品读经典 · 传承文明

野史口号碑四十四首

刘鹗

生民困苦亦已极,官府徵呼又逼人。shēng mín kùn kǔ yì yǐ jí,guān fǔ zhēng hū yòu bī rén。 上下但知求富利,不知总为贼驱民。shàng xià dàn zhī qiú fù lì,bù zhī zǒng wèi zéi qū mín。

野史口号碑四十四首

刘鹗

生民憔悴可痛哭,无处告诉只颠狂。shēng mín qiáo cuì kě tòng kū,wú chù gào sù zhǐ diān kuáng。 更看消息还何似?gèng kàn xiāo xī hái hé shì? 亦复东风到五羊。yì fù dōng fēng dào wǔ yáng。

野史口号碑四十四首

刘鹗

七十已衰仍苦病,自怜无力任驱驰。qī shí yǐ shuāi réng kǔ bìng,zì lián wú lì rèn qū chí。 明当告老乞骸骨,孝子忠臣两得之。míng dāng gào lǎo qǐ hái gǔ,xiào zi zhōng chén liǎng dé zhī。

野史口号碑四十四首

刘鹗

西江涸辙望君久,朝廷倚君真如山。xī jiāng hé zhé wàng jūn jiǔ,cháo tíng yǐ jūn zhēn rú shān。 北来军马已云会,好调元戎早出关。běi lái jūn mǎ yǐ yún huì,hǎo diào yuán róng zǎo chū guān。

野史口号碑四十四首

刘鹗

可怜仁化蒙君礼,讨贼昼夜多经营。kě lián rén huà méng jūn lǐ,tǎo zéi zhòu yè duō jīng yíng。 当时不爇官陂砦,此际贼盗已临城。dāng shí bù ruò guān bēi zhài,cǐ jì zéi dào yǐ lín chéng。

野史口号碑四十四首

刘鹗

曾因犯律杀爱卒,每为养士挥千金。céng yīn fàn lǜ shā ài zú,měi wèi yǎng shì huī qiān jīn。 关南豪杰有如此,太息谁人知苦心?guān nán háo jié yǒu rú cǐ,tài xī shuí rén zhī kǔ xīn?

野史口号碑四十四首

刘鹗

贼兵如入无人境,村落多为失主民。zéi bīng rú rù wú rén jìng,cūn luò duō wèi shī zhǔ mín。 束手待看台领破,班超介子果何人?shù shǒu dài kàn tái lǐng pò,bān chāo jiè zi guǒ hé rén?

野史口号碑四十四首

刘鹗

可怜日蹙国百里,昨日又破陂头村。kě lián rì cù guó bǎi lǐ,zuó rì yòu pò bēi tóu cūn。 哑子食荼徒自苦,少陵欲哭又还吞。yǎ zi shí tú tú zì kǔ,shǎo líng yù kū yòu hái tūn。

野史口号碑四十四首

刘鹗

监司待我真骨肉,我敬监司如父兄。jiān sī dài wǒ zhēn gǔ ròu,wǒ jìng jiān sī rú fù xiōng。 纵使监司如可负,敢欺明主负朝廷?zòng shǐ jiān sī rú kě fù,gǎn qī míng zhǔ fù cháo tíng?

野史口号碑四十四首

刘鹗

此来恨杀弯头贼,白昼莲花峰上旗。cǐ lái hèn shā wān tóu zéi,bái zhòu lián huā fēng shàng qí。 监前半夜闹到晓,公然对面相陵欺。jiān qián bàn yè nào dào xiǎo,gōng rán duì miàn xiāng líng qī。

野史口号碑四十四首

刘鹗

两月河流乾欲断,南雄消息了无闻。liǎng yuè hé liú qián yù duàn,nán xióng xiāo xī le wú wén。 苦无良策开道路,时复北望瞻风云。kǔ wú liáng cè kāi dào lù,shí fù běi wàng zhān fēng yún。

