品读经典 · 传承文明

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

失之要本无,既得乃固有。shī zhī yào běn wú,jì dé nǎi gù yǒu。 但知贫为常,未知贱者丑。dàn zhī pín wèi cháng,wèi zhī jiàn zhě chǒu。 贫贱与得失,命矣果谁咎?pín jiàn yǔ dé shī,mìng yǐ guǒ shuí jiù? 万态森前陈,凝然袖吾手。wàn tài sēn qián chén,níng rán xiù wú shǒu。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

舞雩咏春风,步履傍花柳。wǔ yú yǒng chūn fēng,bù lǚ bàng huā liǔ。 此景信可乐,胡为疾其首?cǐ jǐng xìn kě lè,hú wèi jí qí shǒu? 陶然天壤间,万事皆我友。táo rán tiān rǎng jiān,wàn shì jiē wǒ yǒu。 惟应瓮头春,不知今熟否?wéi yīng wèng tóu chūn,bù zhī jīn shú fǒu?

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

静夜坐百态,晓起俱不然。jìng yè zuò bǎi tài,xiǎo qǐ jù bù rán。 奈何不自悟,扰扰欲胜天。nài hé bù zì wù,rǎo rǎo yù shèng tiān。 效颦冀见好,反以丑取捐。xiào pín jì jiàn hǎo,fǎn yǐ chǒu qǔ juān。 劳心苟无益,何如信吾缘?láo xīn gǒu wú yì,hé rú xìn wú yuán?

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

权门手可热,行路为低头。quán mén shǒu kě rè,xíng lù wèi dī tóu。 一朝沧桑翻,言之使人羞。yī cháo cāng sāng fān,yán zhī shǐ rén xiū。 伉俪不能庇,骨肉烂莫收。kàng lì bù néng bì,gǔ ròu làn mò shōu。 悠然茅屋间,老矣归山丘。yōu rán máo wū jiān,lǎo yǐ guī shān qiū。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

田园儿女计,为虑靡不周。tián yuán ér nǚ jì,wèi lǜ mí bù zhōu。 汲汲牛马走,辛苦悲白头。jí jí niú mǎ zǒu,xīn kǔ bēi bái tóu。 朱门有饿莩,白屋生公侯。zhū mén yǒu è fú,bái wū shēng gōng hóu。 是其禀气初,穷达非人谋。shì qí bǐng qì chū,qióng dá fēi rén móu。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

象箸与玉杯,其流至亡国。xiàng zhù yǔ yù bēi,qí liú zhì wáng guó。 箪瓢陋巷间,千载有遗德。dān piáo lòu xiàng jiān,qiān zài yǒu yí dé。 采采陌上花,岂无好颜色?cǎi cǎi mò shàng huā,qǐ wú hǎo yán sè? 终然易零落,岁晚愧松柏。zhōng rán yì líng luò,suì wǎn kuì sōng bǎi。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

孟氏有三乐,其一无愧心。mèng shì yǒu sān lè,qí yī wú kuì xīn。 俯仰苟无愧,至乐不可任。fǔ yǎng gǒu wú kuì,zhì lè bù kě rèn。 万化不得羁,超然众芳林。wàn huà bù dé jī,chāo rán zhòng fāng lín。 神仙甚非远,何必海上寻?shén xiān shén fēi yuǎn,hé bì hǎi shàng xún?

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

知耻斯不辱,知足常有馀。zhī chǐ sī bù rǔ,zhī zú cháng yǒu yú。 岂无负郭田?亦有堆床书。qǐ wú fù guō tián?yì yǒu duī chuáng shū。 春风茶新苗,雨过还当锄。chūn fēng chá xīn miáo,yǔ guò hái dāng chú。 准拟读书暇,茗饮甘如酥。zhǔn nǐ dú shū xiá,míng yǐn gān rú sū。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

古人亦有言,千橘万户侯。gǔ rén yì yǒu yán,qiān jú wàn hù hóu。 思之亦烂熟,有志今甫酬。sī zhī yì làn shú,yǒu zhì jīn fǔ chóu。 金丸炫落日,清霜满林秋。jīn wán xuàn luò rì,qīng shuāng mǎn lín qiū。 户侯讵能拟?聊得供杖头。hù hóu jù néng nǐ?liáo dé gōng zhàng tóu。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

骨肉半零落,有弟差慰意。gǔ ròu bàn líng luò,yǒu dì chà wèi yì。 日暮田园归,浊酒聊共醉。rì mù tián yuán guī,zhuó jiǔ liáo gòng zuì。 此酒可再得,此日宁再世?cǐ jiǔ kě zài dé,cǐ rì níng zài shì? 人间乐固多,埙篪有真趣。rén jiān lè gù duō,xūn chí yǒu zhēn qù。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

