品读经典 · 传承文明

和渊上人爱松吟

朱希晦

众木与时谢,孤松自寒色。zhòng mù yǔ shí xiè,gū sōng zì hán sè。 深根远莫移,老干益堪惜。shēn gēn yuǎn mò yí,lǎo gàn yì kān xī。 溪南有馀地,尘外颇幽寂。xī nán yǒu yú dì,chén wài pǒ yōu jì。 手种一万枝,心期二千尺。shǒu zhǒng yī wàn zhī,xīn qī èr qiān chǐ。 风云歘交会,雨露浸生息。fēng yún chuā jiāo huì,yǔ lù jìn shēng xī。 他日此盘桓,清阴覆泉石。tā rì cǐ pán huán,qīng yīn fù quán shí。

比述

朱希晦

轩辕初铸鼎,鼎成乃登仙。xuān yuán chū zhù dǐng,dǐng chéng nǎi dēng xiān。 龙髯不可攀,白日飞上天。lóng rán bù kě pān,bái rì fēi shàng tiān。 嗟予堕世网,安得穷山川。jiē yǔ duò shì wǎng,ān dé qióng shān chuān。 鼎湖渺何许,怅望秋风前。dǐng hú miǎo hé xǔ,chàng wàng qiū fēng qián。

比述

朱希晦

东南有美箭,出自稽山竹。dōng nán yǒu měi jiàn,chū zì jī shān zhú。 初发号哀猿,再发落飞鹄。chū fā hào āi yuán,zài fā luò fēi gǔ。 忆射聊城书,功成一何速。yì shè liáo chéng shū,gōng chéng yī hé sù。 贤哉鲁连子,千古仰高躅。xián zāi lǔ lián zi,qiān gǔ yǎng gāo zhú。

自述

朱希晦

老鹤复老鹤,笼中稀饮啄。lǎo hè fù lǎo hè,lóng zhōng xī yǐn zhuó。 岂无万里心,高飞向寥廓。qǐ wú wàn lǐ xīn,gāo fēi xiàng liáo kuò。

自述

朱希晦

君看堂上燕,差池自双飞。jūn kàn táng shàng yàn,chà chí zì shuāng fēi。 一朝秋风起,巢空何处归。yī cháo qiū fēng qǐ,cháo kōng hé chù guī。

自述

朱希晦

驱车出城东,禾黍生故宫。qū chē chū chéng dōng,hé shǔ shēng gù gōng。 君看两铜驼,卧此荆棘中。jūn kàn liǎng tóng tuó,wò cǐ jīng jí zhōng。

自述

朱希晦

驱车经北邙,悲歌泪如水。qū chē jīng běi máng,bēi gē lèi rú shuǐ。 君看冢累累,埋没蓬蒿里。jūn kàn zhǒng lèi lèi,mái méi péng hāo lǐ。

所思

朱希晦

鹦鹉本聪慧,不与凡鸟同。yīng wǔ běn cōng huì,bù yǔ fán niǎo tóng。 因以巧言语,何由脱樊笼。yīn yǐ qiǎo yán yǔ,hé yóu tuō fán lóng。

所思

朱希晦

百舌复百舌,间关弄春晴。bǎi shé fù bǎi shé,jiān guān nòng chūn qíng。 谗臣在君侧,巧语谁为听。chán chén zài jūn cè,qiǎo yǔ shuí wèi tīng。

所思

朱希晦

门前好杨柳,春风摇绿丝。mén qián hǎo yáng liǔ,chūn fēng yáo lǜ sī。 花飞乱白雪,青春能几时。huā fēi luàn bái xuě,qīng chūn néng jǐ shí。

杂咏

朱希晦

户枢动不朽,源水流不浊。hù shū dòng bù xiǔ,yuán shuǐ liú bù zhuó。 修身保天和,味道得真乐。xiū shēn bǎo tiān hé,wèi dào dé zhēn lè。

杂咏

朱希晦

北叟塞上马,秦人宫中鹿。běi sǒu sāi shàng mǎ,qín rén gōng zhōng lù。 语默知是非,得失见祸福。yǔ mò zhī shì fēi,dé shī jiàn huò fú。

杂咏

朱希晦

嗟彼横江鲸,一朝著钓饵。jiē bǐ héng jiāng jīng,yī cháo zhù diào ěr。 何如五总龟,曳尾泥涂里。hé rú wǔ zǒng guī,yè wěi ní tú lǐ。

上陈员外

朱希晦

荆山郁嵯峨,屹立高摩空。jīng shān yù cuó é,yì lì gāo mó kōng。 光辉韫奇璞,瑞气成白虹。guāng huī yùn qí pú,ruì qì chéng bái hóng。 草木借馀润,飞雨青蒙蒙。cǎo mù jiè yú rùn,fēi yǔ qīng méng méng。 悬知有至宝,追琢烦良工。xuán zhī yǒu zhì bǎo,zhuī zuó fán liáng gōng。 连城未易酬,美价璠玙同。lián chéng wèi yì chóu,měi jià fán yú tóng。 行将献天子,持入光明宫。xíng jiāng xiàn tiān zi,chí rù guāng míng gōng。

