品读经典 · 传承文明

览古四十二首

杨维桢

单父七弦琴,为治务感兴。dān fù qī xián qín,wèi zhì wù gǎn xīng。 十金南门木,立令务必行。shí jīn nán mén mù,lì lìng wù bì xíng。 单父有成效,夜渔若严刑。dān fù yǒu chéng xiào,yè yú ruò yán xíng。 南门能徙木,不能徙民情。nán mén néng xǐ mù,bù néng xǐ mín qíng。 以此知巧信,不如拙而诚。yǐ cǐ zhī qiǎo xìn,bù rú zhuō ér chéng。

览古四十二首

杨维桢

韩厥戮赵仆,不以私害公。hán jué lù zhào pū,bù yǐ sī hài gōng。 后人援此义,往往为逄蒙。hòu rén yuán cǐ yì,wǎng wǎng wèi páng méng。 曲逆不背本,事主可移忠。qū nì bù bèi běn,shì zhǔ kě yí zhōng。 伟哉刘公论,吕布真难容。wěi zāi liú gōng lùn,lǚ bù zhēn nán róng。

览古四十二首

杨维桢

应侯刻薄人,须贾得无死。yīng hóu kè báo rén,xū jiǎ dé wú sǐ。 飞将杀霸陵,狼狠不足齿。fēi jiāng shā bà líng,láng hěn bù zú chǐ。 如何画眉郎,五日杀掾史。rú hé huà méi láng,wǔ rì shā yuàn shǐ。

览古四十二首

杨维桢

齐相善求治,议论人人殊。qí xiāng shàn qiú zhì,yì lùn rén rén shū。 盖翁本黄老,一语盖有馀。gài wēng běn huáng lǎo,yī yǔ gài yǒu yú。 诸儒不足听,醉吏自足呼。zhū rú bù zú tīng,zuì lì zì zú hū。 醉吏狱不扰,诸儒多诉狙。zuì lì yù bù rǎo,zhū rú duō sù jū。

览古四十二首

杨维桢

恭俭汉天子,取士忌少年。gōng jiǎn hàn tiān zi,qǔ shì jì shǎo nián。 未应绛灌徒,廷中肯妨贤。wèi yīng jiàng guàn tú,tíng zhōng kěn fáng xián。 徒为宣室召,复有长沙迁。tú wèi xuān shì zhào,fù yǒu zhǎng shā qiān。 不见冯都尉,庞眉竟谁怜。bù jiàn féng dōu wèi,páng méi jìng shuí lián。

览古四十二首

杨维桢

田叔作鲁相,王不敢游田。tián shū zuò lǔ xiāng,wáng bù gǎn yóu tián。 痛愧取民物,偿以中府钱。tòng kuì qǔ mín wù,cháng yǐ zhōng fǔ qián。 汉人重长者,长者岂非贤。hàn rén zhòng zhǎng zhě,zhǎng zhě qǐ fēi xián。

览古四十二首

杨维桢

任安与田仁,同仕将军门。rèn ān yǔ tián rén,tóng shì jiāng jūn mén。 厮养恶齿马,实坐贫失身。sī yǎng è chǐ mǎ,shí zuò pín shī shēn。 发愤骑奴席,拔刃徒自分。fā fèn qí nú xí,bá rèn tú zì fēn。 不会赵少府,何时别奴群。bù huì zhào shǎo fǔ,hé shí bié nú qún。 乃知圣贤仕,端不与贱贫。nǎi zhī shèng xián shì,duān bù yǔ jiàn pín。

览古四十二首

杨维桢

郭解本大侠,睚眦杀人威。guō jiě běn dà xiá,yá zì shā rén wēi。 当其出邑屋,独不杀倨夷。dāng qí chū yì wū,dú bù shā jù yí。 属吏脱践更,卒感肉袒来。shǔ lì tuō jiàn gèng,zú gǎn ròu tǎn lái。 此事实近道,可以侠少之。cǐ shì shí jìn dào,kě yǐ xiá shǎo zhī。

览古四十二首

杨维桢

汉廷古遗直,免官归田园。hàn tíng gǔ yí zhí,miǎn guān guī tián yuán。 已闻御史奏,严李有飞言。yǐ wén yù shǐ zòu,yán lǐ yǒu fēi yán。 矫制独无罪,加冠礼终存。jiǎo zhì dú wú zuì,jiā guān lǐ zhōng cún。 谁谓淮阳召,淮阳为寡恩。shuí wèi huái yáng zhào,huái yáng wèi guǎ ēn。

览古四十二首

杨维桢

出关弃繻子,南征笑狂生。chū guān qì xū zi,nán zhēng xiào kuáng shēng。 左右无黄发,淫夫抰之行。zuǒ yòu wú huáng fā,yín fū yāng zhī xíng。 戮杀汉使者,君臣起大兵。lù shā hàn shǐ zhě,jūn chén qǐ dà bīng。 尉他羁汉绶,何曾请长缨。wèi tā jī hàn shòu,hé céng qǐng zhǎng yīng。

