品读经典 · 传承文明

题翠峰贯休旧隐

尹廷高

乘风长啸翠峰头,唤醒当年老贯休。chéng fēng zhǎng xiào cuì fēng tóu,huàn xǐng dāng nián lǎo guàn xiū。 境界高寒多得月,松筠潇洒密藏秋。jìng jiè gāo hán duō dé yuè,sōng yún xiāo sǎ mì cáng qiū。 蜀尼曾礼空中刹,吴越难添句里州。shǔ ní céng lǐ kōng zhōng shā,wú yuè nán tiān jù lǐ zhōu。 劫外有家人不识,白云千古意悠悠。jié wài yǒu jiā rén bù shí,bái yún qiān gǔ yì yōu yōu。

中秋钱唐玩月

尹廷高

云端拥出水精毬,清逼银河不敢流。yún duān yōng chū shuǐ jīng qiú,qīng bī yín hé bù gǎn liú。 自开辟来同此月,最分明夜是中秋。zì kāi pì lái tóng cǐ yuè,zuì fēn míng yè shì zhōng qiū。 两间势隔三万里,一镜光涵几百州。liǎng jiān shì gé sān wàn lǐ,yī jìng guāng hán jǐ bǎi zhōu。 寂寞庾公千古意,何人今夕更登楼。jì mò yǔ gōng qiān gǔ yì,hé rén jīn xī gèng dēng lóu。

赠僧粟庵

尹廷高

高人不厌屠苏小,世界曾将一粟包。gāo rén bù yàn tú sū xiǎo,shì jiè céng jiāng yī sù bāo。 旧衲每于闲日补,定钟常带暮烟敲。jiù nà měi yú xián rì bǔ,dìng zhōng cháng dài mù yān qiāo。 苔当石缝缄虫穴,藤上林梢结鸟巢。tái dāng shí fèng jiān chóng xué,téng shàng lín shāo jié niǎo cháo。 不是逃名湖海客,谁家物外结清交。bù shì táo míng hú hǎi kè,shuí jiā wù wài jié qīng jiāo。

寄粟庵

尹廷高

手把黄花种翠微,蒲团清味少人知。shǒu bǎ huáng huā zhǒng cuì wēi,pú tuán qīng wèi shǎo rén zhī。 夜凉露湿松间衲,地冷苔侵壁上诗。yè liáng lù shī sōng jiān nà,dì lěng tái qīn bì shàng shī。 古锡占云龙去久,暮钟敲月鹤归迟。gǔ xī zhàn yún lóng qù jiǔ,mù zhōng qiāo yuè hè guī chí。 参师欲问西来意,只恐难酬支遁辞。cān shī yù wèn xī lái yì,zhǐ kǒng nán chóu zhī dùn cí。

送章令尹

尹廷高

事简寻常早放衙,槐根寂寞雀堪罗。shì jiǎn xún cháng zǎo fàng yá,huái gēn jì mò què kān luó。 印生绿藓文移少,厅对青山诗料多。yìn shēng lǜ xiǎn wén yí shǎo,tīng duì qīng shān shī liào duō。 千室春风响机杼,一帘夜月听弦歌。qiān shì chūn fēng xiǎng jī zhù,yī lián yè yuè tīng xián gē。 双凫此日朝天去,白玉堂中稳佩珂。shuāng fú cǐ rì cháo tiān qù,bái yù táng zhōng wěn pèi kē。

挽羽士周清卿

尹廷高

羽扇纶巾何在哉,仙源遗迹已尘埃。yǔ shàn lún jīn hé zài zāi,xiān yuán yí jì yǐ chén āi。 匣中失剑龙俱去,松下无琴鹤不来。xiá zhōng shī jiàn lóng jù qù,sōng xià wú qín hè bù lái。 拜斗坛荒惟败叶,烧丹灶冷锁苍苔。bài dòu tán huāng wéi bài yè,shāo dān zào lěng suǒ cāng tái。 孤猿叫落青山月,幽梦何曾唤得回。gū yuán jiào luò qīng shān yuè,yōu mèng hé céng huàn dé huí。

山中冬日寄绿坡

尹廷高

畏寒终日闭柴门,世事炎凉总不闻。wèi hán zhōng rì bì chái mén,shì shì yán liáng zǒng bù wén。 老鹤踏翻松顶雪,乱猿啼裂陇头云。lǎo hè tà fān sōng dǐng xuě,luàn yuán tí liè lǒng tóu yún。 强呼竹叶闲浇闷,吟对梅花正忆君。qiáng hū zhú yè xián jiāo mèn,yín duì méi huā zhèng yì jūn。 何日相过茅屋下,夜烧黄叶坐论文。hé rì xiāng guò máo wū xià,yè shāo huáng yè zuò lùn wén。