和谢一源上人

朱希晦

道人来蜃江,移席秋夜深。dào rén lái shèn jiāng,yí xí qiū yè shēn。 天高明月出,清辉浴波心。tiān gāo míng yuè chū,qīng huī yù bō xīn。 道人来雁荡,悬锡青松岑。dào rén lái yàn dàng,xuán xī qīng sōng cén。 瀑布落晴雪,烟霏生夕阴。pù bù luò qíng xuě,yān fēi shēng xī yīn。 谢公去已远,遗迹谁能寻。xiè gōng qù yǐ yuǎn,yí jì shuí néng xún。 讵那宴坐处,千古开禅林。jù nà yàn zuò chù,qiān gǔ kāi chán lín。 莲宫耸突兀,布地皆黄金。lián gōng sǒng tū wù,bù dì jiē huáng jīn。 何时一洗耳,试听颖师琴。hé shí yī xǐ ěr,shì tīng yǐng shī qín。 平生屐几两,亦有山水淫。píng shēng jī jǐ liǎng,yì yǒu shān shuǐ yín。 悬知群鸟中,有此孤凤音。xuán zhī qún niǎo zhōng,yǒu cǐ gū fèng yīn。 行当谢世事,与子同浮沉。xíng dāng xiè shì shì,yǔ zi tóng fú chén。

和简叔向陈先生仲谦倪公

朱希晦

我家雁荡南,啸傲云松下。wǒ jiā yàn dàng nán,xiào ào yún sōng xià。 平生伯牙弦,不恨知音寡。píng shēng bó yá xián,bù hèn zhī yīn guǎ。 晚交倪与陈,荏苒几寒夏。wǎn jiāo ní yǔ chén,rěn rǎn jǐ hán xià。 骐驎日千里,鼓车岂合驾。qí lín rì qiān lǐ,gǔ chē qǐ hé jià。 缅思昌黎公,低头拜东野。miǎn sī chāng lí gōng,dī tóu bài dōng yě。 文润三峡流,毫端恣挥洒。wén rùn sān xiá liú,háo duān zì huī sǎ。 奋飞既胡越,有怀不可写。fèn fēi jì hú yuè,yǒu huái bù kě xiě。 新诗来启予,沧江珠盈把。xīn shī lái qǐ yǔ,cāng jiāng zhū yíng bǎ。 于时月露清,竹叶滟金斝。yú shí yuè lù qīng,zhú yè yàn jīn jiǎ。 遗音锵钧韶,古意薄风雅。yí yīn qiāng jūn sháo,gǔ yì báo fēng yǎ。 遥瞻德星聚,烱烱光照夜。yáo zhān dé xīng jù,jiǒng jiǒng guāng zhào yè。 汉廷方渴贤,平步登金马。hàn tíng fāng kě xián,píng bù dēng jīn mǎ。 譬如磥砢材,匠石岂云舍。pì rú lěi kē cái,jiàng shí qǐ yún shě。 宁为汲黯戆,无效齐王假。níng wèi jí àn gàng,wú xiào qí wáng jiǎ。 披肝见精诚,结舌类喑哑。pī gān jiàn jīng chéng,jié shé lèi yīn yǎ。 古来英雄人,起自耕隐者。gǔ lái yīng xióng rén,qǐ zì gēng yǐn zhě。

次本之侯先生

朱希晦

忆昔抱长剑,去作东南游。yì xī bào zhǎng jiàn,qù zuò dōng nán yóu。 缑山高刺天,翠绕藏书楼。gōu shān gāo cì tiān,cuì rào cáng shū lóu。 修竹净三径,往来惟羊裘。xiū zhú jìng sān jìng,wǎng lái wéi yáng qiú。 苍龙未变化,紫凤曾栖不。cāng lóng wèi biàn huà,zǐ fèng céng qī bù。 上揽明月辉,下盼沧江流。shàng lǎn míng yuè huī,xià pàn cāng jiāng liú。 酒酣发长啸,万籁生清秋。jiǔ hān fā zhǎng xiào,wàn lài shēng qīng qiū。 别来难再晤,奈此人事稠。bié lái nán zài wù,nài cǐ rén shì chóu。 每怀招隐处,桂老山更幽。měi huái zhāo yǐn chù,guì lǎo shān gèng yōu。 隐士不可招,援桂聊淹留。yǐn shì bù kě zhāo,yuán guì liáo yān liú。 赋诗且自乐,斗禄乌足谋。fù shī qiě zì lè,dòu lù wū zú móu。

除夕

朱希晦

麒麟在灵圃,瑞世为祯祥。qí lín zài líng pǔ,ruì shì wèi zhēn xiáng。 五蹄而一角,形类非犬羊。wǔ tí ér yī jiǎo,xíng lèi fēi quǎn yáng。 西狩不得时,折足遭锄商。xī shòu bù dé shí,zhé zú zāo chú shāng。 宣尼空悲叹,涕泪沾襟裳。xuān ní kōng bēi tàn,tì lèi zhān jīn shang。

叹世

朱希晦

乾坤一开辟,日月常往来。qián kūn yī kāi pì,rì yuè cháng wǎng lái。 朱颜不再好,白发专相催。zhū yán bù zài hǎo,bái fā zhuān xiāng cuī。 旷视藐万古,荣名安在哉。kuàng shì miǎo wàn gǔ,róng míng ān zài zāi。 遁世有馀乐,何必求蓬莱。dùn shì yǒu yú lè,hé bì qiú péng lái。

江村冬日清景

朱希晦

屋外梅花的皪,篱边涧水潺湲。wū wài méi huā de lì,lí biān jiàn shuǐ chán yuán。 竟夕诗翁睡著,不知雪满前山。jìng xī shī wēng shuì zhù,bù zhī xuě mǎn qián shān。