野史口号碑四十四首

刘鹗

老军樵采供衣食,官府饥寒痛逼之。lǎo jūn qiáo cǎi gōng yī shí,guān fǔ jī hán tòng bī zhī。 贼满四郊无处采,忍闻半日尽逃移。zéi mǎn sì jiāo wú chù cǎi,rěn wén bàn rì jǐn táo yí。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

读书冀闻道,何必竞荣名?dú shū jì wén dào,hé bì jìng róng míng? 主宾辨内外,物我孰重轻?zhǔ bīn biàn nèi wài,wù wǒ shú zhòng qīng? 崎岖更尝馀,愈觉兹理明。qí qū gèng cháng yú,yù jué zī lǐ míng。 浮云视富贵,悠然悟深情。fú yún shì fù guì,yōu rán wù shēn qíng。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

青山五亩园,随意茅三间。qīng shān wǔ mǔ yuán,suí yì máo sān jiān。 竹树发佳趣,好鸟鸣关关。zhú shù fā jiā qù,hǎo niǎo míng guān guān。 物情固自乐,聊得开我颜。wù qíng gù zì lè,liáo dé kāi wǒ yán。 长歌答天风,以永今夕闲。zhǎng gē dá tiān fēng,yǐ yǒng jīn xī xián。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

胸次寡尘虑,随寓皆可乐。xiōng cì guǎ chén lǜ,suí yù jiē kě lè。 孰云柴桑里?不似麒麟阁。shú yún chái sāng lǐ?bù shì qí lín gé。 雨馀草初生,风定花自落。yǔ yú cǎo chū shēng,fēng dìng huā zì luò。 荣辱今两忘,遗经在牛角。róng rǔ jīn liǎng wàng,yí jīng zài niú jiǎo。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

广誉薄文绣,美德贤膏梁。guǎng yù báo wén xiù,měi dé xián gāo liáng。 信道苟不笃,不几兹言狂。xìn dào gǒu bù dǔ,bù jǐ zī yán kuáng。 春风散天和,宇宙森众芳。chūn fēng sàn tiān hé,yǔ zhòu sēn zhòng fāng。 盛德固莫及,千载遥相望。shèng dé gù mò jí,qiān zài yáo xiāng wàng。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

生人以御物,何事随物化?shēng rén yǐ yù wù,hé shì suí wù huà? 五色双目盲,昏昏旦为夜。wǔ sè shuāng mù máng,hūn hūn dàn wèi yè。 高处忽眼新,令我重悲诧。gāo chù hū yǎn xīn,lìng wǒ zhòng bēi chà。 为塞陷天流,云开见嵩华。wèi sāi xiàn tiān liú,yún kāi jiàn sōng huá。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

留心强为善,万事当听天。liú xīn qiáng wèi shàn,wàn shì dāng tīng tiān。 天定还胜人,何须苦烦煎?tiān dìng hái shèng rén,hé xū kǔ fán jiān? 原宪竟得贫,颜子不假年。yuán xiàn jìng dé pín,yán zi bù jiǎ nián。 在彼不我知,在我当勉旃。zài bǐ bù wǒ zhī,zài wǒ dāng miǎn zhān。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

有客远方来,访我衡门下。yǒu kè yuǎn fāng lái,fǎng wǒ héng mén xià。 岂无一樽酒?乐此芳时暇。qǐ wú yī zūn jiǔ?lè cǐ fāng shí xiá。 好风吹晚花,绿醑粘盏斝。hǎo fēng chuī wǎn huā,lǜ xǔ zhān zhǎn jiǎ。 痛饮君莫辞,流水易衰谢。tòng yǐn jūn mò cí,liú shuǐ yì shuāi xiè。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

春来农事及,雨过田水满。chūn lái nóng shì jí,yǔ guò tián shuǐ mǎn。 呼童具犁锄,耕作趁春暖。hū tóng jù lí chú,gēng zuò chèn chūn nuǎn。 但愿黍稷稔,客至得相款。dàn yuàn shǔ jì rěn,kè zhì dé xiāng kuǎn。 此外复何求?读书识吾短。cǐ wài fù hé qiú?dú shū shí wú duǎn。