品读经典 · 传承文明

静趣轩

宗衍

躁静失本性,滞寂圣所诃。zào jìng shī běn xìng,zhì jì shèng suǒ hē。 不有止观幻,欲静动愈多。bù yǒu zhǐ guān huàn,yù jìng dòng yù duō。 道人非避世,偶此住山阿。dào rén fēi bì shì,ǒu cǐ zhù shān ā。 幽侣不到门,况闻车马过。yōu lǚ bù dào mén,kuàng wén chē mǎ guò。 闲云谢冗迹,止水无惊波。xián yún xiè rǒng jì,zhǐ shuǐ wú jīng bō。 山光明户庭,定起聊婆娑。shān guāng míng hù tíng,dìng qǐ liáo pó suō。 扰扰奔竞者,闻风意如何?rǎo rǎo bēn jìng zhě,wén fēng yì rú hé?

感兴

宗衍

两桤当我门,昔种不盈把。liǎng qī dāng wǒ mén,xī zhǒng bù yíng bǎ。 十年各长大,我屋在其下。shí nián gè zhǎng dà,wǒ wū zài qí xià。 风吹枝峥嵘,坏我屋上瓦。fēng chuī zhī zhēng róng,huài wǒ wū shàng wǎ。 伐桤伤屋甚,小过且容舍。fá qī shāng wū shén,xiǎo guò qiě róng shě。 樵儿驱之去,不去反怒嗔。qiáo ér qū zhī qù,bù qù fǎn nù chēn。 岂不有曲直,但念是比邻。qǐ bù yǒu qū zhí,dàn niàn shì bǐ lín。

遣兴

宗衍

清晨启重门,童子净洒扫。qīng chén qǐ zhòng mén,tóng zi jìng sǎ sǎo。 披衣视天宇,野旷日杲杲。pī yī shì tiān yǔ,yě kuàng rì gǎo gǎo。 忆昨怀故园,似遭青山恼。yì zuó huái gù yuán,shì zāo qīng shān nǎo。 一捐彼此念,适意无不好。yī juān bǐ cǐ niàn,shì yì wú bù hǎo。 我性真坦率,逢人辄倾倒。wǒ xìng zhēn tǎn lǜ,féng rén zhé qīng dào。 非关渠我欺,摆落自不早。fēi guān qú wǒ qī,bǎi luò zì bù zǎo。 凉飙吹衣裳,溪色映青稻。liáng biāo chuī yī shang,xī sè yìng qīng dào。 饮水读我书,逍遥以终老。yǐn shuǐ dú wǒ shū,xiāo yáo yǐ zhōng lǎo。

对菊有感

宗衍

百草竞春色,惟菊有秋芳。bǎi cǎo jìng chūn sè,wéi jú yǒu qiū fāng。 岂不涉寒暑,本性自有常。qǐ bù shè hán shǔ,běn xìng zì yǒu cháng。 疾风吹高林,木落天雨霜。jí fēng chuī gāo lín,mù luò tiān yǔ shuāng。 谁知篱落间,弱质怀刚肠。shuí zhī lí luò jiān,ruò zhì huái gāng cháng。 不怨岁月暝,所悲迫新阳。bù yuàn suì yuè míng,suǒ bēi pò xīn yáng。 永歌归去来,此意不能忘。yǒng gē guī qù lái,cǐ yì bù néng wàng。

晚凉怀故山

宗衍

疏林生晚凉,微日映书幌。shū lín shēng wǎn liáng,wēi rì yìng shū huǎng。 南山澹相对,幽磬时一响。nán shān dàn xiāng duì,yōu qìng shí yī xiǎng。 怀归见素心,感旧发遐想。huái guī jiàn sù xīn,gǎn jiù fā xiá xiǎng。 稍待秋橘香,风汀荡双桨。shāo dài qiū jú xiāng,fēng tīng dàng shuāng jiǎng。

浴罢

宗衍

浴罢振轻袂,漱齿汲石井。yù bà zhèn qīng mèi,shù chǐ jí shí jǐng。 木落岁已秋,山深夜逾静。mù luò suì yǐ qiū,shān shēn yè yú jìng。 细咏馀幽响,清心寄真境。xì yǒng yú yōu xiǎng,qīng xīn jì zhēn jìng。 松门凉月阴,挂杖一僧影。sōng mén liáng yuè yīn,guà zhàng yī sēng yǐng。

