品读经典 · 传承文明

寄敏仲谦于洞庭翠峰寺

子贤

敏公遥住洞庭西,咫尺烟波路欲迷。mǐn gōng yáo zhù dòng tíng xī,zhǐ chǐ yān bō lù yù mí。 落日断霞山叠叠,扬舲鼓角风凄凄。luò rì duàn xiá shān dié dié,yáng líng gǔ jiǎo fēng qī qī。 鱼龙出没随潮上,橘柚参差压树低。yú lóng chū méi suí cháo shàng,jú yòu cān chà yā shù dī。 东崦人家更清绝,也思来此作幽栖。dōng yān rén jiā gèng qīng jué,yě sī lái cǐ zuò yōu qī。

题顾仲瑛玉山佳处

子贤

玉峰佳地小徘徊,霞气丹光接上台。yù fēng jiā dì xiǎo pái huái,xiá qì dān guāng jiē shàng tái。 白日山移蓬岛去,紫宫花绕蕊珠开。bái rì shān yí péng dǎo qù,zǐ gōng huā rào ruǐ zhū kāi。 云边青鸟迎人语,溪上黄童采药回。yún biān qīng niǎo yíng rén yǔ,xī shàng huáng tóng cǎi yào huí。 昭代衣冠非避世,凭轩志笔写仙才。zhāo dài yī guān fēi bì shì,píng xuān zhì bǐ xiě xiān cái。

奉上铁崖先生文署

子贤

晏岁曾逢张外史,梅边日日说廉夫。yàn suì céng féng zhāng wài shǐ,méi biān rì rì shuō lián fū。 文章气逸江东□,□字工专海上苏。wén zhāng qì yì jiāng dōng,zì gōng zhuān hǎi shàng sū。 把酒远山当夕照,弹琴修竹散烦纡。bǎ jiǔ yuǎn shān dāng xī zhào,dàn qín xiū zhú sàn fán yū。 不才驽马劳青眼,便作人间汗血驹。bù cái nú mǎ láo qīng yǎn,biàn zuò rén jiān hàn xuè jū。

送李提举归

子贤

白帝城边落木秋,峨眉山上月如钩。bái dì chéng biān luò mù qiū,é méi shān shàng yuè rú gōu。 少陵野老曾为客,太白仙人旧所游。shǎo líng yě lǎo céng wèi kè,tài bái xiān rén jiù suǒ yóu。 玉峡楼船烟雨暝,锦官台殿夕阳收。yù xiá lóu chuán yān yǔ míng,jǐn guān tái diàn xī yáng shōu。 他年百丈牵江上,访子殷勤到益州。tā nián bǎi zhàng qiān jiāng shàng,fǎng zi yīn qín dào yì zhōu。

题王元章墨梅

子贤

我家绕屋梅花树,况在清溪白石边。wǒ jiā rào wū méi huā shù,kuàng zài qīng xī bái shí biān。 云霁月明疏影小,读书犹记十年前。yún jì yuè míng shū yǐng xiǎo,dú shū yóu jì shí nián qián。

与白云山人夜坐山人将归天台即席赋此送之

子贤

桫椤树头月皎皎,共坐论诗天欲晓。suō luó shù tóu yuè jiǎo jiǎo,gòng zuò lùn shī tiān yù xiǎo。 大星飞落沧江前,小虫啼遍墙根草。dà xīng fēi luò cāng jiāng qián,xiǎo chóng tí biàn qiáng gēn cǎo。 我爱高人白云姿,对客长赋白云辞。wǒ ài gāo rén bái yún zī,duì kè zhǎng fù bái yún cí。 漫游群仙白银阙,拾得碧海珊瑚枝。màn yóu qún xiān bái yín quē,shí dé bì hǎi shān hú zhī。 又载云軿下尘世,凉飙微动青霞袂。yòu zài yún píng xià chén shì,liáng biāo wēi dòng qīng xiá mèi。 一声铁笛彻长霄,鸾凤和鸣满云际。yī shēng tiě dí chè zhǎng xiāo,luán fèng hé míng mǎn yún jì。 高人读律仍读书,白头在堂辞我归。gāo rén dú lǜ réng dú shū,bái tóu zài táng cí wǒ guī。 殷勤彩服寿春酒,江城八月秋晖晖。yīn qín cǎi fú shòu chūn jiǔ,jiāng chéng bā yuè qiū huī huī。

