品读经典 · 传承文明

梅花百咏庭梅

冯子振

新陶瓦缶胜璚壶,分得春风玉一株。xīn táo wǎ fǒu shèng qióng hú,fēn dé chūn fēng yù yī zhū。 最爱寒窗闲读处,夜深灯影雪模糊。zuì ài hán chuāng xián dú chù,yè shēn dēng yǐng xuě mó hú。

梅花百咏庭梅

冯子振

琼林浮翠淡朦膧,遥望珠光隐见中。qióng lín fú cuì dàn méng tóng,yáo wàng zhū guāng yǐn jiàn zhōng。 一夜东风吹不散,晓看浑似碧纱笼。yī yè dōng fēng chuī bù sàn,xiǎo kàn hún shì bì shā lóng。

梅花百咏庭梅

冯子振

标格清高迥不群,自开自落傍无邻。biāo gé qīng gāo jiǒng bù qún,zì kāi zì luò bàng wú lín。 天寒岁晏冰霜里,青眼相看有几人。tiān hán suì yàn bīng shuāng lǐ,qīng yǎn xiāng kàn yǒu jǐ rén。

梅花百咏庭梅

冯子振

新斸孤根手自栽,和锄和雨破苍苔。xīn zhǔ gū gēn shǒu zì zāi,hé chú hé yǔ pò cāng tái。 寒窗岁晚多清事,只欠幽芳带雪开。hán chuāng suì wǎn duō qīng shì,zhǐ qiàn yōu fāng dài xuě kāi。

梅花百咏庭梅

冯子振

数个冰花三五枝,东风点缀特稀奇。shù gè bīng huā sān wǔ zhī,dōng fēng diǎn zhuì tè xī qí。 黄昏照影临清浅,写出林逋一句诗。huáng hūn zhào yǐng lín qīng qiǎn,xiě chū lín bū yī jù shī。

梅花百咏庭梅

冯子振

不放冰梢数丈长,怕分春色过邻墙。bù fàng bīng shāo shù zhàng zhǎng,pà fēn chūn sè guò lín qiáng。 大材未必难为用,禹殿云深锁栋梁。dà cái wèi bì nán wèi yòng,yǔ diàn yún shēn suǒ dòng liáng。

梅花百咏庭梅

冯子振

洗却铅花扮道装,檀心浅露紫香囊。xǐ què qiān huā bàn dào zhuāng,tán xīn qiǎn lù zǐ xiāng náng。 从今宫额翻新样,变作眉间一点黄。cóng jīn gōng é fān xīn yàng,biàn zuò méi jiān yī diǎn huáng。

梅花百咏庭梅

冯子振

乘鸾姑射下罗浮,鼓瑟湘妃出上游。chéng luán gū shè xià luó fú,gǔ sè xiāng fēi chū shàng yóu。 邂逅江干新话曲,冷香幽翠不曾愁。xiè hòu jiāng gàn xīn huà qū,lěng xiāng yōu cuì bù céng chóu。

梅花百咏庭梅

冯子振

暗香浮动正朦胧,古树横斜浅水中。àn xiāng fú dòng zhèng méng lóng,gǔ shù héng xié qiǎn shuǐ zhōng。 清景满前吟未就,又移疏影过溪东。qīng jǐng mǎn qián yín wèi jiù,yòu yí shū yǐng guò xī dōng。

梅花百咏庭梅

冯子振

手挽冰枝那忍触,莫教香雪涴苍苔。shǒu wǎn bīng zhī nà rěn chù,mò jiào xiāng xuě wò cāng tái。 并刀轻断梢头玉,笑引春风上鬓来。bìng dāo qīng duàn shāo tóu yù,xiào yǐn chūn fēng shàng bìn lái。

梅花百咏庭梅

冯子振

旋汲温泉养折枝,冰花寒玉净相宜。xuán jí wēn quán yǎng zhé zhī,bīng huā hán yù jìng xiāng yí。 从今借得恩波力,会见青青结子时。cóng jīn jiè dé ēn bō lì,huì jiàn qīng qīng jié zi shí。

梅花百咏庭梅

冯子振

对雪看花可自由,兴来宁复为花羞。duì xuě kàn huā kě zì yóu,xīng lái níng fù wèi huā xiū。 临风一笑乌纱侧,却胜黄花插满头。lín fēng yī xiào wū shā cè,què shèng huáng huā chā mǎn tóu。

梅花百咏庭梅

冯子振

姑射仙人翳翠鸾,蒙蒙香雾湿飞翰。gū shè xiān rén yì cuì luán,méng méng xiāng wù shī fēi hàn。 夜深舞罢霓裳落,留得葱裾护晓寒。yè shēn wǔ bà ní shang luò,liú dé cōng jū hù xiǎo hán。