览古四十二首

杨维桢

成都卖卜士,大易先天心。chéng dōu mài bo shì,dà yì xiān tiān xīn。 弟子一区宅,桑榆有馀阴。dì zi yī qū zhái,sāng yú yǒu yú yīn。 何为天禄阁,忘身几陆沈。hé wèi tiān lù gé,wàng shēn jǐ lù shěn。 门前载酒者,奇字时相寻。mén qián zài jiǔ zhě,qí zì shí xiāng xún。 为谢门前客,从今传酒箴。wèi xiè mén qián kè,cóng jīn chuán jiǔ zhēn。

览古四十二首

杨维桢

子陵江海客,本非沮溺伦。zi líng jiāng hǎi kè,běn fēi jǔ nì lún。 仁义立奇论,岂果忘吾民。rén yì lì qí lùn,qǐ guǒ wàng wú mín。 狂奴作故态,飘然归富春。kuáng nú zuò gù tài,piāo rán guī fù chūn。 客星犯帝座,太史奏天文。kè xīng fàn dì zuò,tài shǐ zòu tiān wén。 故人信符谶,三公等浮云。gù rén xìn fú chèn,sān gōng děng fú yún。

览古四十二首

杨维桢

武丁梦良弼,审象极冥搜。wǔ dīng mèng liáng bì,shěn xiàng jí míng sōu。 光武思故人,物色在羊裘。guāng wǔ sī gù rén,wù sè zài yáng qiú。 彭城有处士,君恩贲林丘。péng chéng yǒu chù shì,jūn ēn bēn lín qiū。 股肱不为用,颜色徒相求。gǔ gōng bù wèi yòng,yán sè tú xiāng qiú。

览古四十二首

杨维桢

董卓劫慈明,次以及伯喈。dǒng zhuó jié cí míng,cì yǐ jí bó jiē。 子龙独何人,谈笑却啀啀。zi lóng dú hé rén,tán xiào què ái ái。 高视梁砀上,片云卷而怀。gāo shì liáng dàng shàng,piàn yún juǎn ér huái。 古来高世士,尘埃岂能埋。gǔ lái gāo shì shì,chén āi qǐ néng mái。

览古四十二首

杨维桢

襄阳有高士,生产不曾治。xiāng yáng yǒu gāo shì,shēng chǎn bù céng zhì。 何以遗妻子,鹿门有深期。hé yǐ yí qī zi,lù mén yǒu shēn qī。 籍籍齿牙论,龙凤名诸儿。jí jí chǐ yá lùn,lóng fèng míng zhū ér。 诸葛拜床下,可是圯桥师。zhū gé bài chuáng xià,kě shì yí qiáo shī。

览古四十二首

杨维桢

孔公荐一鹗,义烈争秋霜。kǒng gōng jiàn yī è,yì liè zhēng qiū shuāng。 矢心报知己,讨贼尊天王。shǐ xīn bào zhī jǐ,tǎo zéi zūn tiān wáng。 渔阳掺英愤,夫岂病悖狂。yú yáng càn yīng fèn,fū qǐ bìng bèi kuáng。 营门三尺棁,杀气披搀抢。yíng mén sān chǐ zhuō,shā qì pī chān qiǎng。

览古四十二首

杨维桢

会稽嵇叔夜,才气浩不群。huì jī jī shū yè,cái qì hào bù qún。 平生癖于锻,馀好在琴尊。píng shēng pǐ yú duàn,yú hǎo zài qín zūn。 不如一长啸,携琴学苏门。bù rú yī zhǎng xiào,xié qín xué sū mén。 可怜广陵散,奇弄今无闻。kě lián guǎng líng sàn,qí nòng jīn wú wén。

览古四十二首

杨维桢

汝南许文休,丧乱一驽士。rǔ nán xǔ wén xiū,sàng luàn yī nú shì。 敢当诸葛拜,合受玄德鄙。gǎn dāng zhū gé bài,hé shòu xuán dé bǐ。 士论推指南,无乃失臧否。shì lùn tuī zhǐ nán,wú nǎi shī zāng fǒu。 乃知郡公曹,排摈有公是。nǎi zhī jùn gōng cáo,pái bìn yǒu gōng shì。

览古四十二首

杨维桢

知子石司徒,分材靳齐奴。zhī zi shí sī tú,fēn cái jìn qí nú。 诸仲财不如,财穷东市诛。zhū zhòng cái bù rú,cái qióng dōng shì zhū。 吁嗟石司徒,知子良不愚。xū jiē shí sī tú,zhī zi liáng bù yú。

览古四十二首

杨维桢

洛阳轻薄子,挟弹走春嬉。luò yáng qīng báo zi,xié dàn zǒu chūn xī。 结交金谷友,谄事贾午儿。jié jiāo jīn gǔ yǒu,chǎn shì jiǎ wǔ ér。 蔑弃慈母训,乾没不知几。miè qì cí mǔ xùn,qián méi bù zhī jǐ。 感已赋闲居,犹以拙自悲。gǎn yǐ fù xián jū,yóu yǐ zhuō zì bēi。