品读经典 · 传承文明

周郎玉笙谣

杨维桢

周郎学仙吹玉笙,玉笙吹得丹山七十二凤之和鸣。zhōu láng xué xiān chuī yù shēng,yù shēng chuī dé dān shān qī shí èr fèng zhī hé míng。 曾侍瑶池阿母宴,座中调笑董双成。céng shì yáo chí ā mǔ yàn,zuò zhōng diào xiào dǒng shuāng chéng。 谪向人间赤松洞,洞口桃花苦迎送。zhé xiàng rén jiān chì sōng dòng,dòng kǒu táo huā kǔ yíng sòng。 南寻二女湘水头,十三哀弦不成弄。nán xún èr nǚ xiāng shuǐ tóu,shí sān āi xián bù chéng nòng。 西洞庭,东洞庭,相逢铁笛铜龙精。xī dòng tíng,dōng dòng tíng,xiāng féng tiě dí tóng lóng jīng。 从此吹春玉台上,丛霄不许谢玄卿。cóng cǐ chuī chūn yù tái shàng,cóng xiāo bù xǔ xiè xuán qīng。

蹋鞠篇

杨维桢

江南女儿花娟娟,五花绣出葵花圆,蹋花上下双文鸳。jiāng nán nǚ ér huā juān juān,wǔ huā xiù chū kuí huā yuán,tà huā shàng xià shuāng wén yuān。 双文鸳,玉连琐。shuāng wén yuān,yù lián suǒ。 髻斜斜,马初堕。jì xié xié,mǎ chū duò。

蹋鞠篇

杨维桢

金鞭齐停马上郎,落花旋风打毬场,绣轮掷过东家墙。jīn biān qí tíng mǎ shàng láng,luò huā xuán fēng dǎ qiú chǎng,xiù lún zhì guò dōng jiā qiáng。 东家墙,噪双燕。dōng jiā qiáng,zào shuāng yàn。 平头奴,摇便面。píng tóu nú,yáo biàn miàn。

上元夫人

杨维桢

仙人在世间,招之还可来。xiān rén zài shì jiān,zhāo zhī hái kě lái。 何用三韩外,楼船访蓬莱。hé yòng sān hán wài,lóu chuán fǎng péng lái。 飒然精爽合,偕入东华台。sà rán jīng shuǎng hé,xié rù dōng huá tái。 怖我以蛇虎,令我心死灰。bù wǒ yǐ shé hǔ,lìng wǒ xīn sǐ huī。 叔卿忽见鄙,瑶池仍复回。shū qīng hū jiàn bǐ,yáo chí réng fù huí。 已遗滈池璧,尚献新垣杯。yǐ yí hào chí bì,shàng xiàn xīn yuán bēi。 金棺不炼骨,空令后人猜。jīn guān bù liàn gǔ,kōng lìng hòu rén cāi。 君不见易招天上三天母,难脱人间五性胎。jūn bù jiàn yì zhāo tiān shàng sān tiān mǔ,nán tuō rén jiān wǔ xìng tāi。

毛女

杨维桢

沙丘腥风吹腐龙,华阴毛女藏双鱼。shā qiū xīng fēng chuī fǔ lóng,huá yīn máo nǚ cáng shuāng yú。 宫中雨露不可食,餐松啖柏留春容。gōng zhōng yǔ lù bù kě shí,cān sōng dàn bǎi liú chūn róng。 桃花流水迷红雾,十二峰头度朝莫。táo huā liú shuǐ mí hóng wù,shí èr fēng tóu dù cháo mò。 自是婵娟有仙骨,入海徐郎岂知故。zì shì chán juān yǒu xiān gǔ,rù hǎi xú láng qǐ zhī gù。 衣沐雨,鬟栉风,槲叶楚楚山花红。yī mù yǔ,huán zhì fēng,hú yè chǔ chǔ shān huā hóng。 秦楼旧镜掩明月,咸阳目送双飞鸿。qín lóu jiù jìng yǎn míng yuè,xián yáng mù sòng shuāng fēi hóng。

