品读经典 · 传承文明

雨夜

杨奂

关河隔千里,笔研寄馀生。guān hé gé qiān lǐ,bǐ yán jì yú shēng。 老觉乡心重,闲知世念轻。lǎo jué xiāng xīn zhòng,xián zhī shì niàn qīng。 微风摇竹影,细雨簌檐声。wēi fēng yáo zhú yǐng,xì yǔ sù yán shēng。 落魄缘何事,吾今不用名。luò pò yuán hé shì,wú jīn bù yòng míng。

题城南阴氏永思亭

杨奂

结庐守丘垄,种柏长孙枝。jié lú shǒu qiū lǒng,zhǒng bǎi zhǎng sūn zhī。 不为城府屈,况求时世知。bù wèi chéng fǔ qū,kuàng qiú shí shì zhī。 曾无彩衣梦,谁有角弓诗。céng wú cǎi yī mèng,shuí yǒu jiǎo gōng shī。 薄宦归来晚,因君涕满颐。báo huàn guī lái wǎn,yīn jūn tì mǎn yí。

访耿君玉隐居

杨奂

居幽穿洞府,岸狭束溪流。jū yōu chuān dòng fǔ,àn xiá shù xī liú。 细径邻翁熟,悬厓远客愁。xì jìng lín wēng shú,xuán yá yuǎn kè chóu。 桥明山月上,窗暗野云浮。qiáo míng shān yuè shàng,chuāng àn yě yún fú。 世事何曾到,年侵亦白头。shì shì hé céng dào,nián qīn yì bái tóu。

饮山家

杨奂

为爱春风好,乘时把一杯。wèi ài chūn fēng hǎo,chéng shí bǎ yī bēi。 百年双眼在,万事寸心灰。bǎi nián shuāng yǎn zài,wàn shì cùn xīn huī。 花向坐中落,客从云外来。huā xiàng zuò zhōng luò,kè cóng yún wài lái。 诗成无纸笔,画地惜苍苔。shī chéng wú zhǐ bǐ,huà dì xī cāng tái。

青峰寺哭灿然弟

杨奂

长别惟生死,难忘是弟兄。zhǎng bié wéi shēng sǐ,nán wàng shì dì xiōng。 但吾今到处,想汝昔曾行。dàn wú jīn dào chù,xiǎng rǔ xī céng xíng。 乡社三年阻,兵戈一梦惊。xiāng shè sān nián zǔ,bīng gē yī mèng jīng。 青山风雨夜,此去更伤情。qīng shān fēng yǔ yè,cǐ qù gèng shāng qíng。

晚至青口

杨奂

长年困行役,短发易飘零。zhǎng nián kùn xíng yì,duǎn fā yì piāo líng。 世事惊春梦,交亲散晓星。shì shì jīng chūn mèng,jiāo qīn sàn xiǎo xīng。 烧痕侵路黑,柳色夹堤青。shāo hén qīn lù hēi,liǔ sè jiā dī qīng。 落日明霞底,原情动鹡鸰。luò rì míng xiá dǐ,yuán qíng dòng jí líng。

浮生一首怀裕之

杨奂

汉节飞云外,秦城落照边。hàn jié fēi yún wài,qín chéng luò zhào biān。 浮生空自老,归计定何年?fú shēng kōng zì lǎo,guī jì dìng hé nián? 泪满陈蕃榻,心摇祖逖鞭。lèi mǎn chén fān tà,xīn yáo zǔ tì biān。 短诗聊遣兴,羞向故人传。duǎn shī liáo qiǎn xīng,xiū xiàng gù rén chuán。

抚州

杨奂

北界连南界,昌州又抚州。běi jiè lián nán jiè,chāng zhōu yòu fǔ zhōu。 月明鱼泊夜,霜冷鼠山秋。yuè míng yú pō yè,shuāng lěng shǔ shān qiū。 为客无时了,劳生有许愁。wèi kè wú shí le,láo shēng yǒu xǔ chóu。 残年婴世网,吾欲谢浮鸥。cán nián yīng shì wǎng,wú yù xiè fú ōu。

至滑州堤

杨奂

旧事悲存没,残年厌往还。jiù shì bēi cún méi,cán nián yàn wǎng hái。 孤城晴雪底,双塔暮云间。gū chéng qíng xuě dǐ,shuāng tǎ mù yún jiān。 马没长津在,龙归老井闲。mǎ méi zhǎng jīn zài,lóng guī lǎo jǐng xián。 隔林青数点,多是浚州山。gé lín qīng shù diǎn,duō shì jùn zhōu shān。

宿南石桥

杨奂

江流平入楚,山势远连秦。jiāng liú píng rù chǔ,shān shì yuǎn lián qín。 岸柳犹含冻,溪花欲破春。àn liǔ yóu hán dòng,xī huā yù pò chūn。 石衔车辙古,沙印虎蹄新。shí xián chē zhé gǔ,shā yìn hǔ tí xīn。 晚境长为客,空山不见人。wǎn jìng zhǎng wèi kè,kōng shān bù jiàn rén。

出鸦路宿北石桥

杨奂

烧火连山暗,春云出谷迟。shāo huǒ lián shān àn,chūn yún chū gǔ chí。 避人投野店,系马就疏篱。bì rén tóu yě diàn,xì mǎ jiù shū lí。 旧字颓垣在,新愁客枕知。jiù zì tuí yuán zài,xīn chóu kè zhěn zhī。 清明无几日,细与数归期。qīng míng wú jǐ rì,xì yǔ shù guī qī。

