品读经典 · 传承文明

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

任重不易胜,无为鼎折足。rèn zhòng bù yì shèng,wú wèi dǐng zhé zú。 小利害成事,不达缘欲速。xiǎo lì hài chéng shì,bù dá yuán yù sù。 闭户岂遗世,入仕非干禄。bì hù qǐ yí shì,rù shì fēi gàn lù。 出处贵适时,违时招自辱。chū chù guì shì shí,wéi shí zhāo zì rǔ。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

洙泗浸微没,继世承末流。zhū sì jìn wēi méi,jì shì chéng mò liú。 谁能溯渊源,跬步还自留。shuí néng sù yuān yuán,kuǐ bù hái zì liú。 安宅久旷居,正路奚弗由。ān zhái jiǔ kuàng jū,zhèng lù xī fú yóu。 知津定何人,接淅吾将求。zhī jīn dìng hé rén,jiē xī wú jiāng qiú。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

夷齐顾名节,不食饿首阳。yí qí gù míng jié,bù shí è shǒu yáng。 尚父应天讨,奋时清渭傍。shàng fù yīng tiān tǎo,fèn shí qīng wèi bàng。 心迹异天壤,日月同辉光。xīn jì yì tiān rǎng,rì yuè tóng huī guāng。 道义有如此,人惟重行藏。dào yì yǒu rú cǐ,rén wéi zhòng xíng cáng。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

切问复近思,乾行求艮止。qiè wèn fù jìn sī,qián xíng qiú gěn zhǐ。 人道无他焉,仁义而已耳。rén dào wú tā yān,rén yì ér yǐ ěr。 原始可要终,知生乃明死。yuán shǐ kě yào zhōng,zhī shēng nǎi míng sǐ。 伥伥失路人,何当与闻此。chāng chāng shī lù rén,hé dāng yǔ wén cǐ。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

志士慕功业,富贵鸿毛轻。zhì shì mù gōng yè,fù guì hóng máo qīng。 仁人怀道义,不为功业萦。rén rén huái dào yì,bù wèi gōng yè yíng。 富贵讵可求,功业从自生。fù guì jù kě qiú,gōng yè cóng zì shēng。 狂狷奚所取,无由见中行。kuáng juàn xī suǒ qǔ,wú yóu jiàn zhōng xíng。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

大舜与人同,人心本无恶。dà shùn yǔ rén tóng,rén xīn běn wú è。 未达为善资,凡民曾不若。wèi dá wèi shàn zī,fán mín céng bù ruò。 临深莫为高,见是方知错。lín shēn mò wèi gāo,jiàn shì fāng zhī cuò。 出门有馀师,刍荛未应薄。chū mén yǒu yú shī,chú ráo wèi yīng báo。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

中孚自有喜,无妄从生灾。zhōng fú zì yǒu xǐ,wú wàng cóng shēng zāi。 达人弭忧乐,世俗生嫌猜。dá rén mǐ yōu lè,shì sú shēng xián cāi。 短翼登云衢,鹓雏栖草莱。duǎn yì dēng yún qú,yuān chú qī cǎo lái。 要知庸玉汝,天亦惜良才。yào zhī yōng yù rǔ,tiān yì xī liáng cái。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

富贵惟润屋,德艺能润身。fù guì wéi rùn wū,dé yì néng rùn shēn。 蓬门信寒寂,道胜生阳春。péng mén xìn hán jì,dào shèng shēng yáng chūn。 颜渊百世士,原思千载人。yán yuān bǎi shì shì,yuán sī qiān zài rén。 先贤尝有此,吾辈甘常贫。xiān xián cháng yǒu cǐ,wú bèi gān cháng pín。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

得鹿未足喜,丧马勿用逐。dé lù wèi zú xǐ,sàng mǎ wù yòng zhú。 初萌得失心,方寸成百曲。chū méng dé shī xīn,fāng cùn chéng bǎi qū。 纤人恣物情,熊掌又鱼肉。xiān rén zì wù qíng,xióng zhǎng yòu yú ròu。 曾推万祸原,古今从一欲。céng tuī wàn huò yuán,gǔ jīn cóng yī yù。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

美人有硕德,辉光映儒□。měi rén yǒu shuò dé,huī guāng yìng rú。 □□□为食,生民以为心。wèi shí,shēng mín yǐ wèi xīn。 螭蟠久存蛰,岩栖□□霖。chī pán jiǔ cún zhé,yán qī lín。 忧时恒若疾,不为风雨淫。yōu shí héng ruò jí,bù wèi fēng yǔ yín。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

有士气凌云,孤松挺高节。yǒu shì qì líng yún,gū sōng tǐng gāo jié。 壮怀入酣歌,歌长击壶缺。zhuàng huái rù hān gē,gē zhǎng jī hú quē。 鬓发日以秋,肝肠老于铁。bìn fā rì yǐ qiū,gān cháng lǎo yú tiě。 从知养浩然,此意潜□歇。cóng zhī yǎng hào rán,cǐ yì qián xiē。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