篯铿词

杨维桢

殷有贤大夫,黄发眉双白。yīn yǒu xián dà fū,huáng fā méi shuāng bái。 男女欲不绝,饮食谷不辟。nán nǚ yù bù jué,yǐn shí gǔ bù pì。 四十九室家,五十二嗣息。sì shí jiǔ shì jiā,wǔ shí èr sì xī。 岂是山泽癯,咽漱炼精魄。qǐ shì shān zé qú,yàn shù liàn jīng pò。 广成至道本自然,有人得之同寿域。guǎng chéng zhì dào běn zì rán,yǒu rén dé zhī tóng shòu yù。 君不见孔子窃比我老彭,老彭之寿称以德。jūn bù jiàn kǒng zi qiè bǐ wǒ lǎo péng,lǎo péng zhī shòu chēng yǐ dé。

大唐钟山进士歌

杨维桢

睛如猫,须如茅,乌靴白简鸭色袍。jīng rú māo,xū rú máo,wū xuē bái jiǎn yā sè páo。 元是钟山老馗唐进士,感君之赐何以酬君劳。yuán shì zhōng shān lǎo kuí táng jìn shì,gǎn jūn zhī cì hé yǐ chóu jūn láo。 虽生不得禄,誓死为鬼豪。suī shēng bù dé lù,shì sǐ wèi guǐ háo。 老馗血食岂敢饕,宫中饱食有祅耗,擘而啖之如啖螯。lǎo kuí xuè shí qǐ gǎn tāo,gōng zhōng bǎo shí yǒu yāo hào,bāi ér dàn zhī rú dàn áo。 乌乎若人使立朝,殿前秉笏山动摇。wū hū ruò rén shǐ lì cháo,diàn qián bǐng hù shān dòng yáo。 衔花有大耗,窃笛有大祅,肯使白昼见之而不枭。xián huā yǒu dà hào,qiè dí yǒu dà yāo,kěn shǐ bái zhòu jiàn zhī ér bù xiāo。 尔祅尔耗,根深蒂牢。ěr yāo ěr hào,gēn shēn dì láo。 君王养之,既吝且骄。jūn wáng yǎng zhī,jì lìn qiě jiāo。 跳河蹴陇,翻天之杓。tiào hé cù lǒng,fān tiān zhī biāo。 乌乎老馗胡可招,乌乎老馗胡可招。wū hū lǎo kuí hú kě zhāo,wū hū lǎo kuí hú kě zhāo。

大人词

杨维桢

有大人,曰铁牛。yǒu dà rén,yuē tiě niú。 绛人甲子不能记,曾识庖牺兽尾而蓬头。jiàng rén jiǎ zi bù néng jì,céng shí páo xī shòu wěi ér péng tóu。 见炼石之女补天漏,涿鹿之帝杀蚩尤。jiàn liàn shí zhī nǚ bǔ tiān lòu,zhuō lù zhī dì shā chī yóu。 上与伊周相幼主,下与孔孟游列侯。shàng yǔ yī zhōu xiāng yòu zhǔ,xià yǔ kǒng mèng yóu liè hóu。 衣不异,粮不休,男女欲不绝,黄白术不修。yī bù yì,liáng bù xiū,nán nǚ yù bù jué,huáng bái shù bù xiū。 其身备万物,成春秋。qí shēn bèi wàn wù,chéng chūn qiū。 故能后天身不老,挥斥八极隘九州。gù néng hòu tiān shēn bù lǎo,huī chì bā jí ài jiǔ zhōu。 太上君,西化人,自谓出于无始劫,荡乎宇宙如虚舟,其生为浮死为休。tài shàng jūn,xī huà rén,zì wèi chū yú wú shǐ jié,dàng hū yǔ zhòu rú xū zhōu,qí shēng wèi fú sǐ wèi xiū。 安知大人自消息,天子不能子,王公不能俦,下顾二子真蜉蝣。ān zhī dà rén zì xiāo xī,tiān zi bù néng zi,wáng gōng bù néng chóu,xià gù èr zi zhēn fú yóu。