送叶明斋如京二首

子贤

墨突不暇黔,孔席不暇暖。mò tū bù xiá qián,kǒng xí bù xiá nuǎn。 周流天地间,微踪何蹇蹇。zhōu liú tiān dì jiān,wēi zōng hé jiǎn jiǎn。 迩来千百年,懿德人所范。ěr lái qiān bǎi nián,yì dé rén suǒ fàn。 送尔嘿无言,山城春日晚。sòng ěr hēi wú yán,shān chéng chūn rì wǎn。

送叶明斋如京二首

子贤

伤君远行迈,白日何凄其。shāng jūn yuǎn xíng mài,bái rì hé qī qí。 微阳满林光,稍稍照人衣。wēi yáng mǎn lín guāng,shāo shāo zhào rén yī。 天高鸟垂翼,风紧花落枝。tiān gāo niǎo chuí yì,fēng jǐn huā luò zhī。 荒台俯流水,万里长相思。huāng tái fǔ liú shuǐ,wàn lǐ zhǎng xiāng sī。

华项云游江西

子贤

日照香炉缥缈峰,半天万仞金芙蓉。rì zhào xiāng lú piāo miǎo fēng,bàn tiān wàn rèn jīn fú róng。 上盘剑气干星极,下有隐士巢云松。shàng pán jiàn qì gàn xīng jí,xià yǒu yǐn shì cháo yún sōng。 澄潭湛湛龙归钵,细草青青鹿养茸。chéng tán zhàn zhàn lóng guī bō,xì cǎo qīng qīng lù yǎng rōng。 好去海东诗画客,采兰江口听烟钟。hǎo qù hǎi dōng shī huà kè,cǎi lán jiāng kǒu tīng yān zhōng。

梅花

盛贞一

古枝点点类璚瑰,不假天工为剪裁。gǔ zhī diǎn diǎn lèi qióng guī,bù jiǎ tiān gōng wèi jiǎn cái。 月夜孤标怜晚景,冰溪瘦骨绝尘埃。yuè yè gū biāo lián wǎn jǐng,bīng xī shòu gǔ jué chén āi。 寒香泣雨魂难返,贞节凌霜志莫回。hán xiāng qì yǔ hún nán fǎn,zhēn jié líng shuāng zhì mò huí。 桃李未曾争艳冶,半窗疏影自徘徊。táo lǐ wèi céng zhēng yàn yě,bàn chuāng shū yǐng zì pái huái。

涅槃前偈

释月林

昔不曾生,今何曾灭。xī bù céng shēng,jīn hé céng miè。 月过长空,清光皎洁。yuè guò zhǎng kōng,qīng guāng jiǎo jié。

济渎庙祷雨感应

姚公枢

石坛飞尽赤章灰,蝗孽冥销澍雨来。shí tán fēi jǐn chì zhāng huī,huáng niè míng xiāo shù yǔ lái。 归奏玉皇香案侧,天颜应为羽衣开。guī zòu yù huáng xiāng àn cè,tiān yán yīng wèi yǔ yī kāi。

题虢国夫人夜游图

姚公枢

宴安怀鸩毒,荡佚国将亡。yàn ān huái zhèn dú,dàng yì guó jiāng wáng。 缅思天宝载,声色迷君王。miǎn sī tiān bǎo zài,shēng sè mí jūn wáng。 朝政出多门,十九分权纲。cháo zhèng chū duō mén,shí jiǔ fēn quán gāng。 其谁堪炙手?秦虢连诸杨。qí shuí kān zhì shǒu?qín guó lián zhū yáng。 攀附势莫比,所冀保椒房。pān fù shì mò bǐ,suǒ jì bǎo jiāo fáng。 宫中陪宴乐,昼短疑夜长。gōng zhōng péi yàn lè,zhòu duǎn yí yè zhǎng。 重为长夜游,细马驮宝装。zhòng wèi zhǎng yè yóu,xì mǎ tuó bǎo zhuāng。 胡不秉明烛,宴行撤礼防。hú bù bǐng míng zhú,yàn xíng chè lǐ fáng。 一从此风炽,野鹿逾宫墙。yī cóng cǐ fēng chì,yě lù yú gōng qiáng。 五岳出洛泜,四海同惨伤。wǔ yuè chū luò zhī,sì hǎi tóng cǎn shāng。 维时所贵显,赤族亦罹殃。wéi shí suǒ guì xiǎn,chì zú yì lí yāng。 马嵬脂粉暗,岷山涕泗滂。mǎ wéi zhī fěn àn,mín shān tì sì pāng。 明年虽幸还,大海翻田桑。míng nián suī xìng hái,dà hǎi fān tián sāng。 山河增惨澹,日月销精光。shān hé zēng cǎn dàn,rì yuè xiāo jīng guāng。 问民疮痍中,哭庙煨烬旁。wèn mín chuāng yí zhōng,kū miào wēi jìn páng。 女宠祸何酷,百悔不一偿。nǚ chǒng huò hé kù,bǎi huǐ bù yī cháng。 在莒岂足拟,于兹不可忘。zài jǔ qǐ zú nǐ,yú zī bù kě wàng。

