品读经典 · 传承文明

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

目送空山远驻神,似曾相识倍情真。mù sòng kōng shān yuǎn zhù shén,shì céng xiāng shí bèi qíng zhēn。 半床素被铺寒玉,一幅生绡画美人。bàn chuáng sù bèi pù hán yù,yī fú shēng xiāo huà měi rén。 爽入冰姿欺国色,怅随哀曲黯京尘。shuǎng rù bīng zī qī guó sè,chàng suí āi qū àn jīng chén。 三郎正爱《霓裳》舞,珍重椒房自惜春。sān láng zhèng ài ní shang wǔ,zhēn zhòng jiāo fáng zì xī chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

曰云堆里晓飞神,道骨翛然一太真。yuē yún duī lǐ xiǎo fēi shén,dào gǔ xiāo rán yī tài zhēn。 古岸埋香多是雪,寒岩欺影四无人。gǔ àn mái xiāng duō shì xuě,hán yán qī yǐng sì wú rén。 因风寄远愁应老,坐雨辞根恨未尘。yīn fēng jì yuǎn chóu yīng lǎo,zuò yǔ cí gēn hèn wèi chén。 剩欲巡檐赋归隐,共君心事答闲春。shèng yù xún yán fù guī yǐn,gòng jūn xīn shì dá xián chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

征路愁迷黯动神,穿林入谷自寻真。zhēng lù chóu mí àn dòng shén,chuān lín rù gǔ zì xún zhēn。 亭亭有意冷移玉,黯黯无言空怅人。tíng tíng yǒu yì lěng yí yù,àn àn wú yán kōng chàng rén。 梦断阳台半云雨,泪空青冢几沙尘。mèng duàn yáng tái bàn yún yǔ,lèi kōng qīng zhǒng jǐ shā chén。 馀芳消歇繁华起,野水苍烟意自春。yú fāng xiāo xiē fán huá qǐ,yě shuǐ cāng yān yì zì chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

眼花落井眩双神,雪步迢迢见欲真。yǎn huā luò jǐng xuàn shuāng shén,xuě bù tiáo tiáo jiàn yù zhēn。 澹墨画图横玉影,黄昏庭院倚阑人。dàn mò huà tú héng yù yǐng,huáng hūn tíng yuàn yǐ lán rén。 唾绒犹认窗间迹,啼粉空馀镜面尘。tuò róng yóu rèn chuāng jiān jì,tí fěn kōng yú jìng miàn chén。 消得黄金铸成屋,年年雪里贮芳春。xiāo dé huáng jīn zhù chéng wū,nián nián xuě lǐ zhù fāng chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

水中仙子镜中神,夜夜相携入梦真。shuǐ zhōng xiān zi jìng zhōng shén,yè yè xiāng xié rù mèng zhēn。 陇雁哀残埋玉地,朔风吹老弄蟾人。lǒng yàn āi cán mái yù dì,shuò fēng chuī lǎo nòng chán rén。 寒添灞上双眉冻,愁压江南几屐尘。hán tiān bà shàng shuāng méi dòng,chóu yā jiāng nán jǐ jī chén。 雪里不嫌情味苦,一枝占断九州春。xuě lǐ bù xián qíng wèi kǔ,yī zhī zhàn duàn jiǔ zhōu chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

横影伶仃似有神,半清浅处独呈真。héng yǐng líng dīng shì yǒu shén,bàn qīng qiǎn chù dú chéng zhēn。 数枝冲澹晚唐句,一种孤高东晋人。shù zhī chōng dàn wǎn táng jù,yī zhǒng gū gāo dōng jìn rén。 上苑清房谁耐雪,庐山玉峡肯蒙尘。shàng yuàn qīng fáng shuí nài xuě,lú shān yù xiá kěn méng chén。 是中天趣那能识,惜被东风漏泄春。shì zhōng tiān qù nà néng shí,xī bèi dōng fēng lòu xiè chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

梦来曾忆二郎神,花影愁端语最真。mèng lái céng yì èr láng shén,huā yǐng chóu duān yǔ zuì zhēn。 月浸一庭寒水玉,梦惊孤枕断肠人。yuè jìn yī tíng hán shuǐ yù,mèng jīng gū zhěn duàn cháng rén。 不堪往事从头看,总欲新诗得句尘。bù kān wǎng shì cóng tóu kàn,zǒng yù xīn shī dé jù chén。 啄木敲门窥我醉,四山寂寂鸟啼春。zhuó mù qiāo mén kuī wǒ zuì,sì shān jì jì niǎo tí chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

忆昔君平勘卜神,青衣应是日时真。yì xī jūn píng kān bo shén,qīng yī yīng shì rì shí zhēn。 云开巫女多娇面,浴出杨妃一丽人。yún kāi wū nǚ duō jiāo miàn,yù chū yáng fēi yī lì rén。 竹叶杯浮苔砌月,豆荄灰暖纸窗尘。zhú yè bēi fú tái qì yuè,dòu gāi huī nuǎn zhǐ chuāng chén。 惊春恐落群芳后,先到名园逐上春。jīng chūn kǒng luò qún fāng hòu,xiān dào míng yuán zhú shàng chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