道人歌

杨维桢

道人飞来朗风岑,玄都上下三青禽。dào rén fēi lái lǎng fēng cén,xuán dōu shàng xià sān qīng qín。 榑桑已作青海断,鳌丘又逐罗浮沉。fú sāng yǐ zuò qīng hǎi duàn,áo qiū yòu zhú luó fú chén。 初见蜍精生月腹,前身捣药㜑娑阴。chū jiàn chú jīng shēng yuè fù,qián shēn dǎo yào fú suō yīn。 还仙服食终恍惚,天上仙骸成积林。hái xiān fú shí zhōng huǎng hū,tiān shàng xiān hái chéng jī lín。 手持女娲百炼笛,笛中吹破天地心。shǒu chí nǚ wā bǎi liàn dí,dí zhōng chuī pò tiān dì xīn。 天地心,何高深,八千岁,无知音。tiān dì xīn,hé gāo shēn,bā qiān suì,wú zhī yīn。

梦游沧海歌

杨维桢

东海之东去国十万里,其洲名沧洲。dōng hǎi zhī dōng qù guó shí wàn lǐ,qí zhōu míng cāng zhōu。 地方五百里,上有璚涛玉浪,出没九岫如罗浮。dì fāng wǔ bǎi lǐ,shàng yǒu qióng tāo yù làng,chū méi jiǔ xiù rú luó fú。 风光长如二三月,琪花玉树不识人间秋。fēng guāng zhǎng rú èr sān yuè,qí huā yù shù bù shí rén jiān qiū。 人鸟戏天鹿,昆吾鸣天球。rén niǎo xì tiān lù,kūn wú míng tiān qiú。 橘子如斗,莲叶如舟。jú zi rú dòu,lián yè rú zhōu。 白凤如鸡,红鳞如牛。bái fèng rú jī,hóng lín rú niú。 青瞳绿发紫绮裘,日夕洲上相嬉游。qīng tóng lǜ fā zǐ qǐ qiú,rì xī zhōu shàng xiāng xī yóu。 铁崖道人隘九州,凌风一舸来东沤。tiě yá dào rén ài jiǔ zhōu,líng fēng yī gě lái dōng ōu。 始青天开月如雪,锦袍着以黄金楼。shǐ qīng tiān kāi yuè rú xuě,jǐn páo zhe yǐ huáng jīn lóu。 楼中仙人睨物表,瑶笙引鹤缑山头。lóu zhōng xiān rén nì wù biǎo,yáo shēng yǐn hè gōu shān tóu。 戏弄玉如意,击碎珊瑚钩。xì nòng yù rú yì,jī suì shān hú gōu。 相招元处士,浩歌海西流。xiāng zhāo yuán chù shì,hào gē hǎi xī liú。 长梯上摘七十二朵之青菡萏,玉龙呼耕三万六千顷之昆仑丘。zhǎng tī shàng zhāi qī shí èr duǒ zhī qīng hàn dàn,yù lóng hū gēng sān wàn liù qiān qǐng zhī kūn lún qiū。 黄河清浅眼中见,海屋老人为我添新筹。huáng hé qīng qiǎn yǎn zhōng jiàn,hǎi wū lǎo rén wèi wǒ tiān xīn chóu。

璚台曲

杨维桢

璚台之山三万八千丈,上有琼台十二高崚嶒。qióng tái zhī shān sān wàn bā qiān zhàng,shàng yǒu qióng tái shí èr gāo léng céng。 草有三秀之英可药疾,树有千岁之实能长生。cǎo yǒu sān xiù zhī yīng kě yào jí,shù yǒu qiān suì zhī shí néng zhǎng shēng。 神人白面长眉青,玉笙吹春双凤鸣。shén rén bái miàn zhǎng méi qīng,yù shēng chuī chūn shuāng fèng míng。 晓然见我惊呼名,授我以灵虚之簧和飞琼。xiǎo rán jiàn wǒ jīng hū míng,shòu wǒ yǐ líng xū zhī huáng hé fēi qióng。 约我一双玉杵臼,重见西态盈。yuē wǒ yī shuāng yù chǔ jiù,zhòng jiàn xī tài yíng。 刚风吹堕白雪精,一念老作河姑星。gāng fēng chuī duò bái xuě jīng,yī niàn lǎo zuò hé gū xīng。 赤城老人在何处,何以遗我九节藤,拄到璚台十二层。chì chéng lǎo rén zài hé chù,hé yǐ yí wǒ jiǔ jié téng,zhǔ dào qióng tái shí èr céng。

