品读经典 · 传承文明

送汪又善之宗文山长

胡炳文

源流活水看鹅湖,诸老曾谈太极图。yuán liú huó shuǐ kàn é hú,zhū lǎo céng tán tài jí tú。 吃紧辨时非好辨,开端无字岂虚无。chī jǐn biàn shí fēi hǎo biàn,kāi duān wú zì qǐ xū wú。 绝弦琴尚遗音响,跃冶金须正范模。jué xián qín shàng yí yīn xiǎng,yuè yě jīn xū zhèng fàn mó。 学计区区无足问,斯文一脉要人扶。xué jì qū qū wú zú wèn,sī wén yī mài yào rén fú。

自强斋诗

胡炳文

励志先须异众儿,观乾之象大哉词。lì zhì xiān xū yì zhòng ér,guān qián zhī xiàng dà zāi cí。 莫轻操几从师乐,正是加餐努力时。mò qīng cāo jǐ cóng shī lè,zhèng shì jiā cān nǔ lì shí。 黄卷圣贤宜静对,青衿城阙戒荒嬉。huáng juǎn shèng xián yí jìng duì,qīng jīn chéng quē jiè huāng xī。 昼为夜息何曾息,邻屋鸡鸣正仰思。zhòu wèi yè xī hé céng xī,lín wū jī míng zhèng yǎng sī。

题叶氏烈女卷

胡炳文

烈女夫天不载移,诰花犹忆被恩时。liè nǚ fū tiān bù zài yí,gào huā yóu yì bèi ēn shí。 未同冀缺如宾敬,夐出共姜守义诗。wèi tóng jì quē rú bīn jìng,xiòng chū gòng jiāng shǒu yì shī。 一水星沉秋月皎,半岩松老晚风悲。yī shuǐ xīng chén qiū yuè jiǎo,bàn yán sōng lǎo wǎn fēng bēi。 朅来行实俱名笔,应为流芳勒墓碑。qiè lái xíng shí jù míng bǐ,yīng wèi liú fāng lēi mù bēi。

题扬州琼花

胡炳文

扬州观里琼花树,何代人间得此栽。yáng zhōu guān lǐ qióng huā shù,hé dài rén jiān dé cǐ zāi。 素质偏宜琳馆护,灵根端自玉京来。sù zhì piān yí lín guǎn hù,líng gēn duān zì yù jīng lái。 九天甘露曾亲浥,三月群芳敢并开。jiǔ tiān gān lù céng qīn yì,sān yuè qún fāng gǎn bìng kāi。 折得一枝春正好,纶巾斜插下瑶台。zhé dé yī zhī chūn zhèng hǎo,lún jīn xié chā xià yáo tái。

挽休宁黄秋江先生母

胡炳文

五十馀年鸾影孤,今时谁谓柏舟无。wǔ shí yú nián luán yǐng gū,jīn shí shuí wèi bǎi zhōu wú。 平生辛苦训诸子,百计甘鲜餋老姑。píng shēng xīn kǔ xùn zhū zi,bǎi jì gān xiān juàn lǎo gū。 名彻紫霄门外表,德书彤管阃中模。míng chè zǐ xiāo mén wài biǎo,dé shū tóng guǎn kǔn zhōng mó。 哀荣千古无穷事,增美江山十景图。āi róng qiān gǔ wú qióng shì,zēng měi jiāng shān shí jǐng tú。

挽句容北村先生

胡炳文

孝是人生百行源,先生于此道弥敦。xiào shì rén shēng bǎi xíng yuán,xiān shēng yú cǐ dào mí dūn。 白头犹作婴儿慕,青佩咸知师表尊。bái tóu yóu zuò yīng ér mù,qīng pèi xián zhī shī biǎo zūn。 几十百年绍书种,一方寸地植仁根。jǐ shí bǎi nián shào shū zhǒng,yī fāng cùn dì zhí rén gēn。 霜馀硕果今凋谢,重为斯文忆北村。shuāng yú shuò guǒ jīn diāo xiè,zhòng wèi sī wén yì běi cūn。

挽黄陂主簿秋圃赵公

胡炳文

故家人物说新塘,文学能传百世芳。gù jiā rén wù shuō xīn táng,wén xué néng chuán bǎi shì fāng。 圃有寒香存老菊,邑留遗爱美甘棠。pǔ yǒu hán xiāng cún lǎo jú,yì liú yí ài měi gān táng。 青灯夜雨藏书阁,绿酒春风戏彩堂。qīng dēng yè yǔ cáng shū gé,lǜ jiǔ chūn fēng xì cǎi táng。 明日金溪源上路,千人会葬泪如滂。míng rì jīn xī yuán shàng lù,qiān rén huì zàng lèi rú pāng。