啄木

宗衍

啄木江南飞,蠹虫生上林。zhuó mù jiāng nán fēi,dù chóng shēng shàng lín。 江南亦有蠹,不闻剥啄声。jiāng nán yì yǒu dù,bù wén bō zhuó shēng。 蠹种日以滋,木病日以深。dù zhǒng rì yǐ zī,mù bìng rì yǐ shēn。 啄木不啄蠹,孰慰凤凰心。zhuó mù bù zhuó dù,shú wèi fèng huáng xīn。

墨兰

宗衍

楚雪春已晴,沅湘水初满。chǔ xuě chūn yǐ qíng,yuán xiāng shuǐ chū mǎn。 去年故叶长,今年新叶短。qù nián gù yè zhǎng,jīn nián xīn yè duǎn。 波明碧沙净,日照紫苔暖。bō míng bì shā jìng,rì zhào zǐ tái nuǎn。 不见泽中人,江南暝云断。bù jiàn zé zhōng rén,jiāng nán míng yún duàn。

楞伽寺得月台

宗衍

月出湖水湄,清辉映林屋。yuè chū hú shuǐ méi,qīng huī yìng lín wū。 山明秋树静,照见幽鸟宿。shān míng qiū shù jìng,zhào jiàn yōu niǎo sù。 开门谁遣入,俯涧近可掬。kāi mén shuí qiǎn rù,fǔ jiàn jìn kě jū。 道人犹未眠,经声出深竹。dào rén yóu wèi mián,jīng shēng chū shēn zhú。

题韩干画马图

宗衍

唐朝画马谁第一,韩干妙出曹将军。táng cháo huà mǎ shuí dì yī,hán gàn miào chū cáo jiāng jūn。 此图无乃干所作,世上有若真空群。cǐ tú wú nǎi gàn suǒ zuò,shì shàng yǒu ruò zhēn kōng qún。 双瞳精荧两耳立,兰筋束骨皮肉急。shuāng tóng jīng yíng liǎng ěr lì,lán jīn shù gǔ pí ròu jí。 何年霹雳起龙池,五花一团云气湿。hé nián pī lì qǐ lóng chí,wǔ huā yī tuán yún qì shī。 当年天子少马骑,远求乌孙诏写之。dāng nián tiān zi shǎo mǎ qí,yuǎn qiú wū sūn zhào xiě zhī。 即今内厩多如此,纵有麒麟画者谁?jí jīn nèi jiù duō rú cǐ,zòng yǒu qí lín huà zhě shuí?

遣兴二首

宗衍

凉风一叶落,志士感其微。liáng fēng yī yè luò,zhì shì gǎn qí wēi。 岂但振泉木,寒将裂我衣。qǐ dàn zhèn quán mù,hán jiāng liè wǒ yī。 治田去稂莠,所忧稼穑稀。zhì tián qù láng yǒu,suǒ yōu jià sè xī。 君若不见察,善类将安归。jūn ruò bù jiàn chá,shàn lèi jiāng ān guī。

遣兴二首

宗衍

紫兰生幽林,聊与众草伍。zǐ lán shēng yōu lín,liáo yǔ zhòng cǎo wǔ。 青蝇亦何物,天乃傅其羽。qīng yíng yì hé wù,tiān nǎi fù qí yǔ。 鸱枭纷翱翔,凤凰不一睹。chī xiāo fēn áo xiáng,fèng huáng bù yī dǔ。 自古已云然,今人况非古。zì gǔ yǐ yún rán,jīn rén kuàng fēi gǔ。

中山堂为许隐君作

宗衍

俗子居山不见山,静者居廛山在眼。sú zi jū shān bù jiàn shān,jìng zhě jū chán shān zài yǎn。 请看东郭许隐君,中山之堂最萧散。qǐng kàn dōng guō xǔ yǐn jūn,zhōng shān zhī táng zuì xiāo sàn。 堂前种竹堂后萱,春深笋长萱花繁。táng qián zhǒng zhú táng hòu xuān,chūn shēn sǔn zhǎng xuān huā fán。 大儿称觞寿花下,小儿读书当竹根。dà ér chēng shāng shòu huā xià,xiǎo ér dú shū dāng zhú gēn。 城中无山亦可乐,城中有虎仍戴角。chéng zhōng wú shān yì kě lè,chéng zhōng yǒu hǔ réng dài jiǎo。 归来不愁虎食人,闭门日醉中山春。guī lái bù chóu hǔ shí rén,bì mén rì zuì zhōng shān chūn。

