品读经典 · 传承文明

秋夜述古

明本

蛩声唧唧,雁声呖呖。qióng shēng jī jī,yàn shēng lì lì。 病叶落空阶,清籁鸣空隙。bìng yè luò kōng jiē,qīng lài míng kōng xì。 客来叩我白云房,三绕禅床振金锡。kè lái kòu wǒ bái yún fáng,sān rào chán chuáng zhèn jīn xī。 玄音落落不覆藏,更加一语成狼藉。xuán yīn luò luò bù fù cáng,gèng jiā yī yǔ chéng láng jí。 拟来此处寻声迹,万里秋风有何极。nǐ lái cǐ chù xún shēng jì,wàn lǐ qiū fēng yǒu hé jí。 丈夫何事不肯休,直欲参天起荆棘。zhàng fū hé shì bù kěn xiū,zhí yù cān tiān qǐ jīng jí。 九载少林穷的的,一宿曹溪浮逼逼。jiǔ zài shǎo lín qióng de de,yī sù cáo xī fú bī bī。 偃溪流水香严击,切忌随他那边觅。yǎn xī liú shuǐ xiāng yán jī,qiè jì suí tā nà biān mì。 良由眼听与心闻,疾燄过风俱莫及。liáng yóu yǎn tīng yǔ xīn wén,jí yàn guò fēng jù mò jí。 威音那畔空劫前,底事何曾异今日。wēi yīn nà pàn kōng jié qián,dǐ shì hé céng yì jīn rì。 幻住道人都不识,柴扉昼掩千山碧。huàn zhù dào rén dōu bù shí,chái fēi zhòu yǎn qiān shān bì。 寒莎叶底露沈沈,烟外数声牛背笛。hán shā yè dǐ lù shěn shěn,yān wài shù shēng niú bèi dí。 客既无言我亦休,横眠一觉青茅席。kè jì wú yán wǒ yì xiū,héng mián yī jué qīng máo xí。 梦里忽闻萧骚淅沥何处生?觉来元是山雨四阎声滴滴。mèng lǐ hū wén xiāo sāo xī lì hé chù shēng?jué lái yuán shì shān yǔ sì yán shēng dī dī。

九字梅花咏

明本

昨夜西风吹折千林梢,渡口小艇滚入沙滩坳。zuó yè xī fēng chuī zhé qiān lín shāo,dù kǒu xiǎo tǐng gǔn rù shā tān ào。 野桥古梅独卧寒屋角,疏影横斜暗上书窗敲。yě qiáo gǔ méi dú wò hán wū jiǎo,shū yǐng héng xié àn shàng shū chuāng qiāo。 半枯半活几个檿蓓蕾,欲开未开数点含香苞。bàn kū bàn huó jǐ gè yǎn bèi lěi,yù kāi wèi kāi shù diǎn hán xiāng bāo。 纵使画工奇妙也缩手,我爱清香故把新诗嘲。zòng shǐ huà gōng qí miào yě suō shǒu,wǒ ài qīng xiāng gù bǎ xīn shī cháo。

留题惠山寺

明本

惠山屹立千仞青,俯瞰天地鸿毛轻。huì shān yì lì qiān rèn qīng,fǔ kàn tiān dì hóng máo qīng。 七窍既凿浑沌死,九龙攫雾雷神惊。qī qiào jì záo hún dùn sǐ,jiǔ lóng jué wù léi shén jīng。 霹雳声中白石裂,银泉迸出青铅穴。pī lì shēng zhōng bái shí liè,yín quán bèng chū qīng qiān xué。 惟恨当年桑苎翁,玉浪翻空煮春雪。wéi hèn dāng nián sāng zhù wēng,yù làng fān kōng zhǔ chūn xuě。 何如跨龙飞上天,并与挈过昆仑巅。hé rú kuà lóng fēi shàng tiān,bìng yǔ qiè guò kūn lún diān。 散作大地清凉雨,免使苍生受辛苦。sàn zuò dà dì qīng liáng yǔ,miǎn shǐ cāng shēng shòu xīn kǔ。 我来叩泉泉无声,□曲冷光沈万古。wǒ lái kòu quán quán wú shēng,qū lěng guāng shěn wàn gǔ。 殿前风桧砉然鸣,日暮山灵打鼓钟。diàn qián fēng guì huò rán míng,rì mù shān líng dǎ gǔ zhōng。

