品读经典 · 传承文明

吴琏

和戴伯元李席珍菊会诗二首

吴琏

老圃秋容次第开,晚山清节可谁陪。lǎo pǔ qiū róng cì dì kāi,wǎn shān qīng jié kě shuí péi。 日高重影参差见,风细微香远近来。rì gāo zhòng yǐng cān chà jiàn,fēng xì wēi xiāng yuǎn jìn lái。 盈把采馀陶令手,落英飧老屈原杯。yíng bǎ cǎi yú táo lìng shǒu,luò yīng sūn lǎo qū yuán bēi。 枝枝朵朵重重瓣,真费天工细剪裁。zhī zhī duǒ duǒ zhòng zhòng bàn,zhēn fèi tiān gōng xì jiǎn cái。

和戴伯元李席珍菊会诗二首

吴琏

高秋篱落露华浓,佳节何年酒盏空。gāo qiū lí luò lù huá nóng,jiā jié hé nián jiǔ zhǎn kōng。 彭泽白衣来远圃,龙山乌帽落轻风。péng zé bái yī lái yuǎn pǔ,lóng shān wū mào luò qīng fēng。 菊因人赏花方媚,诗出天然句始工。jú yīn rén shǎng huā fāng mèi,shī chū tiān rán jù shǐ gōng。 更拾落英频细嚼,这般清味可谁同。gèng shí luò yīng pín xì jué,zhè bān qīng wèi kě shuí tóng。

福州贾百户使广为带允祯家书事竣诗以送之

吴琏

三尺焦桐百里音,野棠春浅定春深。sān chǐ jiāo tóng bǎi lǐ yīn,yě táng chūn qiǎn dìng chūn shēn。 几秋睽别浑千载,两字平安抵万金。jǐ qiū kuí bié hún qiān zài,liǎng zì píng ān dǐ wàn jīn。 乡思宦情劳远慰,荜门洼巷荷重临。xiāng sī huàn qíng láo yuǎn wèi,bì mén wā xiàng hé zhòng lín。 怀庭更藉丁宁语,黄卓芳名古到今。huái tíng gèng jí dīng níng yǔ,huáng zhuó fāng míng gǔ dào jīn。

万筠一叟为郑元美作其二

吴琏

筼筜新种几千竿,要占浮生日日闲。yún dāng xīn zhǒng jǐ qiān gān,yào zhàn fú shēng rì rì xián。 紫陌红尘忙白昼,黄堂清兴爱青山。zǐ mò hóng chén máng bái zhòu,huáng táng qīng xīng ài qīng shān。 风生凤吹撩诗兴,雨长龙孙益笑颜。fēng shēng fèng chuī liāo shī xīng,yǔ zhǎng lóng sūn yì xiào yán。 随鹤一归放林上,任教飞去复飞还。suí hè yī guī fàng lín shàng,rèn jiào fēi qù fù fēi hái。

富翁吟

吴琏

绣户雕阑玳瑁筵,沈檀风袅鸭炉烟。xiù hù diāo lán dài mào yán,shěn tán fēng niǎo yā lú yān。 翠钿错落调钟乳,玉笋纵横拨锦弦。cuì diàn cuò luò diào zhōng rǔ,yù sǔn zòng héng bō jǐn xián。 紫阁绣袍车杂沓,金丸珠履客喧填。zǐ gé xiù páo chē zá dá,jīn wán zhū lǚ kè xuān tián。 蜡薪麟脯龙为醢,笑杀何曾日万钱。là xīn lín pú lóng wèi hǎi,xiào shā hé céng rì wàn qián。

贫士吟

吴琏

曲巷萧条惨澹家,荜门圭窦小山洼。qū xiàng xiāo tiáo cǎn dàn jiā,bì mén guī dòu xiǎo shān wā。 单衣絮薄风频透,破屋萝牵雨莫遮。dān yī xù báo fēng pín tòu,pò wū luó qiān yǔ mò zhē。 夜读借光天黯黯,朝炊赊米日斜斜。yè dú jiè guāng tiān àn àn,cháo chuī shē mǐ rì xié xié。 家徒四壁门如洗,乐对荆妻老岁华。jiā tú sì bì mén rú xǐ,lè duì jīng qī lǎo suì huá。

周侍御上疏言幸臣事谪怀远驿过访诗以奉赠

吴琏

老山豺虎众所畏,大厦栋梁谁力扶。lǎo shān chái hǔ zhòng suǒ wèi,dà shà dòng liáng shuí lì fú。 卓尔声光千载仰,挺然天地一心孤。zhuó ěr shēng guāng qiān zài yǎng,tǐng rán tiān dì yī xīn gū。 依阿随世乃妾妇,雄猛敢言真丈夫。yī ā suí shì nǎi qiè fù,xióng měng gǎn yán zhēn zhàng fū。 我有此怀无地发,独将忧念抱江湖。wǒ yǒu cǐ huái wú dì fā,dú jiāng yōu niàn bào jiāng hú。