承德亨见访

杨奂

世事元无定,人生只合闲。shì shì yuán wú dìng,rén shēng zhǐ hé xián。 君今悲白发,我亦负青山。jūn jīn bēi bái fā,wǒ yì fù qīng shān。 废郭官居冷,荒年旅食悭。fèi guō guān jū lěng,huāng nián lǚ shí qiān。 最怜情意厚,朝至暮方还。zuì lián qíng yì hòu,cháo zhì mù fāng hái。

答京叔文季昆仲

杨奂

何处音书至,刘家好弟兄。hé chù yīn shū zhì,liú jiā hǎo dì xiōng。 科名先世在,诗律早年成。kē míng xiān shì zài,shī lǜ zǎo nián chéng。 岭北饶风雪,淮南困甲兵。lǐng běi ráo fēng xuě,huái nán kùn jiǎ bīng。 论文吾有意,尊酒阻同倾。lùn wén wú yǒu yì,zūn jiǔ zǔ tóng qīng。

未归

杨奂

渭水遥通洛,函关近隔秦。wèi shuǐ yáo tōng luò,hán guān jìn gé qín。 百年垂老日,千里未归身。bǎi nián chuí lǎo rì,qiān lǐ wèi guī shēn。 梦寐嫌为客,妻孥不讳贫。mèng mèi xián wèi kè,qī nú bù huì pín。 一官无可恋,花气五陵春。yī guān wú kě liàn,huā qì wǔ líng chūn。

寄长安

杨奂

龟城旧事空悠悠,俯仰一别今几秋。guī chéng jiù shì kōng yōu yōu,fǔ yǎng yī bié jīn jǐ qiū。 遥知清谈落麈尾,应悔□□书□头。yáo zhī qīng tán luò zhǔ wěi,yīng huǐ shū tóu。 三川烟月四时在,两□关河千里愁。sān chuān yān yuè sì shí zài,liǎng guān hé qiān lǐ chóu。 道人活计行处是,早晚策杖来□□。dào rén huó jì xíng chù shì,zǎo wǎn cè zhàng lái。

草亭既成招肥乡窦子声

杨奂

走遍江淮鬓未华,归来重对旧生涯。zǒu biàn jiāng huái bìn wèi huá,guī lái zhòng duì jiù shēng yá。 论医不待肱三折,作赋曾闻手一叉。lùn yī bù dài gōng sān zhé,zuò fù céng wén shǒu yī chā。 晚岁萧条嗟我老,春风摇荡醉谁家?wǎn suì xiāo tiáo jiē wǒ lǎo,chūn fēng yáo dàng zuì shuí jiā? 杀鸡为黍初心在,目断西云日又斜。shā jī wèi shǔ chū xīn zài,mù duàn xī yún rì yòu xié。

送马公远归桂庵

杨奂

瘦马踏雪来长安,老□□云依空山。shòu mǎ tà xuě lái zhǎng ān,lǎo yún yī kōng shān。 长年独处村落里,几日一笑□□□。zhǎng nián dú chù cūn luò lǐ,jǐ rì yī xiào。 □院风□□夜话,松□月冷趁晨班。yuàn fēng yè huà,sōng yuè lěng chèn chén bān。 终南太白四时好,不得倚阑相对闲。zhōng nán tài bái sì shí hǎo,bù dé yǐ lán xiāng duì xián。

长安感怀

杨奂

此心只欲作东周,再到长安已白头。cǐ xīn zhǐ yù zuò dōng zhōu,zài dào zhǎng ān yǐ bái tóu。 往事无凭空击楫,故人何处独登楼。wǎng shì wú píng kōng jī jí,gù rén hé chù dú dēng lóu。 月摇银海秦陵夜,露滴金茎汉殿秋。yuè yáo yín hǎi qín líng yè,lù dī jīn jīng hàn diàn qiū。 落日酒醒双泪眼,几时清渭向西流。luò rì jiǔ xǐng shuāng lèi yǎn,jǐ shí qīng wèi xiàng xī liú。

延祥观

杨奂

长□谁遣降精魂,气应潜龙道自存。zhǎng shuí qiǎn jiàng jīng hún,qì yīng qián lóng dào zì cún。 玄女式中消日月,春明门外转乾坤。xuán nǚ shì zhōng xiāo rì yuè,chūn míng mén wài zhuǎn qián kūn。 诸王决计戡多难,睿主应期即至尊。zhū wáng jué jì kān duō nán,ruì zhǔ yīng qī jí zhì zūn。 天命有归赤符后,遗风犹记老人村。tiān mìng yǒu guī chì fú hòu,yí fēng yóu jì lǎo rén cūn。

重阳观

杨奂

终南佳处小壶天,教启全真自此仙。zhōng nán jiā chù xiǎo hú tiān,jiào qǐ quán zhēn zì cǐ xiān。 道纪宏开山色里,通明高耸日华边。dào jì hóng kāi shān sè lǐ,tōng míng gāo sǒng rì huá biān。 南连地肺花浮水,西望经台竹满烟。nán lián dì fèi huā fú shuǐ,xī wàng jīng tái zhú mǎn yān。 最爱云窗无事客,寂然心月照重玄。zuì ài yún chuāng wú shì kè,jì rán xīn yuè zhào zhòng xuán。