罗浮美人

杨维桢

海南天空月皓皓,三山如拳海如沼。hǎi nán tiān kōng yuè hào hào,sān shān rú quán hǎi rú zhǎo。 绿衣歌舞不动尘,海仙骑鱼波袅袅。lǜ yī gē wǔ bù dòng chén,hǎi xiān qí yú bō niǎo niǎo。 翩然而来坐芳草,皎如白月射林杪。piān rán ér lái zuò fāng cǎo,jiǎo rú bái yuè shè lín miǎo。 洗妆不受瘴烟昏,缟袂初逢鸿欲矫。xǐ zhuāng bù shòu zhàng yān hūn,gǎo mèi chū féng hóng yù jiǎo。 手持昆山老人笛,黄鹤新腔知音少。shǒu chí kūn shān lǎo rén dí,huáng hè xīn qiāng zhī yīn shǎo。 江南吹断桃叶肠,雨声夜坐巫山晓。jiāng nán chuī duàn táo yè cháng,yǔ shēng yè zuò wū shān xiǎo。

李夫人

杨维桢

绝代一佳人,美色如洛妃。jué dài yī jiā rén,měi sè rú luò fēi。 春月为作眉上彀,秋水为作眼中波。chūn yuè wèi zuò méi shàng gòu,qiū shuǐ wèi zuò yǎn zhōng bō。 歌琼蕤,舞玉枝,君王有情不自持。gē qióng ruí,wǔ yù zhī,jūn wáng yǒu qíng bù zì chí。 玉枝一夜摧,琼蕤一朝落,君王之心何以乐。yù zhī yī yè cuī,qióng ruí yī cháo luò,jūn wáng zhī xīn hé yǐ lè。 若有人兮有若无,来迟迟兮去促促。ruò yǒu rén xī yǒu ruò wú,lái chí chí xī qù cù cù。 夫容叶上清露结,晴光倒射金虹灭。fū róng yè shàng qīng lù jié,qíng guāng dào shè jīn hóng miè。 山为雨,海为雨,何得分明梦中语。shān wèi yǔ,hǎi wèi yǔ,hé dé fēn míng mèng zhōng yǔ。 落蛾影灭百子池,灵风一阵彩云飞。luò é yǐng miè bǎi zi chí,líng fēng yī zhèn cǎi yún fēi。

望洞庭

杨维桢

琼田三万六千顷,七十二朵青莲开。qióng tián sān wàn liù qiān qǐng,qī shí èr duǒ qīng lián kāi。 道人铁精持在手,啸引紫凤朝蓬莱。dào rén tiě jīng chí zài shǒu,xiào yǐn zǐ fèng cháo péng lái。 龙子卧抱明月胎,须臾化作桃花腮。lóng zi wò bào míng yuè tāi,xū yú huà zuò táo huā sāi。 嗟尔云槎子,何处忽飞来。jiē ěr yún chá zi,hé chù hū fēi lái。 蓬莱之浅今几尺,黄河之清今几回。péng lái zhī qiǎn jīn jǐ chǐ,huáng hé zhī qīng jīn jǐ huí。 云槎子,云是江上来,但知东方生,卖药五湖上,不知张使者,北犯七斗魁。yún chá zi,yún shì jiāng shàng lái,dàn zhī dōng fāng shēng,mài yào wǔ hú shàng,bù zhī zhāng shǐ zhě,běi fàn qī dòu kuí。 云槎子,吾与尔何哉,任公钓竿在东海,潮压桐江江上台。yún chá zi,wú yǔ ěr hé zāi,rèn gōng diào gān zài dōng hǎi,cháo yā tóng jiāng jiāng shàng tái。