被顾问题张萱画明皇击敔按乐图

姚公枢

阿萱五季名画师,尤工粉墨含春姿。ā xuān wǔ jì míng huà shī,yóu gōng fěn mò hán chūn zī。 君王游荡堕声色,不知声色倾人国。jūn wáng yóu dàng duò shēng sè,bù zhī shēng sè qīng rén guó。 开元无逸致太平,天宝奢风生五兵。kāi yuán wú yì zhì tài píng,tiān bǎo shē fēng shēng wǔ bīng。 偃月堂近幽蓟远,潜谋不入芙蓉苑。yǎn yuè táng jìn yōu jì yuǎn,qián móu bù rù fú róng yuàn。 咸阳行色马嵬尘,萱笔虽工恐未真。xián yáng xíng sè mǎ wéi chén,xuān bǐ suī gōng kǒng wèi zhēn。 四海苍生半鱼肉,归来岂为香囊哭。sì hǎi cāng shēng bàn yú ròu,guī lái qǐ wèi xiāng náng kū。 一日重开日月光,黄金却铸郭汾阳。yī rì zhòng kāi rì yuè guāng,huáng jīn què zhù guō fén yáng。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

圣圣继天极,授受惟一中。shèng shèng jì tiān jí,shòu shòu wéi yī zhōng。 宣尼集大成,玉振条理终。xuān ní jí dà chéng,yù zhèn tiáo lǐ zhōng。 尽性无思勉,中道何从容。jǐn xìng wú sī miǎn,zhōng dào hé cóng róng。 乾坤有全德,尚资参赞功。qián kūn yǒu quán dé,shàng zī cān zàn gōng。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

韦编日三绝,孳孳何所嗜。wéi biān rì sān jué,zī zī hé suǒ shì。 人道合天心,天人本无二。rén dào hé tiān xīn,tiān rén běn wú èr。 盈虚消息几,进退存亡事。yíng xū xiāo xī jǐ,jìn tuì cún wáng shì。 何当拟虚玄,百世老辅嗣。hé dāng nǐ xū xuán,bǎi shì lǎo fǔ sì。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

观人莫观貌,相马不相肉。guān rén mò guān mào,xiāng mǎ bù xiāng ròu。 群经无释辞,熟读意自足。qún jīng wú shì cí,shú dú yì zì zú。 《易》道微九师,《春秋》散公谷。yì dào wēi jiǔ shī,chūn qiū sàn gōng gǔ。 古今有成言,此论非余独。gǔ jīn yǒu chéng yán,cǐ lùn fēi yú dú。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

人皆与时行,吾斯未能信。rén jiē yǔ shí xíng,wú sī wèi néng xìn。 士子有当忧,忧在不如舜。shì zi yǒu dāng yōu,yōu zài bù rú shùn。 至哉伊洛传,为发前圣蕴。zhì zāi yī luò chuán,wèi fā qián shèng yùn。 先儒固所师,未暇穷诂训。xiān rú gù suǒ shī,wèi xiá qióng gǔ xùn。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

高明悬万象,经纬成纵横。gāo míng xuán wàn xiàng,jīng wěi chéng zòng héng。 君子动静机,一以踪天行。jūn zi dòng jìng jī,yī yǐ zōng tiān xíng。 后来英伟士,概举名书生。hòu lái yīng wěi shì,gài jǔ míng shū shēng。 胡为事无用,篆刻风物情。hú wèi shì wú yòng,zhuàn kè fēng wù qíng。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

天命日流行,维仁亦无息。tiān mìng rì liú xíng,wéi rén yì wú xī。 君子以自强,兹言致其力。jūn zi yǐ zì qiáng,zī yán zhì qí lì。 求仁固多方,寸心惟自克。qiú rén gù duō fāng,cùn xīn wéi zì kè。 四勿犹勇兵,摧枯破敌国。sì wù yóu yǒng bīng,cuī kū pò dí guó。