题休宁夏氏双应堂

胡炳文

几尺坟高手自培,终天无复餋南陔。jǐ chǐ fén gāo shǒu zì péi,zhōng tiān wú fù juàn nán gāi。 松楸在望长兴叹,草木无情亦见哀。sōng qiū zài wàng zhǎng xīng tàn,cǎo mù wú qíng yì jiàn āi。 哭裂碧筠双干起,泪含红药并头开。kū liè bì yún shuāng gàn qǐ,lèi hán hóng yào bìng tóu kāi。 诗人只是夸祥瑞,孝感那知心上来。shī rén zhǐ shì kuā xiáng ruì,xiào gǎn nà zhī xīn shàng lái。

挽毕梧山

胡炳文

族望云仍姓此村,公由科第大其门。zú wàng yún réng xìng cǐ cūn,gōng yóu kē dì dà qí mén。 蚤年璧水驰英誉,方寸春风拥善根。zǎo nián bì shuǐ chí yīng yù,fāng cùn chūn fēng yōng shàn gēn。 身后籯金书有种,堂中刻木母如存。shēn hòu yíng jīn shū yǒu zhǒng,táng zhōng kè mù mǔ rú cún。 谁将幽德铭千古,老笔当今有达尊。shuí jiāng yōu dé míng qiān gǔ,lǎo bǐ dāng jīn yǒu dá zūn。

题祁门郑氏墓

胡炳文

参天独秀几经春,拜墓曾玄数百人。cān tiān dú xiù jǐ jīng chūn,bài mù céng xuán shù bǎi rén。 隔陇不知谁氏冢,断烟荒草卧麒麟。gé lǒng bù zhī shuí shì zhǒng,duàn yān huāng cǎo wò qí lín。

万卷晴峦

胡炳文

咸阳煨烬己成空,犹有遗书积半穹。xián yáng wēi jìn jǐ chéng kōng,yóu yǒu yí shū jī bàn qióng。 几度夕阳冈上落,却疑馀焰一星红。jǐ dù xī yáng gāng shàng luò,què yí yú yàn yī xīng hóng。

石牛

胡炳文

石牛长卧此溪边,饥不青刍渴不泉。shí niú zhǎng wò cǐ xī biān,jī bù qīng chú kě bù quán。 好倩六丁鞭策起,江南多少未耕田。hǎo qiàn liù dīng biān cè qǐ,jiāng nán duō shǎo wèi gēng tián。

桃花马

胡炳文

望夷宫里失天真,走入桃源避虐秦。wàng yí gōng lǐ shī tiān zhēn,zǒu rù táo yuán bì nüè qín。 背上落红吹不起,至今犹带武陵春。bèi shàng luò hóng chuī bù qǐ,zhì jīn yóu dài wǔ líng chūn。

和李生诗

胡炳文

行行能远来,匆匆辄辞去。xíng xíng néng yuǎn lái,cōng cōng zhé cí qù。 谓有新知乐,乃成离别苦。wèi yǒu xīn zhī lè,nǎi chéng lí bié kǔ。 青春固所欣,子当怀深惧。qīng chūn gù suǒ xīn,zi dāng huái shēn jù。 菲菲弄芳妍,匆匆伤迟暮。fēi fēi nòng fāng yán,cōng cōng shāng chí mù。 人子三加冠,责以为人父。rén zi sān jiā guān,zé yǐ wèi rén fù。 收心戒外驰,回光宜内顾。shōu xīn jiè wài chí,huí guāng yí nèi gù。 有屈乃有伸,何思复何虑。yǒu qū nǎi yǒu shēn,hé sī fù hé lǜ。 志帅能自持,气卒敢轻骛。zhì shuài néng zì chí,qì zú gǎn qīng wù。 畜极亨天衢,动初辟乾户。chù jí hēng tiān qú,dòng chū pì qián hù。 青云第一程,出门慎勿误。qīng yún dì yī chéng,chū mén shèn wù wù。