自得

尹廷高

纷纷世事总樊笼,跳出门边百虑空。fēn fēn shì shì zǒng fán lóng,tiào chū mén biān bǎi lǜ kōng。 万壑梅花千古月,五湖烟水一帆风。wàn hè méi huā qiān gǔ yuè,wǔ hú yān shuǐ yī fān fēng。 消磨有酒岁时乐,发越无诗天地穷。xiāo mó yǒu jiǔ suì shí lè,fā yuè wú shī tiān dì qióng。 随分溪山足耕钓,悠悠逸兴寄冥鸿。suí fēn xī shān zú gēng diào,yōu yōu yì xīng jì míng hóng。

桐江舟中

尹廷高

又摇柔橹下严滩,一片离情强自宽。yòu yáo róu lǔ xià yán tān,yī piàn lí qíng qiáng zì kuān。 鸦噪暮云天寂寂,雁归极浦水漫漫。yā zào mù yún tiān jì jì,yàn guī jí pǔ shuǐ màn màn。 敲篷雪霰和愁碎,拍枕江声入梦寒。qiāo péng xuě xiàn hé chóu suì,pāi zhěn jiāng shēng rù mèng hán。 今夜客帆何处宿,乱山青外是长安。jīn yè kè fān hé chù sù,luàn shān qīng wài shì zhǎng ān。

临汀书怀

尹廷高

开尽黄花秋又深,不堪清夜听寒砧。kāi jǐn huáng huā qiū yòu shēn,bù kān qīng yè tīng hán zhēn。 灯前远信和愁写,枕上新诗带梦吟。dēng qián yuǎn xìn hé chóu xiě,zhěn shàng xīn shī dài mèng yín。 霜月一汀随瘦影,关山千里动归心。shuāng yuè yī tīng suí shòu yǐng,guān shān qiān lǐ dòng guī xīn。 青鞋布袜云间寺,何日鸥盟许再寻。qīng xié bù wà yún jiān sì,hé rì ōu méng xǔ zài xún。

谢友人寄梨

尹廷高

大谷风流品最高,筠篮分饷寄边遥。dà gǔ fēng liú pǐn zuì gāo,yún lán fēn xiǎng jì biān yáo。 香含白雪凝肌莹,脆嚼清冰到齿消。xiāng hán bái xuě níng jī yíng,cuì jué qīng bīng dào chǐ xiāo。 饤座恍疑见颜色,捣浆还洗枯肠□。dìng zuò huǎng yí jiàn yán sè,dǎo jiāng hái xǐ kū cháng。 □□得此时沾润,不假卢仝茗碗浇。dé cǐ shí zhān rùn,bù jiǎ lú tóng míng wǎn jiāo。

乱后思家

尹廷高

熢燧乱山无雁飞,家书动是隔年期。péng suì luàn shān wú yàn fēi,jiā shū dòng shì gé nián qī。 祖茔樵采谁能主,旧宅存亡未可知。zǔ yíng qiáo cǎi shuí néng zhǔ,jiù zhái cún wáng wèi kě zhī。 园竹想添穿壁笋,庭梅应有亚栏枝。yuán zhú xiǎng tiān chuān bì sǔn,tíng méi yīng yǒu yà lán zhī。 归欤何日安生理,剪烛西窗说乱离。guī yú hé rì ān shēng lǐ,jiǎn zhú xī chuāng shuō luàn lí。

避地客奕山

尹廷高

故国青山一眺中,峡溪独此最高峰。gù guó qīng shān yī tiào zhōng,xiá xī dú cǐ zuì gāo fēng。 百来亩地多桑柘,十数人家依竹松。bǎi lái mǔ dì duō sāng zhè,shí shù rén jiā yī zhú sōng。 春水池塘看浴鹭,夕阳篱落听衙蜂。chūn shuǐ chí táng kàn yù lù,xī yáng lí luò tīng yá fēng。 日间无事钩帘坐,吟对梅花了一冬。rì jiān wú shì gōu lián zuò,yín duì méi huā le yī dōng。