梅花百咏庭梅

冯子振

东风吹梦返湖山,玉减香消怨夜寒。dōng fēng chuī mèng fǎn hú shān,yù jiǎn xiāng xiāo yuàn yè hán。 毕竟明年又相见,早将春信报平安。bì jìng míng nián yòu xiāng jiàn,zǎo jiāng chūn xìn bào píng ān。

梅花百咏庭梅

冯子振

迢迢春信隔江南,寂寂芳心负岁寒。tiáo tiáo chūn xìn gé jiāng nán,jì jì fāng xīn fù suì hán。 青鸟不来仙梦杳,月明空自倚阑干。qīng niǎo bù lái xiān mèng yǎo,yuè míng kōng zì yǐ lán gàn。

梅花百咏庭梅

冯子振

却月凌风迹已陈,那堪诗句尚清新。què yuè líng fēng jì yǐ chén,nà kān shī jù shàng qīng xīn。 如今不独扬州种,江北江南总是春。rú jīn bù dú yáng zhōu zhǒng,jiāng běi jiāng nán zǒng shì chūn。

梅花百咏庭梅

冯子振

野老庄南天气暖,一枝常是占先春。yě lǎo zhuāng nán tiān qì nuǎn,yī zhī cháng shì zhàn xiān chūn。 夜来雪里东风急,时有清香暗袭人。yè lái xuě lǐ dōng fēng jí,shí yǒu qīng xiāng àn xí rén。

题钮处士隐居

冯子振

太湖光烂银,日上眩朝彩。tài hú guāng làn yín,rì shàng xuàn cháo cǎi。 幽人住此中,浩荡增?嵬。yōu rén zhù cǐ zhōng,hào dàng zēng wéi。 亦有千林橘,柯叶霜不改。yì yǒu qiān lín jú,kē yè shuāng bù gǎi。 仙翁留丹灶,五色精璀璀。xiān wēng liú dān zào,wǔ sè jīng cuǐ cuǐ。 我欲从之游,芝田为君采。wǒ yù cóng zhī yóu,zhī tián wèi jūn cǎi。

游报恩寺读东坡石刻

冯子振

老石经劫坏,神物在处留。lǎo shí jīng jié huài,shén wù zài chù liú。 元丰苏长公,有倡当须酬。yuán fēng sū zhǎng gōng,yǒu chàng dāng xū chóu。 莫作分别想,沧海粟影浮。mò zuò fēn bié xiǎng,cāng hǎi sù yǐng fú。 □生宇宙间,何许更九州。shēng yǔ zhòu jiān,hé xǔ gèng jiǔ zhōu。 文字千古映,醉墨楷法遒。wén zì qiān gǔ yìng,zuì mò kǎi fǎ qiú。 愿杳五百年,华屋真山丘。yuàn yǎo wǔ bǎi nián,huá wū zhēn shān qiū。 且从蓟子训,铜狄三千秋。qiě cóng jì zi xùn,tóng dí sān qiān qiū。

奉皇姊大长公主命题王孤云渍墨角抵图

冯子振

年来鬼弄人,狡狯出幻戏。nián lái guǐ nòng rén,jiǎo kuài chū huàn xì。 崖公亦儿嬉,队伍连鼓吹。yá gōng yì ér xī,duì wǔ lián gǔ chuī。 兽?魑魅颐,颠倒垂舞袂。shòu hù chī mèi yí,diān dào chuí wǔ mèi。 擎梯旋注碗,骇汗增妙意。qíng tī xuán zhù wǎn,hài hàn zēng miào yì。 跳踯向虚空,浑如履平地。tiào zhí xiàng xū kōng,hún rú lǚ píng dì。 生蛇缚樊笼,鳞鬣尚黏缀。shēng shé fù fán lóng,lín liè shàng nián zhuì。 猎围鏖虎貙,贾勇雷电沸。liè wéi áo hǔ chū,jiǎ yǒng léi diàn fèi。 戈旗夸战斗,狞卒弥胆气。gē qí kuā zhàn dòu,níng zú mí dǎn qì。 最后大将麾,胡床专尊贵。zuì hòu dà jiāng huī,hú chuáng zhuān zūn guì。 代闲铁门限,失笑讵玩世。dài xián tiě mén xiàn,shī xiào jù wán shì。 罔两曾问景,庄周语言继。wǎng liǎng céng wèn jǐng,zhuāng zhōu yǔ yán jì。 幽冥一理耳,分别自愚智。yōu míng yī lǐ ěr,fēn bié zì yú zhì。 百龄千万龄,伸诎肘不易。bǎi líng qiān wàn líng,shēn qū zhǒu bù yì。 悬知碧桃花,长恋老仙辔。xuán zhī bì táo huā,zhǎng liàn lǎo xiān pèi。 五穷莫移檄,文字安敢祟。wǔ qióng mò yí xí,wén zì ān gǎn suì。