白云吟

明本

我爱白云白,万里同一色。wǒ ài bái yún bái,wàn lǐ tóng yī sè。 不加洗濯体自明,未曾展布虚空灵。bù jiā xǐ zhuó tǐ zì míng,wèi céng zhǎn bù xū kōng líng。 道人家住白云乡,白云为屋还为房。dào rén jiā zhù bái yún xiāng,bái yún wèi wū hái wèi fáng。 饥则煮白云为食,寒则裁白云为裳。jī zé zhǔ bái yún wèi shí,hán zé cái bái yún wèi shang。 心与白云了无异,任运乾坤无所系。xīn yǔ bái yún le wú yì,rèn yùn qián kūn wú suǒ xì。 不学迦文放出眉间光,岂效少林鼓成粥饭乞。bù xué jiā wén fàng chū méi jiān guāng,qǐ xiào shǎo lín gǔ chéng zhōu fàn qǐ。 唯有禅月不肯轻,白云笑言不与风雨会。wéi yǒu chán yuè bù kěn qīng,bái yún xiào yán bù yǔ fēng yǔ huì。 缅思未出雪山时,寥寥太古含冰肌。miǎn sī wèi chū xuě shān shí,liáo liáo tài gǔ hán bīng jī。 无端吹出雪后为怜,片片沾尘泥。wú duān chuī chū xuě hòu wèi lián,piàn piàn zhān chén ní。 爛锦床屏填绣褥,朱丝玉管相随逐。làn jǐn chuáng píng tián xiù rù,zhū sī yù guǎn xiāng suí zhú。 沉沉醉耳唤不醒,漫把白云覆高屋。chén chén zuì ěr huàn bù xǐng,màn bǎ bái yún fù gāo wū。

青山吟

明本

我爱青山青,千仞如泼淀。wǒ ài qīng shān qīng,qiān rèn rú pō diàn。 丈夫何事翳双眸,不识青山常觌面。zhàng fū hé shì yì shuāng móu,bù shí qīng shān cháng dí miàn。 青山不高还不低,青山不禁行人归。qīng shān bù gāo hái bù dī,qīng shān bù jìn xíng rén guī。 自从缚屋青山顶,几见青山苍落晖。zì cóng fù wū qīng shān dǐng,jǐ jiàn qīng shān cāng luò huī。 青山对客忘宾主,客对青山默无语。qīng shān duì kè wàng bīn zhǔ,kè duì qīng shān mò wú yǔ。 喧空瀑韵杂松涛,惊起铁牛骑石虎。xuān kōng pù yùn zá sōng tāo,jīng qǐ tiě niú qí shí hǔ。 道人不管伸脚眠,青山倒卓双眉尖。dào rén bù guǎn shēn jiǎo mián,qīng shān dào zhuó shuāng méi jiān。 不拨万象体独露,释迦醉倒春风前。bù bō wàn xiàng tǐ dú lù,shì jiā zuì dào chūn fēng qián。 有问此山青来是几载?古人何缘尽把黄金买?yǒu wèn cǐ shān qīng lái shì jǐ zài?gǔ rén hé yuán jǐn bǎ huáng jīn mǎi? 黄金有日化蓬尘,唯有青山无变改。huáng jīn yǒu rì huà péng chén,wéi yǒu qīng shān wú biàn gǎi。 寄言四海住山翁,莫只管向虚空画五彩。jì yán sì hǎi zhù shān wēng,mò zhǐ guǎn xiàng xū kōng huà wǔ cǎi。