萱庭春意为胡景仁作

宗衍

春庭种萱春日长,春风吹衣春酒香。chūn tíng zhǒng xuān chūn rì zhǎng,chūn fēng chuī yī chūn jiǔ xiāng。 闭门读书母在堂,百亩之稻五亩桑。bì mén dú shū mǔ zài táng,bǎi mǔ zhī dào wǔ mǔ sāng。 萱能忘忧,无忧可忘。xuān néng wàng yōu,wú yōu kě wàng。 晨羹须调不须鲤,妇善奉姑姑自喜。chén gēng xū diào bù xū lǐ,fù shàn fèng gū gū zì xǐ。 阿孙来来花下戏,慎勿伤花失婆意。ā sūn lái lái huā xià xì,shèn wù shāng huā shī pó yì。

野鸡毛羽好

宗衍

野鸡毛羽好,不如家鸡能报晓。yě jī máo yǔ hǎo,bù rú jiā jī néng bào xiǎo。 新人美如花,不如旧人能绩麻。xīn rén měi rú huā,bù rú jiù rén néng jì má。 绩麻作衫郎得著,郎见花开又花落。jì má zuò shān láng dé zhù,láng jiàn huā kāi yòu huā luò。

挽友

胡天游

壮年犹绿鬓,大梦忽黄粱。zhuàng nián yóu lǜ bìn,dà mèng hū huáng liáng。 白骨随归棹,清魂寄异乡。bái gǔ suí guī zhào,qīng hún jì yì xiāng。 孤鸾空吊影,双雁又分行。gū luán kōng diào yǐng,shuāng yàn yòu fēn xíng。 独洒梅花泪,临风奠一觞。dú sǎ méi huā lèi,lín fēng diàn yī shāng。

有感

胡天游

老鬓若霜蓬,如何独守穷。lǎo bìn ruò shuāng péng,rú hé dú shǒu qióng。 还家犹作客,废学愿为农。hái jiā yóu zuò kè,fèi xué yuàn wèi nóng。 日月龙蛇雨,山川虎豹风。rì yuè lóng shé yǔ,shān chuān hǔ bào fēng。 床头新酿熟,思与故人同。chuáng tóu xīn niàng shú,sī yǔ gù rén tóng。

赠宗人胡以兴号海观

胡天游

何年鼓棹泛鸿蒙,尽卷蓬瀛入望中。hé nián gǔ zhào fàn hóng méng,jǐn juǎn péng yíng rù wàng zhōng。 老蜃喷空开翠巘,巨鳌吹浪湿珠宫。lǎo shèn pēn kōng kāi cuì yǎn,jù áo chuī làng shī zhū gōng。 天浮析木星河外,地尽扶桑日本东。tiān fú xī mù xīng hé wài,dì jǐn fú sāng rì běn dōng。 说与井蛙应不信,更携银汉附鹏风。shuō yǔ jǐng wā yīng bù xìn,gèng xié yín hàn fù péng fēng。

灯花分韵

胡天游

寸烬能偷造化权,花开花落自黄昏。cùn jìn néng tōu zào huà quán,huā kāi huā luò zì huáng hūn。 岂凭根本栽培力,暂借膏油养育恩。qǐ píng gēn běn zāi péi lì,zàn jiè gāo yóu yǎng yù ēn。 隔幔乍疑笼日幄,展屏聊当避风幡。gé màn zhà yí lóng rì wò,zhǎn píng liáo dāng bì fēng fān。 雕零满案无人问,付与青娥淬鬓痕。diāo líng mǎn àn wú rén wèn,fù yǔ qīng é cuì bìn hén。

双头莲

胡天游

一枝瑶柄倚风清,两面红妆斗日明。yī zhī yáo bǐng yǐ fēng qīng,liǎng miàn hóng zhuāng dòu rì míng。 张孔断魂埋玉井,尹邢妖魄寄金茎。zhāng kǒng duàn hún mái yù jǐng,yǐn xíng yāo pò jì jīn jīng。 双鸾俯镜东西照,百子分房向背荣。shuāng luán fǔ jìng dōng xī zhào,bǎi zi fēn fáng xiàng bèi róng。 若使此花还解语,好将兰臭与谁平。ruò shǐ cǐ huā hái jiě yǔ,hǎo jiāng lán chòu yǔ shuí píng。