石桥篇

杨维桢

飞精石为室,万岁藏不得。fēi jīng shí wèi shì,wàn suì cáng bù dé。 忽然混沌破,石鲸横百尺。hū rán hùn dùn pò,shí jīng héng bǎi chǐ。 山头方广开,金策凌空来。shān tóu fāng guǎng kāi,jīn cè líng kōng lái。 白猷双眼穴,长跪不能越。bái yóu shuāng yǎn xué,zhǎng guì bù néng yuè。 痴儿唾落饥蛟涎,新鬼旧鬼悲人天。chī ér tuò luò jī jiāo xián,xīn guǐ jiù guǐ bēi rén tiān。 蹋石梁,拜石饼,五百凌霄在心影,过去过来弹指顷。tà shí liáng,bài shí bǐng,wǔ bǎi líng xiāo zài xīn yǐng,guò qù guò lái dàn zhǐ qǐng。 乌乎石梁折,石饼崩,人间方见方广影。wū hū shí liáng zhé,shí bǐng bēng,rén jiān fāng jiàn fāng guǎng yǐng。

张公洞

杨维桢

正月八日记游仙,三十六天洞灵洞。zhèng yuè bā rì jì yóu xiān,sān shí liù tiān dòng líng dòng。 洞中窗户夜不扃,地底风雷日相哄。dòng zhōng chuāng hù yè bù jiōng,dì dǐ fēng léi rì xiāng hǒng。 巉巉灵骨谁手凿,纳纳虚谺曷时澒。chán chán líng gǔ shuí shǒu záo,nà nà xū xiā hé shí hòng。 龙巅虎卧络薜萝,委盖垂旃挂鸾凤。lóng diān hǔ wò luò bì luó,wěi gài chuí zhān guà luán fèng。 茎高玉屑陈金盘,洼陷琼浆流码瓮。jīng gāo yù xiè chén jīn pán,wā xiàn qióng jiāng liú mǎ wèng。 元田鸦色白于鸥,丹室蛇光红似蝀。yuán tián yā sè bái yú ōu,dān shì shé guāng hóng shì dōng。 石函绿字紫泥封,玄圃琼华青子种。shí hán lǜ zì zǐ ní fēng,xuán pǔ qióng huá qīng zi zhǒng。 白骡有迹蹋石田,金虎无声饮银汞。bái luó yǒu jì tà shí tián,jīn hǔ wú shēng yǐn yín gǒng。 樵柯已烂商四朋,蕊辇初过茅二仲。qiáo kē yǐ làn shāng sì péng,ruǐ niǎn chū guò máo èr zhòng。 牛车望气待著书,螺女行厨时进供。niú chē wàng qì dài zhù shū,luó nǚ xíng chú shí jìn gōng。 胡麻流饭阮郎来,林屋刺船毛父通。hú má liú fàn ruǎn láng lái,lín wū cì chuán máo fù tōng。 王生石髓随手坚,吴客求珠空耳缝。wáng shēng shí suǐ suí shǒu jiān,wú kè qiú zhū kōng ěr fèng。 九灵太妙苞气母,五岳真图特儿弄。jiǔ líng tài miào bāo qì mǔ,wǔ yuè zhēn tú tè ér nòng。 书传丹篆亦何须,石化黄金本无用。shū chuán dān zhuàn yì hé xū,shí huà huáng jīn běn wú yòng。 玉盆濯发天鸡鸣,铁笛穿空神马鞚。yù pén zhuó fā tiān jī míng,tiě dí chuān kōng shén mǎ kòng。 符行律令鬼承呵,声出脑宫龙听颂。fú xíng lǜ lìng guǐ chéng hē,shēng chū nǎo gōng lóng tīng sòng。 未应片石隔仙凡,溪上桃花自迎送。wèi yīng piàn shí gé xiān fán,xī shàng táo huā zì yíng sòng。