怀楼岩先生

尹廷高

俊伟如公今已而,典型空使里人思。jùn wěi rú gōng jīn yǐ ér,diǎn xíng kōng shǐ lǐ rén sī。 平生实历数张纸,身后虚名一卷诗。píng shēng shí lì shù zhāng zhǐ,shēn hòu xū míng yī juǎn shī。 黄菊无情寒蝶散,青山易主冷猿悲。huáng jú wú qíng hán dié sàn,qīng shān yì zhǔ lěng yuán bēi。 孤烟落日人千古,载酒无缘可问奇。gū yān luò rì rén qiān gǔ,zài jiǔ wú yuán kě wèn qí。

会稽古陵

尹廷高

彩云散去老松衰,劫换馀灰世已非。cǎi yún sàn qù lǎo sōng shuāi,jié huàn yú huī shì yǐ fēi。 地冷玉鱼犹未朽,海深金雁亦能飞。dì lěng yù yú yóu wèi xiǔ,hǎi shēn jīn yàn yì néng fēi。 五陵王气有时尽,万里中原无日归。wǔ líng wáng qì yǒu shí jǐn,wàn lǐ zhōng yuán wú rì guī。 牧竖亡羊千古恨,九疑山下一沾衣。mù shù wáng yáng qiān gǔ hèn,jiǔ yí shān xià yī zhān yī。

庚辰故里再燬于寇流落信安僧舍风雨凄凉

尹廷高

羁愁野寺两凄然,又是西风落叶天。jī chóu yě sì liǎng qī rán,yòu shì xī fēng luò yè tiān。 疏雨半檐浇客恨,白云一榻对僧眠。shū yǔ bàn yán jiāo kè hèn,bái yún yī tà duì sēng mián。 孤吟天地知何益,只影江湖只自怜。gū yín tiān dì zhī hé yì,zhǐ yǐng jiāng hú zhǐ zì lián。 唤醒十年乡国梦,空山古木乱鸣蝉。huàn xǐng shí nián xiāng guó mèng,kōng shān gǔ mù luàn míng chán。

钱唐怀古二首

尹廷高

黄旗紫盖竟悠悠,石镜尘昏王气休。huáng qí zǐ gài jìng yōu yōu,shí jìng chén hūn wáng qì xiū。 江上怒涛空拍岸,海门孤嶂自横秋。jiāng shàng nù tāo kōng pāi àn,hǎi mén gū zhàng zì héng qiū。 琵琶晓月青娥泪,禾黍西风墨客愁。pí pá xiǎo yuè qīng é lèi,hé shǔ xī fēng mò kè chóu。 寄语湖山半闲老,当时肉食为渠羞。jì yǔ hú shān bàn xián lǎo,dāng shí ròu shí wèi qú xiū。

钱唐怀古二首

尹廷高

铁锁沈江事已非,枉将阳九咎天时。tiě suǒ shěn jiāng shì yǐ fēi,wǎng jiāng yáng jiǔ jiù tiān shí。 皇王运会无停息,南北山河几合离。huáng wáng yùn huì wú tíng xī,nán běi shān hé jǐ hé lí。 吴越英雄春梦断,张韩勋业暮云悲。wú yuè yīng xióng chūn mèng duàn,zhāng hán xūn yè mù yún bēi。 凄凉一掬兴亡泪,隐隐遥峰哭子规。qī liáng yī jū xīng wáng lèi,yǐn yǐn yáo fēng kū zi guī。

翁村度岁

尹廷高

江空岁晚转凄然,踪迹东西亦恁缘。jiāng kōng suì wǎn zhuǎn qī rán,zōng jì dōng xī yì nèn yuán。 柏酒惜春浇别恨,梅花带雪过新年。bǎi jiǔ xī chūn jiāo bié hèn,méi huā dài xuě guò xīn nián。 笑同儿女挑灯话,愁忆家山听雨眠。xiào tóng ér nǚ tiāo dēng huà,chóu yì jiā shān tīng yǔ mián。 诗债窘人归未得,探囊且送酒家钱。shī zhài jiǒng rén guī wèi dé,tàn náng qiě sòng jiǔ jiā qián。

陇首庵

尹廷高

几番闲作探梅游,潇洒屠苏俯碧流。jǐ fān xián zuò tàn méi yóu,xiāo sǎ tú sū fǔ bì liú。 桥影平分一溪月,瀑声飞落半岩秋。qiáo yǐng píng fēn yī xī yuè,pù shēng fēi luò bàn yán qiū。 岚生佛殿莓苔湿,翠染僧衣竹树幽。lán shēng fú diàn méi tái shī,cuì rǎn sēng yī zhú shù yōu。 欲把新诗描胜境,不妨且为白云留。yù bǎ xīn shī miáo shèng jìng,bù fáng qiě wèi bái yún liú。