题吴桂芳所藏张即之墨迹

胡炳文

张公笔法工奇诡,盈丈大书神愈伟。zhāng gōng bǐ fǎ gōng qí guǐ,yíng zhàng dà shū shén yù wěi。 飞来峰头海日红,□虎岩边龙象舞。fēi lái fēng tóu hǎi rì hóng,hǔ yán biān lóng xiàng wǔ。 巨灵血掌擘太岳,雷椎迸火挥电雹。jù líng xuè zhǎng bāi tài yuè,léi chuí bèng huǒ huī diàn báo。 今见小字又不然,层霄闲云淡无脚。jīn jiàn xiǎo zì yòu bù rán,céng xiāo xián yún dàn wú jiǎo。 桃花春水满唾壶,家园新笋丰雪瘦。táo huā chūn shuǐ mǎn tuò hú,jiā yuán xīn sǔn fēng xuě shòu。 故人此饷自不恶,况有一斛明月珠。gù rén cǐ xiǎng zì bù è,kuàng yǒu yī hú míng yuè zhū。 吴君好奇入骨髓,我学不成空浪许。wú jūn hǎo qí rù gǔ suǐ,wǒ xué bù chéng kōng làng xǔ。 好待滕光酌酒来,元气淋漓题辞语。hǎo dài téng guāng zhuó jiǔ lái,yuán qì lín lí tí cí yǔ。

星源八景锦屏春色

胡炳文

方山峨峨万山丛,红红紫紫开东风。fāng shān é é wàn shān cóng,hóng hóng zǐ zǐ kāi dōng fēng。 谁遣罘罳倚半空,为嫌下界尘埃蒙。shuí qiǎn fú sī yǐ bàn kōng,wèi xián xià jiè chén āi méng。 提起韶华千万叠,移来蜀城炫奇绝。tí qǐ sháo huá qiān wàn dié,yí lái shǔ chéng xuàn qí jué。 千工百巧花自如,万古一机天不裂。qiān gōng bǎi qiǎo huā zì rú,wàn gǔ yī jī tiān bù liè。

星源八景锦屏春色

胡炳文

星源沄沄从东来,逶逦弯北势欲回。xīng yuán yún yún cóng dōng lái,wēi lǐ wān běi shì yù huí。 水上无风自成谷,星溪此观何奇哉。shuǐ shàng wú fēng zì chéng gǔ,xīng xī cǐ guān hé qí zāi。 化工妙手元不露,刺破练溪能几步。huà gōng miào shǒu yuán bù lù,cì pò liàn xī néng jǐ bù。 世间儿女巧己多,楼头针线月中度。shì jiān ér nǚ qiǎo jǐ duō,lóu tóu zhēn xiàn yuè zhōng dù。

星源八景锦屏春色

胡炳文

华光殿东泉有灵,下穴空洞神功冥。huá guāng diàn dōng quán yǒu líng,xià xué kōng dòng shén gōng míng。 当时忽见苍虬精,年年箫鼓来相迎。dāng shí hū jiàn cāng qiú jīng,nián nián xiāo gǔ lái xiāng yíng。 五风十雨今年好,灵物不要人祈祷。wǔ fēng shí yǔ jīn nián hǎo,líng wù bù yào rén qí dǎo。 非烟非雾腾清晨,五色祥光焕晴昊。fēi yān fēi wù téng qīng chén,wǔ sè xiáng guāng huàn qíng hào。

星源八景锦屏春色

胡炳文

谁凿太阴开四洞,蟾光照破人间梦。shuí záo tài yīn kāi sì dòng,chán guāng zhào pò rén jiān mèng。 灵源千层石髓香,金鸡一唱岩花动。líng yuán qiān céng shí suǐ xiāng,jīn jī yī chàng yán huā dòng。 白玉柱边眠苍虬,绛花桥下行青牛。bái yù zhù biān mián cāng qiú,jiàng huā qiáo xià xíng qīng niú。 我来绝爱读书堂,石圆水冷天风秋。wǒ lái jué ài dú shū táng,shí yuán shuǐ lěng tiān fēng qiū。

星源八景锦屏春色

胡炳文

日斜一路红阑干,日落四山苍翠寒。rì xié yī lù hóng lán gàn,rì luò sì shān cāng cuì hán。 云深不见招提处,一声两声起林端。yún shēn bù jiàn zhāo tí chù,yī shēng liǎng shēng qǐ lín duān。 遥度前溪声欲绝,溪上渔舟撑未歇。yáo dù qián xī shēng yù jué,xī shàng yú zhōu chēng wèi xiē。 众鸟栖定树头云,一僧归踏松间月。zhòng niǎo qī dìng shù tóu yún,yī sēng guī tà sōng jiān yuè。