寄刘晏叔昆仲

吴琏

座上埙鸣座下篪,相欢相笑日怡怡。zuò shàng xūn míng zuò xià chí,xiāng huān xiāng xiào rì yí yí。 闻人不似逢人话,见面深嫌识面迟。wén rén bù shì féng rén huà,jiàn miàn shēn xián shí miàn chí。 夏雨苗须秋雨实,少年心赖暮年持。xià yǔ miáo xū qiū yǔ shí,shǎo nián xīn lài mù nián chí。 自惭潦倒头空白,真率惟应叔季知。zì cán lǎo dào tóu kōng bái,zhēn lǜ wéi yīng shū jì zhī。

老将

吴琏

上马争言矍铄翁,据鞍犹喜马如龙。shàng mǎ zhēng yán jué shuò wēng,jù ān yóu xǐ mǎ rú lóng。 日寻旧砺磨新剑,时买新弦上旧弓。rì xún jiù lì mó xīn jiàn,shí mǎi xīn xián shàng jiù gōng。 夜读龙韬还朗朗,晓登云栈尚重重。yè dú lóng tāo hái lǎng lǎng,xiǎo dēng yún zhàn shàng zhòng zhòng。 圣明若铸封侯印,天下平宁指顾中。shèng míng ruò zhù fēng hóu yìn,tiān xià píng níng zhǐ gù zhōng。

张东所送厓山新志读而有感

吴琏

新祠新志两荧荧,宇宙纲常日月明。xīn cí xīn zhì liǎng yíng yíng,yǔ zhòu gāng cháng rì yuè míng。 一后万年彰圣德,三臣千古慰忠灵。yī hòu wàn nián zhāng shèng dé,sān chén qiān gǔ wèi zhōng líng。 宋庭王蔡章椎破,虏祸秦韩贾酿成。sòng tíng wáng cài zhāng chuí pò,lǔ huò qín hán jiǎ niàng chéng。 六贼共消恭帝恨,英雄徒尔费精诚。liù zéi gòng xiāo gōng dì hèn,yīng xióng tú ěr fèi jīng chéng。

和白沙先生与门人唱和诗

吴琏

欲上飞云散一歌,相看休问意如何。yù shàng fēi yún sàn yī gē,xiāng kàn xiū wèn yì rú hé。 学吹牧子骑牛笛,闲著渔翁钓月蓑。xué chuī mù zi qí niú dí,xián zhù yú wēng diào yuè suō。 黑发渐惊成白发,黄河新见转清河。hēi fā jiàn jīng chéng bái fā,huáng hé xīn jiàn zhuǎn qīng hé。 太平有象年来见,山下耕人雨后多。tài píng yǒu xiàng nián lái jiàn,shān xià gēng rén yǔ hòu duō。

送伦伯畴先生服阕北上

吴琏

曲江祠下水潺潺,清献坡亭紫翠环。qū jiāng cí xià shuǐ chán chán,qīng xiàn pō tíng zǐ cuì huán。 五岭再占名相出,九重深喜状元还。wǔ lǐng zài zhàn míng xiāng chū,jiǔ zhòng shēn xǐ zhuàng yuán hái。 葵花向日常含赤,蜂蜜尊王数献兰。kuí huā xiàng rì cháng hán chì,fēng mì zūn wáng shù xiàn lán。 老卧江湖无所嘱,大披忠悃沃天颜。lǎo wò jiāng hú wú suǒ zhǔ,dà pī zhōng kǔn wò tiān yán。

送郑元美致政还闽二首

吴琏

萍水论交四十春,几清官况几归人。píng shuǐ lùn jiāo sì shí chūn,jǐ qīng guān kuàng jǐ guī rén。 芝兰气味久弥笃,道义心情老更真。zhī lán qì wèi jiǔ mí dǔ,dào yì xīn qíng lǎo gèng zhēn。 珠海沧波秋月夜,湖山烟树暮天云。zhū hǎi cāng bō qiū yuè yè,hú shān yān shù mù tiān yún。 相思何日能相慰,珍重来书莫算频。xiāng sī hé rì néng xiāng wèi,zhēn zhòng lái shū mò suàn pín。