题西泠隐居

叶广居

瘿木裁冠鹤氅轻,十年尘土厌飘零。yǐng mù cái guān hè chǎng qīng,shí nián chén tǔ yàn piāo líng。 小山旧隐云封户,大药新栽月满庭。xiǎo shān jiù yǐn yún fēng hù,dà yào xīn zāi yuè mǎn tíng。 丹井夜交龙虎气,碧霄春蹑凤凰翎。dān jǐng yè jiāo lóng hǔ qì,bì xiāo chūn niè fèng huáng líng。 西风客舍炎歊净,拟读琴心内景经。xī fēng kè shě yán xiāo jìng,nǐ dú qín xīn nèi jǐng jīng。

寄杨铁崖

叶广居

闻道西湖载酒还,飞琼弱翠拥归鞍。wén dào xī hú zài jiǔ hái,fēi qióng ruò cuì yōng guī ān。 可无私梦登金马,剩有春声到玉銮。kě wú sī mèng dēng jīn mǎ,shèng yǒu chūn shēng dào yù luán。 异国顿消乡井念,小堂新作画图看。yì guó dùn xiāo xiāng jǐng niàn,xiǎo táng xīn zuò huà tú kàn。 野人未纳彭宣履,独向清溪把钓竿。yě rén wèi nà péng xuān lǚ,dú xiàng qīng xī bǎ diào gān。

渊明

方澜

郑声与雅乐,今我并无弦。zhèng shēng yǔ yǎ lè,jīn wǒ bìng wú xián。 尚不归莲社,谁能爱秫田。shàng bù guī lián shè,shuí néng ài shú tián。 青山栗里宅,白发义熙年。qīng shān lì lǐ zhái,bái fā yì xī nián。 嵇阮能逃世,终非出自然。jī ruǎn néng táo shì,zhōng fēi chū zì rán。

荆轲

方澜

计出不可测,襟期相激昂。jì chū bù kě cè,jīn qī xiāng jī áng。 悲风寒易水,侠气小咸阳。bēi fēng hán yì shuǐ,xiá qì xiǎo xián yáng。 六国群谋失,三军一匕当。liù guó qún móu shī,sān jūn yī bǐ dāng。 英雄幸不幸,愁入代云长。yīng xióng xìng bù xìng,chóu rù dài yún zhǎng。

金山寺

方澜

江心胜绝处,人饮不知源。jiāng xīn shèng jué chù,rén yǐn bù zhī yuán。 楚浪夜喧寺,浙山晴到门。chǔ làng yè xuān sì,zhè shān qíng dào mén。 清寒入僧梦,太古结云根。qīng hán rù sēng mèng,tài gǔ jié yún gēn。 欲问前朝事,松风若有言。yù wèn qián cháo shì,sōng fēng ruò yǒu yán。

早秋夜坐

方澜

万星都让月,势不并光芒。wàn xīng dōu ràng yuè,shì bù bìng guāng máng。 尘陌闻钟静,风庭洒顶凉。chén mò wén zhōng jìng,fēng tíng sǎ dǐng liáng。 明河西落野,飞露下沾裳。míng hé xī luò yě,fēi lù xià zhān shang。 但息人间累,仙乡不离房。dàn xī rén jiān lèi,xiān xiāng bù lí fáng。

秋夕有感

方澜

摇落秋渐晚,露香篱下花。yáo luò qiū jiàn wǎn,lù xiāng lí xià huā。 疏钟出烟寺,新月入人家。shū zhōng chū yān sì,xīn yuè rù rén jiā。 蛩语日夜急,雁飞天汉斜。qióng yǔ rì yè jí,yàn fēi tiān hàn xié。 蹇余不能去,尘世事如麻。jiǎn yú bù néng qù,chén shì shì rú má。