登华顶峰

杨维桢

铁崖仙人来自西崆峒,琼林宴罢随天风。tiě yá xiān rén lái zì xī kōng dòng,qióng lín yàn bà suí tiān fēng。 天风散珠玉,乃在华顶峰。tiān fēng sàn zhū yù,nǎi zài huá dǐng fēng。 拔地一万八千丈,但见琼台瑶阙巀嶪撑青空。bá dì yī wàn bā qiān zhàng,dàn jiàn qióng tái yáo quē jié yè chēng qīng kōng。 长松倚天不盈尺,桃花水与银河通。zhǎng sōng yǐ tiān bù yíng chǐ,táo huā shuǐ yǔ yín hé tōng。 老仙独睨万物表,炯如秋水开夫容。lǎo xiān dú nì wàn wù biǎo,jiǒng rú qiū shuǐ kāi fū róng。 火乌夜半吐东海,石桥飞渡天门龙。huǒ wū yè bàn tǔ dōng hǎi,shí qiáo fēi dù tiān mén lóng。 九重启金钥,千楹立彩虹。jiǔ zhòng qǐ jīn yào,qiān yíng lì cǎi hóng。 列仙夹仗冰雪容,中有晨肇双郎之窈窕,珊珊杂佩摇玲珑。liè xiān jiā zhàng bīng xuě róng,zhōng yǒu chén zhào shuāng láng zhī yǎo tiǎo,shān shān zá pèi yáo líng lóng。 胡麻饭初熟,上案双玉童。hú má fàn chū shú,shàng àn shuāng yù tóng。 翩然迎老仙,笑语风云从。piān rán yíng lǎo xiān,xiào yǔ fēng yún cóng。 冰桃琥珀碗,霞液玻瓈钟。bīng táo hǔ pò wǎn,xiá yè bō lí zhōng。 陶然一醉三千霜,酡颜相映扶桑红。táo rán yī zuì sān qiān shuāng,tuó yán xiāng yìng fú sāng hóng。 归来笠泽成小隐,林屋洞访浮丘翁。guī lái lì zé chéng xiǎo yǐn,lín wū dòng fǎng fú qiū wēng。 下视东蒙尘土蒙,蓬科万冢眠英雄。xià shì dōng méng chén tǔ méng,péng kē wàn zhǒng mián yīng xióng。

贸丝词

杨维桢

鸣鸠毋止棘,止棘为摧薪。míng jiū wú zhǐ jí,zhǐ jí wèi cuī xīn。 女子毋贸丝,贸丝为弃人。nǚ zi wú mào sī,mào sī wèi qì rén。 相逢誓作同穴亲,大礼如一失,结发不终身。xiāng féng shì zuò tóng xué qīn,dà lǐ rú yī shī,jié fā bù zhōng shēn。 外为狂夫暴,内为兄弟哂。wài wèi kuáng fū bào,nèi wèi xiōng dì shěn。 寄语贸丝女,卜语不可信,况乃卜非真。jì yǔ mào sī nǚ,bo yǔ bù kě xìn,kuàng nǎi bo fēi zhēn。

赤堇篇

杨维桢

吴钩父悖子,楚耶臣逆君。wú gōu fù bèi zi,chǔ yé chén nì jūn。 曷比赤堇精,新铸双龙文。hé bǐ chì jǐn jīng,xīn zhù shuāng lóng wén。 作世无价宝,三卿无足论。zuò shì wú jià bǎo,sān qīng wú zú lùn。 倚天落旄头,仰日裂飞云。yǐ tiān luò máo tóu,yǎng rì liè fēi yún。 一怒安天下,持以奉至尊。yī nù ān tiān xià,chí yǐ fèng zhì zūn。

吴城怨

杨维桢

吴兵夜入郢,小弟骄父兄。wú bīng yè rù yǐng,xiǎo dì jiāo fù xiōng。 弯弓射天日,辇土筑长城。wān gōng shè tiān rì,niǎn tǔ zhù zhǎng chéng。 长城筑未竟,客主老蛮荆。zhǎng chéng zhù wèi jìng,kè zhǔ lǎo mán jīng。