四海一红炉,焦心待时雨。sì hǎi yī hóng lú,jiāo xīn dài shí yǔ。 群生日熬熬,无从求乐土。qún shēng rì áo áo,wú cóng qiú lè tǔ。 百拜吁苍天,吁天天未许。bǎi bài xū cāng tiān,xū tiān tiān wèi xǔ。 亨嘉会有期,此非容力取。hēng jiā huì yǒu qī,cǐ fēi róng lì qǔ。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

拔茅连其茹,激浊扬其清。bá máo lián qí rú,jī zhuó yáng qí qīng。 云山兴大厦,谅非一木成。yún shān xīng dà shà,liàng fēi yī mù chéng。 嶷嶷万斛舟,水积舟乃行。yí yí wàn hú zhōu,shuǐ jī zhōu nǎi xíng。 群材惟柱石,国势何用倾。qún cái wéi zhù shí,guó shì hé yòng qīng。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

旷世少知音,为谁歌《白雪》?风云重三顾,捐躯轻呕血。kuàng shì shǎo zhī yīn,wèi shuí gē bái xuě?fēng yún zhòng sān gù,juān qū qīng ǒu xuè。 考槃在涧阿,永矢心如铁。kǎo pán zài jiàn ā,yǒng shǐ xīn rú tiě。 千秋见钟期,朱弦难遽绝。qiān qiū jiàn zhōng qī,zhū xián nán jù jué。

聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵

姚公枢

天道有定常,推行无少忒。tiān dào yǒu dìng cháng,tuī xíng wú shǎo tè。 人心复何为,迁□莫能测。rén xīn fù hé wèi,qiān mò néng cè。 古人贵全交,所贵在恒德。gǔ rén guì quán jiāo,suǒ guì zài héng dé。 黄金百炼馀,不改当时色。huáng jīn bǎi liàn yú,bù gǎi dāng shí sè。

赋龙池水

姚公枢

浊泾一斛几半区,白田一沃成膏腴。zhuó jīng yī hú jǐ bàn qū,bái tián yī wò chéng gāo yú。 汾水流源亦不殊,循崖挟阜不可渠。fén shuǐ liú yuán yì bù shū,xún yá xié fù bù kě qú。 姑射山高草木敷,精英四散清流疏。gū shè shān gāo cǎo mù fū,jīng yīng sì sàn qīng liú shū。 清流溉田田即癯,耕犍啬夫疲粪车。qīng liú gài tián tián jí qú,gēng jiān sè fū pí fèn chē。 陈蕃一室还扫除,渊明亦复新其庐。chén fān yī shì hái sǎo chú,yuān míng yì fù xīn qí lú。 伯夷柳惠圣之徒,其源逼窄其流污。bó yí liǔ huì shèng zhī tú,qí yuán bī zhǎi qí liú wū。 春日秋霜与化俎,何当得此辅唐虞。chūn rì qiū shuāng yǔ huà zǔ,hé dāng dé cǐ fǔ táng yú。 中行未易良可吁,晋人努力无为迂。zhōng xíng wèi yì liáng kě xū,jìn rén nǔ lì wú wèi yū。

题秀野轩图

张监

我忆天池与玉遮,幽轩水木澹清华。wǒ yì tiān chí yǔ yù zhē,yōu xuān shuǐ mù dàn qīng huá。 笙竽远振风林竹,锦绮晴连晓径花。shēng yú yuǎn zhèn fēng lín zhú,jǐn qǐ qíng lián xiǎo jìng huā。 山罽敷床朝看雨,涧泉漱石夜分茶。shān jì fū chuáng cháo kàn yǔ,jiàn quán shù shí yè fēn chá。 番阳大篆睢阳画,不负舂陵处士家。fān yáng dà zhuàn suī yáng huà,bù fù chōng líng chù shì jiā。

题庐陵义士传

刘彦章

淮海风回吹血腥,青原不改旧时青。huái hǎi fēng huí chuī xuè xīng,qīng yuán bù gǎi jiù shí qīng。 中朝将相论功赏,不及江南一白丁。zhōng cháo jiāng xiāng lùn gōng shǎng,bù jí jiāng nán yī bái dīng。

徐一夔独树轩

潘时雍

潇洒幽轩面水开,轩前老树倚云栽。xiāo sǎ yōu xuān miàn shuǐ kāi,xuān qián lǎo shù yǐ yún zāi。 闲来倚杖过三市,醉后支颐看百回。xián lái yǐ zhàng guò sān shì,zuì hòu zhī yí kàn bǎi huí。 风雨欲随龙化去,云霄常听鹤飞来。fēng yǔ yù suí lóng huà qù,yún xiāo cháng tīng hè fēi lái。 结邻拟共荣枯事,遮莫人知是散材。jié lín nǐ gòng róng kū shì,zhē mò rén zhī shì sàn cái。

展子虔游春图卷

张圭

东风一样翠红新,绿水青山又可人。dōng fēng yī yàng cuì hóng xīn,lǜ shuǐ qīng shān yòu kě rén。 料得春山更深处,仙源初不限红尘。liào dé chūn shān gèng shēn chù,xiān yuán chū bù xiàn hóng chén。