗砚鱼龙喜,竹里题诗鸟雀惊。chí biān xǐ yàn yú lóng xǐ,zhú lǐ tí shī niǎo què jīng。 窗几净函春草绿,吾伊声蔼夜灯明。chuāng jǐ jìng hán chūn cǎo lǜ,wú yī shēng ǎi yè dēng míng。 青衿满眼俱豪俊,从此朝阳有凤鸣。qīng jīn mǎn yǎn jù háo jùn,cóng cǐ cháo yáng yǒu fèng míng。

和彭文见寄

吴琏

头白纷纷任世嗔,野怀幽兴逐年新。tóu bái fēn fēn rèn shì chēn,yě huái yōu xīng zhú nián xīn。 闲中白昼我为我,忙里红尘人自人。xián zhōng bái zhòu wǒ wèi wǒ,máng lǐ hóng chén rén zì rén。 浮云忽舒忽复卷,尺蠖俄屈俄还伸。fú yún hū shū hū fù juǎn,chǐ huò é qū é hái shēn。 人间冷暖浑无定,律转阳和即是春。rén jiān lěng nuǎn hún wú dìng,lǜ zhuǎn yáng hé jí shì chūn。

代乡人贺东博店主初度

吴琏

历历星霜六十周,夜看南极瑞光浮。lì lì xīng shuāng liù shí zhōu,yè kàn nán jí ruì guāng fú。 十围松柏还苍干,满眼儿孙未白头。shí wéi sōng bǎi hái cāng gàn,mǎn yǎn ér sūn wèi bái tóu。 王母玉桃呈古博,葛翁丹粒候瀛洲。wáng mǔ yù táo chéng gǔ bó,gé wēng dān lì hòu yíng zhōu。 晚来闲眺青天外,雨过南山色更幽。wǎn lái xián tiào qīng tiān wài,yǔ guò nán shān sè gèng yōu。

允祯尹怀安诗以示之

吴琏

世外精神一老身,闲中点检未全贫。shì wài jīng shén yī lǎo shēn,xián zhōng diǎn jiǎn wèi quán pín。 秫田负郭年供酒,笋箨堆林日当薪。shú tián fù guō nián gōng jiǔ,sǔn tuò duī lín rì dāng xīn。 半亩池鱼于仞跃,四时园果相鲜新。bàn mǔ chí yú yú rèn yuè,sì shí yuán guǒ xiāng xiān xīn。 君恩当报民当恤,莫遣家乡入念频。jūn ēn dāng bào mín dāng xù,mò qiǎn jiā xiāng rù niàn pín。

寄李元善时元善为广西大参

吴琏

忠节看看老益强,江河谁谓斗堪量。zhōng jié kàn kàn lǎo yì qiáng,jiāng hé shuí wèi dòu kān liàng。 万家厚泽四时雨,到处浓阴一树棠。wàn jiā hòu zé sì shí yǔ,dào chù nóng yīn yī shù táng。 稷契眼中调重鼎,巢由林下稳方床。jì qì yǎn zhōng diào zhòng dǐng,cháo yóu lín xià wěn fāng chuáng。 纤需负郭田堪秫,松底何年一尽觞。xiān xū fù guō tián kān shú,sōng dǐ hé nián yī jǐn shāng。

寄李元善时元善为广西大参

吴琏

得入青山便掩扉,半因衰病半狂痴。dé rù qīng shān biàn yǎn fēi,bàn yīn shuāi bìng bàn kuáng chī。 人前不尽三分话,酒后空哦几句诗。rén qián bù jǐn sān fēn huà,jiǔ hòu kōng ó jǐ jù shī。 膝下彩衣娱老母,案头黄卷付诸儿。xī xià cǎi yī yú lǎo mǔ,àn tóu huáng juǎn fù zhū ér。 扣门有客来相问,万事摇头说不知。kòu mén yǒu kè lái xiāng wèn,wàn shì yáo tóu shuō bù zhī。
2231234567»