品读经典 · 传承文明

缆船石

杨维桢

江边缆舟石,缆解不留痕。jiāng biān lǎn zhōu shí,lǎn jiě bù liú hén。 长恨芜萍草,难同结缕根。zhǎng hèn wú píng cǎo,nán tóng jié lǚ gēn。

望乡台

杨维桢

望乡台上客,秋至望乡关。wàng xiāng tái shàng kè,qiū zhì wàng xiāng guān。 中原遮望眼,可奈燕支山。zhōng yuán zhē wàng yǎn,kě nài yàn zhī shān。

乞巧词

杨维桢

天上星重会,征西客未归。tiān shàng xīng zhòng huì,zhēng xī kè wèi guī。 殷勤乞方便,灵鹊度人飞。yīn qín qǐ fāng biàn,líng què dù rén fēi。

系马辞

杨维桢

谁系西枝马,马嘶花乱飞。shuí xì xī zhī mǎ,mǎ sī huā luàn fēi。 乱飞浑自可,莫遣折花枝。luàn fēi hún zì kě,mò qiǎn zhé huā zhī。

归客误其二

杨维桢

江头初一潮,还从午时起。jiāng tóu chū yī cháo,hái cóng wǔ shí qǐ。 奈何荡子心,相期不如水。nài hé dàng zi xīn,xiāng qī bù rú shuǐ。

屈妇词

杨维桢

瓜田不纳履,北郭招谗污。guā tián bù nà lǚ,běi guō zhāo chán wū。 覆釜重开日,宫中杀破胡。fù fǔ zhòng kāi rì,gōng zhōng shā pò hú。

自君之出矣

杨维桢

自君之出矣,燕去复燕归。zì jūn zhī chū yǐ,yàn qù fù yàn guī。 思君如荔带,日日抱君衣。sī jūn rú lì dài,rì rì bào jūn yī。

新来子

杨维桢

君王有隐疾,掩鼻即生嗔。jūn wáng yǒu yǐn jí,yǎn bí jí shēng chēn。 何处新来子,樊姬不妒人。hé chù xīn lái zi,fán jī bù dù rén。

同宫子

杨维桢

同宫一相见,不用画蛾眉。tóng gōng yī xiāng jiàn,bù yòng huà é méi。 井上芙蓉怨,江莲共一时。jǐng shàng fú róng yuàn,jiāng lián gòng yī shí。

苏台曲

杨维桢

吴王张高宴,台下阅犀兵。wú wáng zhāng gāo yàn,tái xià yuè xī bīng。 高台三百里,不见越王城。gāo tái sān bǎi lǐ,bù jiàn yuè wáng chéng。

邯郸道

杨维桢

忽见邯郸道,千秋万岁哀。hū jiàn hán dān dào,qiān qiū wàn suì āi。 君王金不惜,应筑望乡台。jūn wáng jīn bù xī,yīng zhù wàng xiāng tái。

团扇歌

杨维桢

团扇复团扇,秋风不相见。tuán shàn fù tuán shàn,qiū fēng bù xiāng jiàn。 隐显各有时,阳阿舞双燕。yǐn xiǎn gè yǒu shí,yáng ā wǔ shuāng yàn。

白头吟

杨维桢

长夜白头吟,新丝理故琴。zhǎng yè bái tóu yín,xīn sī lǐ gù qín。 莫将一日意,误结百年心。mò jiāng yī rì yì,wù jié bǎi nián xīn。

铜雀曲

杨维桢

帐中歌吹作,玉座翠帘曛。zhàng zhōng gē chuī zuò,yù zuò cuì lián xūn。 西陵迷望眼,日莫起浮云。xī líng mí wàng yǎn,rì mò qǐ fú yún。

绿珠辞

杨维桢

井底生明月,楼头坠宝星。jǐng dǐ shēng míng yuè,lóu tóu zhuì bǎo xīng。 年年金谷草,春入美人青。nián nián jīn gǔ cǎo,chūn rù měi rén qīng。

春情

杨维桢

惜春正是上春时,何处春情可赋诗。xī chūn zhèng shì shàng chūn shí,hé chù chūn qíng kě fù shī。 吴王台下斗芳草,苏小门前歌柳枝。wú wáng tái xià dòu fāng cǎo,sū xiǎo mén qián gē liǔ zhī。

春情

杨维桢

灼灼桃花朱户底,青青梅子粉墙头。zhuó zhuó táo huā zhū hù dǐ,qīng qīng méi zi fěn qiáng tóu。 蹋歌起自春来日,直至春归唱不休。tà gē qǐ zì chūn lái rì,zhí zhì chūn guī chàng bù xiū。

漫成

杨维桢

四十已过五十来,白日一半夜相催。sì shí yǐ guò wǔ shí lái,bái rì yī bàn yè xiāng cuī。 劝君秉烛须秉烛,七十光阴能几回。quàn jūn bǐng zhú xū bǐng zhú,qī shí guāng yīn néng jǐ huí。

漫成

杨维桢

西邻昨夜哭暴卒,东家今日悲免官。xī lín zuó yè kū bào zú,dōng jiā jīn rì bēi miǎn guān。 今日不知来日事,人生可放酒杯乾。jīn rì bù zhī lái rì shì,rén shēng kě fàng jiǔ bēi qián。

漫成

杨维桢

徐家园里野莺啼,张家楼头客燕栖。xú jiā yuán lǐ yě yīng tí,zhāng jiā lóu tóu kè yàn qī。 千金买宅作邮传,何处高垣大字题。qiān jīn mǎi zhái zuò yóu chuán,hé chù gāo yuán dà zì tí。