送郑元美致政还闽二首

吴琏

一跳尘关万里回,百年天地心悠哉。yī tiào chén guān wàn lǐ huí,bǎi nián tiān dì xīn yōu zāi。 葡萄泼瓮酒初熟,黄菊满篱花正开。pú táo pō wèng jiǔ chū shú,huáng jú mǎn lí huā zhèng kāi。 高屐瘦筇新径里,短歌长咏小山隈。gāo jī shòu qióng xīn jìng lǐ,duǎn gē zhǎng yǒng xiǎo shān wēi。 纷纷来往门前客,争讶神仙何处来。fēn fēn lái wǎng mén qián kè,zhēng yà shén xiān hé chù lái。

哭李元善

吴琏

极品谁言下品官,先生交义老弥尊。jí pǐn shuí yán xià pǐn guān,xiān shēng jiāo yì lǎo mí zūn。 人逢万里常相问,情重三年两造门。rén féng wàn lǐ cháng xiāng wèn,qíng zhòng sān nián liǎng zào mén。 诗寄山中新意好,金悬腰上旧心存。shī jì shān zhōng xīn yì hǎo,jīn xuán yāo shàng jiù xīn cún。 茫然一去无消息,我泪汪洋涨百川。máng rán yī qù wú xiāo xī,wǒ lèi wāng yáng zhǎng bǎi chuān。

哭李元善

吴琏

百疏金门疏疏通,清时谁不羡人龙。bǎi shū jīn mén shū shū tōng,qīng shí shuí bù xiàn rén lóng。 一方伯爵心常苦,二品官囊日屡空。yī fāng bó jué xīn cháng kǔ,èr pǐn guān náng rì lǚ kōng。 黄鸺羽垂云黯黯,紫薇花萎雨蒙蒙。huáng xiū yǔ chuí yún àn àn,zǐ wēi huā wēi yǔ méng méng。 蛮司官长蛮山獠,洒泪含悲想望中。mán sī guān zhǎng mán shān liáo,sǎ lèi hán bēi xiǎng wàng zhōng。

潜避城中感事漫成

吴琏

万里烟波一短蓬,白头闲卧海之东。wàn lǐ yān bō yī duǎn péng,bái tóu xián wò hǎi zhī dōng。 瞳瞳门外严冬日,细细榕阴盛夏风。tóng tóng mén wài yán dōng rì,xì xì róng yīn shèng xià fēng。 伏枕喜看眠已稳,出门深欲耳双聋。fú zhěn xǐ kàn mián yǐ wěn,chū mén shēn yù ěr shuāng lóng。 闲来试检申屠传,从始雍容看到终。xián lái shì jiǎn shēn tú chuán,cóng shǐ yōng róng kàn dào zhōng。

和江桂轩先生韵

吴琏

五十辞官六十来,老怀长向酒中开。wǔ shí cí guān liù shí lái,lǎo huái zhǎng xiàng jiǔ zhōng kāi。 春深紫蕨盈筐采,雨后芳兰绕径栽。chūn shēn zǐ jué yíng kuāng cǎi,yǔ hòu fāng lán rào jìng zāi。 讲诵诗书儿满眼,品题风月稿成堆。jiǎng sòng shī shū ér mǎn yǎn,pǐn tí fēng yuè gǎo chéng duī。 细观身外浑闲事,一枕方床日几回。xì guān shēn wài hún xián shì,yī zhěn fāng chuáng rì jǐ huí。

闽令刘公升肇庆府判来访诗以奉答

吴琏

闽下新哦蔽芾诗,一官清誉四方驰。mǐn xià xīn ó bì fèi shī,yī guān qīng yù sì fāng chí。 霜威未降炎先退,阳气将萌物已知。shuāng wēi wèi jiàng yán xiān tuì,yáng qì jiāng méng wù yǐ zhī。 文辙东愁行大急,仙舟南望到何迟。wén zhé dōng chóu xíng dà jí,xiān zhōu nán wàng dào hé chí。 名医囊里皆良药,细诊民痍对症施。míng yī náng lǐ jiē liáng yào,xì zhěn mín yí duì zhèng shī。

电孙生于闽允祯以电名之书报即惊其命名失于所择后果早殁正如电虽光而不久也诗以哭之

吴琏

万里庭阶长瑞兰,老翁衰病即怡颜。wàn lǐ tíng jiē zhǎng ruì lán,lǎo wēng shuāi bìng jí yí yán。 一封书堕数行泪,三尺土堆何处山。yī fēng shū duò shù xíng lèi,sān chǐ tǔ duī hé chù shān。 灵迹远从闽岳降,旅魂应望故乡还。líng jì yuǎn cóng mǐn yuè jiàng,lǚ hún yīng wàng gù xiāng hái。 始闻名电微惊怪,闪烁浮光一瞬间。shǐ wén míng diàn wēi jīng guài,shǎn shuò fú guāng yī shùn jiān。
2231234567»