品读经典 · 传承文明

游幻往庵

赵孟頫

雨后溪水溢,黄流行地中。yǔ hòu xī shuǐ yì,huáng liú xíng dì zhōng。 轻舟何迅迈,沿波兼顺风。qīng zhōu hé xùn mài,yán bō jiān shùn fēng。 碧芦干始长,柔桑叶已空。bì lú gàn shǐ zhǎng,róu sāng yè yǐ kōng。 瞬息抵山曲,窈窕微径通。shùn xī dǐ shān qū,yǎo tiǎo wēi jìng tōng。 青林夹道周,流泉响幽丛。qīng lín jiā dào zhōu,liú quán xiǎng yōu cóng。 多惭众衲子,前路相迎逢。duō cán zhòng nà zi,qián lù xiāng yíng féng。 禅居新结构,斧斤未辍工。chán jū xīn jié gòu,fǔ jīn wèi chuò gōng。 双阁出尘嚣,六窗自玲珑。shuāng gé chū chén xiāo,liù chuāng zì líng lóng。 久矣厌城市,飘如脱樊笼。jiǔ yǐ yàn chéng shì,piāo rú tuō fán lóng。 妙香清鼻观,新莺惊耳聋。miào xiāng qīng bí guān,xīn yīng jīng ěr lóng。 汲水插山花,开牖纳风松。jí shuǐ chā shān huā,kāi yǒu nà fēng sōng。 经声出廊庑,寂然闻鼓钟。jīng shēng chū láng wǔ,jì rán wén gǔ zhōng。 蔬食饮一饱,亦与膏粱同。shū shí yǐn yī bǎo,yì yǔ gāo liáng tóng。 缅怀老尊宿,燕坐毗卢峰。miǎn huái lǎo zūn sù,yàn zuò pí lú fēng。 尘缘苦未断,无由往相从。chén yuán kǔ wèi duàn,wú yóu wǎng xiāng cóng。 一宿返归棹,回望但青葱。yī sù fǎn guī zhào,huí wàng dàn qīng cōng。

清河道中

赵孟頫

扬舲清河流,开篷素秋晓。yáng líng qīng hé liú,kāi péng sù qiū xiǎo。 斓斑被厓花,委蛇顺流藻。lán bān bèi yá huā,wěi shé shùn liú zǎo。 天清去雁高,野阔行人小。tiān qīng qù yàn gāo,yě kuò xíng rén xiǎo。 故园归有期,客愁净如扫。gù yuán guī yǒu qī,kè chóu jìng rú sǎo。

七月六日承贞居先生远寄周钟铣间有文象凫之形则考工记所谓凫氏为钟者也击之与夷则合而是日又适立秋古物之来岂偶然哉辄成小诗拜贶之辱

赵孟頫

故人赏我趣,遗我凫氏钟。gù rén shǎng wǒ qù,yí wǒ fú shì zhōng。 制与周礼合,试叩声舂容。zhì yǔ zhōu lǐ hé,shì kòu shēng chōng róng。 是日新秋节,夷则还为宫。shì rì xīn qiū jié,yí zé hái wèi gōng。 悬之西楣下,浮磬俨在东。xuán zhī xī méi xià,fú qìng yǎn zài dōng。 金石互相应,间以丝与桐。jīn shí hù xiāng yīng,jiān yǐ sī yǔ tóng。 八音虽未备,古乐将无同。bā yīn suī wèi bèi,gǔ lè jiāng wú tóng。 鼎尊铎觯卣,罗列见古风。dǐng zūn duó zhì yǒu,luó liè jiàn gǔ fēng。 揖让于其间,令我怀周公。yī ràng yú qí jiān,lìng wǒ huái zhōu gōng。 作诗报嘉贶,庶以开群聋。zuò shī bào jiā kuàng,shù yǐ kāi qún lóng。

题钱舜举著色梨花

赵孟頫

东风吹日花冥冥,繁枝压雪凌风尘。dōng fēng chuī rì huā míng míng,fán zhī yā xuě líng fēng chén。 素罗衣裳照青春,眼中若有梨园人。sù luó yī shang zhào qīng chūn,yǎn zhōng ruò yǒu lí yuán rén。 攀条弄芳畏日夕,只今纸上空颜色。pān tiáo nòng fāng wèi rì xī,zhǐ jīn zhǐ shàng kōng yán sè。 颜色好,愁转多,与君酤酒花前歌。yán sè hǎo,chóu zhuǎn duō,yǔ jūn gū jiǔ huā qián gē。

黄清夫秋江钓月图

赵孟頫

尘土染人衣袂,烟波著我船窗。chén tǔ rǎn rén yī mèi,yān bō zhù wǒ chuán chuāng。 为问行歌都市,何如钓月秋江。wèi wèn xíng gē dōu shì,hé rú diào yuè qiū jiāng。

题王子庆所藏大年墨雁

赵孟頫

鸿雁栖栖遵渚,黄芦索索鸣秋。hóng yàn qī qī zūn zhǔ,huáng lú suǒ suǒ míng qiū。 羡杀承平公子,笔端万里沧洲。xiàn shā chéng píng gōng zi,bǐ duān wàn lǐ cāng zhōu。