遗情极像白拈神,仙与吟翁意气真。yí qíng jí xiàng bái niān shén,xiān yǔ yín wēng yì qì zhēn。 月晓忆同林外饮,酒醒愁恨曲中人。yuè xiǎo yì tóng lín wài yǐn,jiǔ xǐng chóu hèn qū zhōng rén。 荒溪独照山初静,寒影相持雪亦尘。huāng xī dú zhào shān chū jìng,hán yǐng xiāng chí xuě yì chén。 每惜半檐风露重,起披玉毳伴琼春。měi xī bàn yán fēng lù zhòng,qǐ pī yù cuì bàn qióng chūn。

梅花百咏和冯学士海粟作

明本

朵中飞下玉霄神,仙韵娇姝一粉真。duǒ zhōng fēi xià yù xiāo shén,xiān yùn jiāo shū yī fěn zhēn。 冰晓浴乾银浦水,雪篱愁损草堂人。bīng xiǎo yù qián yín pǔ shuǐ,xuě lí chóu sǔn cǎo táng rén。 名姬骏马空词笔,废苑荒台老战尘。míng jī jùn mǎ kōng cí bǐ,fèi yuàn huāng tái lǎo zhàn chén。 冻野苍茫天四惨,两行啼雁独伤春。dòng yě cāng máng tiān sì cǎn,liǎng xíng tí yàn dú shāng chūn。

题金山寺

明本

半江涌出金山寺,一簇楼台雨岸船。bàn jiāng yǒng chū jīn shān sì,yī cù lóu tái yǔ àn chuán。 月到中宵成白昼,浪翻平地作青天。yuè dào zhōng xiāo chéng bái zhòu,làng fān píng dì zuò qīng tiān。 塔铃自触微风语,滩石长磨细浪圆。tǎ líng zì chù wēi fēng yǔ,tān shí zhǎng mó xì làng yuán。 龙化楚人来听法,手擎珠献不论钱。lóng huà chǔ rén lái tīng fǎ,shǒu qíng zhū xiàn bù lùn qián。

松月

明本

天有月兮地有松,可堪松月趣无穷。tiān yǒu yuè xī dì yǒu sōng,kě kān sōng yuè qù wú qióng。 松生金粉月生兔,月抱明珠松化龙。sōng shēng jīn fěn yuè shēng tù,yuè bào míng zhū sōng huà lóng。 月照长空松挂衲,松回禅定月当空。yuè zhào zhǎng kōng sōng guà nà,sōng huí chán dìng yuè dāng kōng。 老僧笑指松头月,松月何妨一处供。lǎo sēng xiào zhǐ sōng tóu yuè,sōng yuè hé fáng yī chù gōng。

颂古七首

明本

醉乘白鹤登银阙,梦跨青鸾入绛宫。zuì chéng bái hè dēng yín quē,mèng kuà qīng luán rù jiàng gōng。 酒醒眼开俱不见,一川桃李自春风。jiǔ xǐng yǎn kāi jù bù jiàn,yī chuān táo lǐ zì chūn fēng。

颂古七首

明本

白玉琢成西子骨,黄金铸就伍员心。bái yù zuó chéng xī zi gǔ,huáng jīn zhù jiù wǔ yuán xīn。 莲宫人醉歌声咽,月落吴江泪满襟。lián gōng rén zuì gē shēng yàn,yuè luò wú jiāng lèi mǎn jīn。

颂古七首

明本

斧烂柯销局未阑,天风吹鹤下瑶坛。fǔ làn kē xiāo jú wèi lán,tiān fēng chuī hè xià yáo tán。 满盘黑白轻翻转,袖拂苍梧玉佩寒。mǎn pán hēi bái qīng fān zhuǎn,xiù fú cāng wú yù pèi hán。

颂古七首

明本

天生富贵称雄才,织翠华裾拥不开。tiān shēng fù guì chēng xióng cái,zhī cuì huá jū yōng bù kāi。 一簇管弦声未绝,醉扶公子上楼台。yī cù guǎn xián shēng wèi jué,zuì fú gōng zi shàng lóu tái。

颂古七首

明本

三冬枯木遇春阳,翠萼寒英喷古香。sān dōng kū mù yù chūn yáng,cuì è hán yīng pēn gǔ xiāng。 雪鬓老婆情未瞥,冷看花树哭檀郎。xuě bìn lǎo pó qíng wèi piē,lěng kàn huā shù kū tán láng。

颂古七首

明本

叶卷西风树树寒,乱蛩吟砌梦初残。yè juǎn xī fēng shù shù hán,luàn qióng yín qì mèng chū cán。 情怀自是不堪听,又把琵琶月下弹。qíng huái zì shì bù kān tīng,yòu bǎ pí pá yuè xià dàn。

颂古七首

明本

赤脚波斯叩海门,黑风吹浪暗昏昏。chì jiǎo bō sī kòu hǎi mén,hēi fēng chuī làng àn hūn hūn。 三更掣断青霞锁,笑看骊龙戏子孙。sān gèng chè duàn qīng xiá suǒ,xiào kàn lí lóng xì zi sūn。

双髻峰有怀

明本

双髻云深古道危,不来夜半叩柴扉。shuāng jì yún shēn gǔ dào wēi,bù lái yè bàn kòu chái fēi。 六年底事成遗恨,寂寞空山啼子规。liù nián dǐ shì chéng yí hèn,jì mò kōng shān tí zi guī。