春风日已和,桑麻蔼新绿。chūn fēng rì yǐ hé,sāng má ǎi xīn lǜ。 但可了寒暑,生理亦自足。dàn kě le hán shǔ,shēng lǐ yì zì zú。 沈浮闾里间,我亦甘碌碌。shěn fú lǘ lǐ jiān,wǒ yì gān lù lù。 俯仰三百年,苍然此乔木。fǔ yǎng sān bǎi nián,cāng rán cǐ qiáo mù。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

常怜世间人,晚岁生恐怖。cháng lián shì jiān rén,wǎn suì shēng kǒng bù。 问之此何因?牵以物欲故。wèn zhī cǐ hé yīn?qiān yǐ wù yù gù。 孰知不得将?此理当自悟。shú zhī bù dé jiāng?cǐ lǐ dāng zì wù。 云散月满怀,清风湛归路。yún sàn yuè mǎn huái,qīng fēng zhàn guī lù。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

东坡百世师,其学常近禅。dōng pō bǎi shì shī,qí xué cháng jìn chán。 虽堕斥逐中,不作戚戚怜。suī duò chì zhú zhōng,bù zuò qī qī lián。 两赋耀赤壁,尚此风泠然。liǎng fù yào chì bì,shàng cǐ fēng líng rán。 我梦从之游,梦觉月满天。wǒ mèng cóng zhī yóu,mèng jué yuè mǎn tiān。

浮云道院诗二十二首,并引

刘鹗

常爱陶潜翁,独归田园居。cháng ài táo qián wēng,dú guī tián yuán jū。 采菊东篱间,酌酒南山隅。cǎi jú dōng lí jiān,zhuó jiǔ nán shān yú。 有琴更无弦,随意良自如。yǒu qín gèng wú xián,suí yì liáng zì rú。 高风千载间,太息谁其徒?gāo fēng qiān zài jiān,tài xī shuí qí tú?

秋来河水清

刘鹗

秋来河水清,春来河水浑。qiū lái hé shuǐ qīng,chūn lái hé shuǐ hún。 水性有二致,维时有凉暄。shuǐ xìng yǒu èr zhì,wéi shí yǒu liáng xuān。 与时相推移,物态谁具论?yǔ shí xiāng tuī yí,wù tài shuí jù lùn? 夷险不易节,永言此心存。yí xiǎn bù yì jié,yǒng yán cǐ xīn cún。

拟古七首

刘鹗

万顷日二升,千间夜六尺。wàn qǐng rì èr shēng,qiān jiān yè liù chǐ。 所用能几何?何苦悴心力。suǒ yòng néng jǐ hé?hé kǔ cuì xīn lì。 牙筹与鞭算,役役夜继日。yá chóu yǔ biān suàn,yì yì yè jì rì。 百年俱苍苔,徒资后人惜。bǎi nián jù cāng tái,tú zī hòu rén xī。

拟古七首

刘鹗

疏食以当肉,缓步以当车。shū shí yǐ dāng ròu,huǎn bù yǐ dāng chē。 兹言深服膺,既稳仍且腴。zī yán shēn fú yīng,jì wěn réng qiě yú。 鄙哉弹铗君,惓惓志鱼舆。bǐ zāi dàn jiá jūn,quán quán zhì yú yú。 古人甚能言,适与吾心如。gǔ rén shén néng yán,shì yǔ wú xīn rú。

拟古七首

刘鹗

是心亦犹人,我岂悲富贵?极知得有命,常恐坠不义。shì xīn yì yóu rén,wǒ qǐ bēi fù guì?jí zhī dé yǒu mìng,cháng kǒng zhuì bù yì。 才薄未易称,去来矧难系。cái báo wèi yì chēng,qù lái shěn nán xì。 何如田南山?食力差少愧。hé rú tián nán shān?shí lì chà shǎo kuì。

拟古七首

刘鹗

东邻有处女,灼灼桃李神。dōng lín yǒu chù nǚ,zhuó zhuó táo lǐ shén。 娉婷不肯嫁,爱此天地身。pīng tíng bù kěn jià,ài cǐ tiān dì shēn。 惟恐失所托,悔恨难自陈。wéi kǒng shī suǒ tuō,huǐ hèn nán zì chén。 踟蹰悄无言,日照空闺春。chí chú qiāo wú yán,rì zhào kōng guī chūn。

拟古七首

刘鹗

荆山一片玉,秀气钟鸿蒙。jīng shān yī piàn yù,xiù qì zhōng hóng méng。 幽晖不自炫,老雨苍苔封。yōu huī bù zì xuàn,lǎo yǔ cāng tái fēng。 纷纷他山石,举世多拙工。fēn fēn tā shān shí,jǔ shì duō zhuō gōng。 卞和今岂无?至宝宁终穷?biàn hé jīn qǐ wú?zhì bǎo níng zhōng qióng?