初冬作

方澜

泬寥萧瑟后,霁色却怡人。jué liáo xiāo sè hòu,jì sè què yí rén。 霜已千林曙,天犹十月春。shuāng yǐ qiān lín shǔ,tiān yóu shí yuè chūn。 黄花蝶过晚,白苇雁衔新。huáng huā dié guò wǎn,bái wěi yàn xián xīn。 野性自夷旷,非关绝世尘。yě xìng zì yí kuàng,fēi guān jué shì chén。

秋日钱塘纪事二首

方澜

吴越南去远,万峰青照杭。wú yuè nán qù yuǎn,wàn fēng qīng zhào háng。 江流拍岸阔,海气入城凉。jiāng liú pāi àn kuò,hǎi qì rù chéng liáng。 落日菰蒲暗,行人禾黍香。luò rì gū pú àn,xíng rén hé shǔ xiāng。 天开地辟后,知历几兴亡。tiān kāi dì pì hòu,zhī lì jǐ xīng wáng。

秋日钱塘纪事二首

方澜

阜物家家市,濒湖处处园。fù wù jiā jiā shì,bīn hú chù chù yuán。 童时今父老,梦里古乾坤。tóng shí jīn fù lǎo,mèng lǐ gǔ qián kūn。 佛石千像在,风潮万马奔。fú shí qiān xiàng zài,fēng cháo wàn mǎ bēn。 谁予指新路,梧落故宫垣。shuí yǔ zhǐ xīn lù,wú luò gù gōng yuán。

海陵道中

方澜

漠漠平楚远,扣舷歌昔游。mò mò píng chǔ yuǎn,kòu xián gē xī yóu。 风颠碧海岸,春老绿蘋洲。fēng diān bì hǎi àn,chūn lǎo lǜ píng zhōu。 自古利名急,更东天地浮。zì gǔ lì míng jí,gèng dōng tiān dì fú。 客心不自得,落日傍渔舟。kè xīn bù zì dé,luò rì bàng yú zhōu。

春日遣怀

方澜

陆续画船去,晓风料理人。lù xù huà chuán qù,xiǎo fēng liào lǐ rén。 泥香燕嘴草,路暖马蹄尘。ní xiāng yàn zuǐ cǎo,lù nuǎn mǎ tí chén。 海色曈昽日,花光撩乱春。hǎi sè tóng lóng rì,huā guāng liāo luàn chūn。 浮生孰无事,惜取自由身。fú shēng shú wú shì,xī qǔ zì yóu shēn。

幻住庵听松轩

方澜

不与俗同调,风生高树林。bù yǔ sú tóng diào,fēng shēng gāo shù lín。 老僧无法说,满院但潮音。lǎo sēng wú fǎ shuō,mǎn yuàn dàn cháo yīn。 人静野禽下,雨凉山叶深。rén jìng yě qín xià,yǔ liáng shān yè shēn。 悠然悦天籁,宛自是闲人。yōu rán yuè tiān lài,wǎn zì shì xián rén。

过吴江

方澜

离离远村落,晴不见炊烟。lí lí yuǎn cūn luò,qíng bù jiàn chuī yān。 秋水涨无岸,野舟撑入田。qiū shuǐ zhǎng wú àn,yě zhōu chēng rù tián。 天留新稼穑,人恋旧山川。tiān liú xīn jià sè,rén liàn jiù shān chuān。 不待鸿飞定,西风已肃然。bù dài hóng fēi dìng,xī fēng yǐ sù rán。

石门晓行

方澜

风高木叶脱,从此晓寒新。fēng gāo mù yè tuō,cóng cǐ xiǎo hán xīn。 积雨见初日,远山如故人。jī yǔ jiàn chū rì,yuǎn shān rú gù rén。 烟村一苇渡,野寺数家邻。yān cūn yī wěi dù,yě sì shù jiā lín。 独念行藏异,沙鸥未我驯。dú niàn xíng cáng yì,shā ōu wèi wǒ xùn。