有所思

赵孟頫

思与君别来,几见芙蓉花。sī yǔ jūn bié lái,jǐ jiàn fú róng huā。 盈盈隔秋水,若在天一涯。yíng yíng gé qiū shuǐ,ruò zài tiān yī yá。 欲涉不得去,茫茫足烟雾。yù shè bù dé qù,máng máng zú yān wù。 汀洲多芳草,何心采蘅杜。tīng zhōu duō fāng cǎo,hé xīn cǎi héng dù。 青鸟翱云间,锦书何时还?qīng niǎo áo yún jiān,jǐn shū hé shí hái? 君心虽匪石,只恐雕朱颜。jūn xīn suī fěi shí,zhǐ kǒng diāo zhū yán。 朱颜不可仗,那能不惆怅。zhū yán bù kě zhàng,nà néng bù chóu chàng。 何如双翡翠,飞去兰苕上。hé rú shuāng fěi cuì,fēi qù lán sháo shàng。

论书

赵孟頫

右军潇洒更清真,落笔奔腾思入神。yòu jūn xiāo sǎ gèng qīng zhēn,luò bǐ bēn téng sī rù shén。 《裹鲊》若能长住世,子鸾未必可惊人。guǒ zhǎ ruò néng zhǎng zhù shì,zi luán wèi bì kě jīng rén。 苍藤古木千年意,野草闲花几日春。cāng téng gǔ mù qiān nián yì,yě cǎo xián huā jǐ rì chūn。 书法不传今已久,楮君毛颖向谁陈。shū fǎ bù chuán jīn yǐ jiǔ,chǔ jūn máo yǐng xiàng shuí chén。

秀石疏林图(题)

赵孟頫

石如飞白木如籀,写竹还于八法通。shí rú fēi bái mù rú zhòu,xiě zhú hái yú bā fǎ tōng。 若也有人能会此,方知书画本来同。ruò yě yǒu rén néng huì cǐ,fāng zhī shū huà běn lái tóng。

题所画梅竹赠石民瞻二首(其一)

赵孟頫

故人赠我江南句,飞尽梅花我未归。gù rén zèng wǒ jiāng nán jù,fēi jǐn méi huā wǒ wèi guī。 欲寄相思无别语,一枝寒玉淡春晖。yù jì xiāng sī wú bié yǔ,yī zhī hán yù dàn chūn huī。

东城

赵孟頫

野店桃花红粉姿,陌头杨柳绿烟丝。yě diàn táo huā hóng fěn zī,mò tóu yáng liǔ lǜ yān sī。 不因送客东城去,过却春光总不知。bù yīn sòng kè dōng chéng qù,guò què chūn guāng zǒng bù zhī。

悼吴氏

黄敏

春楼珠箔卷东风,几度偷弹泪粉红。chūn lóu zhū bó juǎn dōng fēng,jǐ dù tōu dàn lèi fěn hóng。 艳质岂期黄壤隔,香魂应逐彩云空。yàn zhì qǐ qī huáng rǎng gé,xiāng hún yīng zhú cǎi yún kōng。 解将遗事留身后,尽忘前言在耳中。jiě jiāng yí shì liú shēn hòu,jǐn wàng qián yán zài ěr zhōng。 杏蕊梅花俱一梦,悠悠深恨锁幽宫。xìng ruǐ méi huā jù yī mèng,yōu yōu shēn hèn suǒ yōu gōng。

绝句

有规

读书已觉眉棱重,就枕方欣骨节和。dú shū yǐ jué méi léng zhòng,jiù zhěn fāng xīn gǔ jié hé。 睡去不知天早晚,西窗残日已无多。shuì qù bù zhī tiān zǎo wǎn,xī chuāng cán rì yǐ wú duō。

登太白楼

杨敬德

系缆任城下,登楼古堞边。xì lǎn rèn chéng xià,dēng lóu gǔ dié biān。 远山低绿树,平野接青天。yuǎn shān dī lǜ shù,píng yě jiē qīng tiān。 身世无何酒,神游不记年。shēn shì wú hé jiǔ,shén yóu bù jì nián。 怜才今昔意,汶月向人圆。lián cái jīn xī yì,wèn yuè xiàng rén yuán。

题郭主簿模摩诘本辋川图卷孟城坳

杨敬德

春风孟城坳,年年自花柳。chūn fēng mèng chéng ào,nián nián zì huā liǔ。 当日倦游人,何处谈空有?dāng rì juàn yóu rén,hé chù tán kōng yǒu?

题郭主簿模摩诘本辋川图卷孟城坳

杨敬德

蜿蜒浮远空,惨淡凝古色。wān yán fú yuǎn kōng,cǎn dàn níng gǔ sè。 出云亦何心,既雨返无极。chū yún yì hé xīn,jì yǔ fǎn wú jí。

题郭主簿模摩诘本辋川图卷孟城坳

杨敬德

种杏白云间,因之葺茅宇。zhǒng xìng bái yún jiān,yīn zhī qì máo yǔ。 莺声烟中曙,虎迹夜来雨。yīng shēng yān zhōng shǔ,hǔ jì yè lái yǔ。

题郭主簿模摩诘本辋川图卷孟城坳

杨敬德

苞竹秀孤岭,虚籁涵清漪。bāo zhú xiù gū lǐng,xū lài hán qīng yī。 秋风何时实?qiū fēng hé shí shí? 凤饥竹不知。fèng jī zhú bù zhī。

题郭主簿模摩诘本辋川图卷孟城坳

杨敬德

崖蹙石林稠,谷静山泉响。yá cù shí lín chóu,gǔ jìng shān quán xiǎng。 麇麚囿其间,攸伏息下上。jūn jiā yòu qí jiān,yōu fú xī xià shàng。

题郭主簿模摩诘本辋川图卷孟城坳

杨敬德

手折木兰花,心忆怀沙侣。shǒu zhé mù lán huā,xīn yì huái shā lǚ。 坠露玉可和,金盘羞帝所。zhuì lù yù kě hé,jīn pán xiū dì suǒ。