品读经典 · 传承文明

雨中海棠分韵得肉字

郑守仁

花神泣向胭脂国,泪浥紫绵红沁肉。huā shén qì xiàng yān zhī guó,lèi yì zǐ mián hóng qìn ròu。 沉香亭北锦屏寒,太真政在华清浴。chén xiāng tíng běi jǐn píng hán,tài zhēn zhèng zài huá qīng yù。

和贡泰父待制上京即事二首

郑守仁

野韭青青黄鼠肥,地椒细细白翎飞。yě jiǔ qīng qīng huáng shǔ féi,dì jiāo xì xì bái líng fēi。 郎君怯薛今朝出,请得官钱买酒归。láng jūn qiè xuē jīn cháo chū,qǐng dé guān qián mǎi jiǔ guī。

和贡泰父待制上京即事二首

郑守仁

金鞍宝马女郎骑,笑拥香车出内时。jīn ān bǎo mǎ nǚ láng qí,xiào yōng xiāng chē chū nèi shí。 齐到五云新月下,举鞭相向始分离。qí dào wǔ yún xīn yuè xià,jǔ biān xiāng xiàng shǐ fēn lí。

乐神曲录三太湖神

沈贞

波震荡兮具区,既底定兮奠神之居。bō zhèn dàng xī jù qū,jì dǐ dìng xī diàn shén zhī jū。 芙盖兮菱车,导翠鼋兮文鱼。fú gài xī líng chē,dǎo cuì yuán xī wén yú。 神之来兮孰俱?后子皮兮前灵胥。shén zhī lái xī shú jù?hòu zi pí xī qián líng xū。 与神游兮湖之浒,冲风息兮极浦。yǔ shén yóu xī hú zhī hǔ,chōng fēng xī xī jí pǔ。 有倡兮妙舞,有冽兮清酤。yǒu chàng xī miào wǔ,yǒu liè xī qīng gū。 神饱聿归兮或返而顾,灌吾田兮受神之祜。shén bǎo yù guī xī huò fǎn ér gù,guàn wú tián xī shòu shén zhī hù。

乐神曲录三太湖神

沈贞

雄何为兮厉于乡,祀有时兮享有尝。xióng hé wèi xī lì yú xiāng,sì yǒu shí xī xiǎng yǒu cháng。 赭白马兮青盖,明而无兮晦而在。zhě bái mǎ xī qīng gài,míng ér wú xī huì ér zài。 屏方相兮去傩,神巫进兮舞且歌。píng fāng xiāng xī qù nuó,shén wū jìn xī wǔ qiě gē。 雄欣欣兮远逝,不水旱兮不疵厉。xióng xīn xīn xī yuǎn shì,bù shuǐ hàn xī bù cī lì。 乐吾民兮世世。lè wú mín xī shì shì。

乐神曲录三太湖神

沈贞

两旗兮分张,舞轻风兮悠扬。liǎng qí xī fēn zhāng,wǔ qīng fēng xī yōu yáng。 神之司兮我疆。shén zhī sī xī wǒ jiāng。 原田每每兮立我青秧,不稂不莠兮无虸无蚄。yuán tián měi měi xī lì wǒ qīng yāng,bù láng bù yǒu xī wú zǐ wú fāng。 时雨兮时旸,俾百谷兮登场。shí yǔ xī shí yáng,bǐ bǎi gǔ xī dēng chǎng。 维神兮降康,报之肴兮蒸腯羊。wéi shén xī jiàng kāng,bào zhī yáo xī zhēng tú yáng。

信安秋晚

尹廷高

西风吹客鬓,天地一离愁。xī fēng chuī kè bìn,tiān dì yī lí chóu。 黄菊山城雨,青灯野店秋。huáng jú shān chéng yǔ,qīng dēng yě diàn qiū。 乔松填缺嶂,落叶涩寒流。qiáo sōng tián quē zhàng,luò yè sè hán liú。 吹醒乡关梦,笛声人隔楼。chuī xǐng xiāng guān mèng,dí shēng rén gé lóu。

客中思归

尹廷高

孤灯寒照影,清夜自沉吟。gū dēng hán zhào yǐng,qīng yè zì chén yín。 砧杵他乡泪,松楸故国心。zhēn chǔ tā xiāng lèi,sōng qiū gù guó xīn。 路长归梦短,酒浅客愁深。lù zhǎng guī mèng duǎn,jiǔ qiǎn kè chóu shēn。 了却江湖债,携书隐竹林。le què jiāng hú zhài,xié shū yǐn zhú lín。

严先生祠

尹廷高

貂蝉何足浼,鸿鹄竟高飞。diāo chán hé zú měi,hóng gǔ jìng gāo fēi。 潮退江流急,山深云出迟。cháo tuì jiāng liú jí,shān shēn yún chū chí。 草荒耕雨地,苔合钓鱼矶。cǎo huāng gēng yǔ dì,tái hé diào yú jī。 勋业皆尘土,双台只汉时。xūn yè jiē chén tǔ,shuāng tái zhǐ hàn shí。

宁化县斋思故园

尹廷高

故园春又暮,游宦几时回。gù yuán chūn yòu mù,yóu huàn jǐ shí huí。 树暗莺虚老,庭空燕自来。shù àn yīng xū lǎo,tíng kōng yàn zì lái。 石阶风扫叶,诗壁雨生苔。shí jiē fēng sǎo yè,shī bì yǔ shēng tái。 最忆东篱菊,谁分旧种裁。zuì yì dōng lí jú,shuí fēn jiù zhǒng cái。

尖山寺

尹廷高

入门僧意古,便觉隔尘氛。rù mén sēng yì gǔ,biàn jué gé chén fēn。 清磬摇寒翠,空廊贮白云。qīng qìng yáo hán cuì,kōng láng zhù bái yún。 定回松落子,画剥藓添纹。dìng huí sōng luò zi,huà bō xiǎn tiān wén。 仙笔今何在,儿啼夜不闻。xiān bǐ jīn hé zài,ér tí yè bù wén。

挽诗友

尹廷高

诗筒消息断,近作绝无闻。shī tǒng xiāo xī duàn,jìn zuò jué wú wén。 棋石夜敲雨,吟窗昼掩云。qí shí yè qiāo yǔ,yín chuāng zhòu yǎn yún。 苍苔闲旧业,芳草绿新坟。cāng tái xián jiù yè,fāng cǎo lǜ xīn fén。 愁见梅花面,伤心正忆君。chóu jiàn méi huā miàn,shāng xīn zhèng yì jūn。

故里兵火后

尹廷高

故家尽焦土,天地我何归。gù jiā jǐn jiāo tǔ,tiān dì wǒ hé guī。 世数至此极,人烟存者稀。shì shù zhì cǐ jí,rén yān cún zhě xī。 溪山虽不改,巷陌已全非。xī shān suī bù gǎi,xiàng mò yǐ quán fēi。 尚忆堂前燕,傍谁门户飞。shàng yì táng qián yàn,bàng shuí mén hù fēi。

奕山值寇读杜诗有感

尹廷高

杜曲衣冠尽,群凶转跳梁。dù qū yī guān jǐn,qún xiōng zhuǎn tiào liáng。 疏林巢燕雀,空谷斗豺狼。shū lín cháo yàn què,kōng gǔ dòu chái láng。 衣湿彭衙雨,砧敲楚岸霜。yī shī péng yá yǔ,zhēn qiāo chǔ àn shuāng。 年荒难自给,拾橡当糇粮。nián huāng nán zì gěi,shí xiàng dāng hóu liáng。

信安送友归开化

尹廷高

客里复送客,君西我亦东。kè lǐ fù sòng kè,jūn xī wǒ yì dōng。 相逢机易失,欲别意难穷。xiāng féng jī yì shī,yù bié yì nán qióng。 杨柳津亭绿,桃花野渡红。yáng liǔ jīn tíng lǜ,táo huā yě dù hóng。 不堪回首处,江上雨蒙蒙。bù kān huí shǒu chù,jiāng shàng yǔ méng méng。

翁村翠流閤

尹廷高

四围山翠合,缥缈见危楼。sì wéi shān cuì hé,piāo miǎo jiàn wēi lóu。 地狭星辰少,云深水石幽。dì xiá xīng chén shǎo,yún shēn shuǐ shí yōu。 溪声晴亦雨,松影夏如秋。xī shēng qíng yì yǔ,sōng yǐng xià rú qiū。 寄语游方者,桃源岂外求。jì yǔ yóu fāng zhě,táo yuán qǐ wài qiú。

别友

尹廷高

风雨江桥别,凄然欲断魂。fēng yǔ jiāng qiáo bié,qī rán yù duàn hún。 乱离难作客,患难易为恩。luàn lí nán zuò kè,huàn nán yì wèi ēn。 回首人千里,论心酒一尊。huí shǒu rén qiān lǐ,lùn xīn jiǔ yī zūn。 寄梅有良便,好认白云村。jì méi yǒu liáng biàn,hǎo rèn bái yún cūn。

送王令尹

尹廷高

一力行安静,临民最有容。yī lì xíng ān jìng,lín mín zuì yǒu róng。 官清琴独古,事简印长封。guān qīng qín dú gǔ,shì jiǎn yìn zhǎng fēng。 马瘦廉声出,鲈肥归兴浓。mǎ shòu lián shēng chū,lú féi guī xīng nóng。 双凫早朝阙,长乐听疏钟。shuāng fú zǎo cháo quē,zhǎng lè tīng shū zhōng。

壬午秋自翁村回奕山三首

尹廷高

竟别桑干水,归并却似家。jìng bié sāng gàn shuǐ,guī bìng què shì jiā。 春风故巢燕,夜雨废池蛙。chūn fēng gù cháo yàn,yè yǔ fèi chí wā。 石径曾栽菊,砖垆旧煮茶。shí jìng céng zāi jú,zhuān lú jiù zhǔ chá。 自怜萍梗迹,何日定生涯。zì lián píng gěng jì,hé rì dìng shēng yá。

壬午秋自翁村回奕山三首

尹廷高

读了杜陵诗,伤今思故时。dú le dù líng shī,shāng jīn sī gù shí。 见应经事老,贫悔治生迟。jiàn yīng jīng shì lǎo,pín huǐ zhì shēng chí。 醉可忘荣辱,吟无救乱离。zuì kě wàng róng rǔ,yín wú jiù luàn lí。 老夫从所欲,世事尚堪为。lǎo fū cóng suǒ yù,shì shì shàng kān wèi。