品读经典 · 传承文明

赠鄮山汪彦通

张仲深

忆昔少小同闾里,廿年东西若流水。yì xī shǎo xiǎo tóng lǘ lǐ,niàn nián dōng xī ruò liú shuǐ。 子能掉古侯王门,我得晨昏致亲喜。zi néng diào gǔ hóu wáng mén,wǒ dé chén hūn zhì qīn xǐ。 是时世道多暌乖,风尘澒洞连两淮。shì shí shì dào duō kuí guāi,fēng chén hòng dòng lián liǎng huái。 官军对垒苦死战,守令治剧愁颠崖。guān jūn duì lěi kǔ sǐ zhàn,shǒu lìng zhì jù chóu diān yá。 参政旌旗控三岭,子策端能复侵境。cān zhèng jīng qí kòng sān lǐng,zi cè duān néng fù qīn jìng。 不谋驷马印累累,坐取一官甘独冷。bù móu sì mǎ yìn lèi lèi,zuò qǔ yī guān gān dú lěng。 鄮山宛在水中央,过桥琴佩春风长。mào shān wǎn zài shuǐ zhōng yāng,guò qiáo qín pèi chūn fēng zhǎng。 诸生堂下稍罗列,两供俱阙同荒凉。zhū shēng táng xià shāo luó liè,liǎng gōng jù quē tóng huāng liáng。 三倚秋亭弄云月,坐上青毡又思彻。sān yǐ qiū tíng nòng yún yuè,zuò shàng qīng zhān yòu sī chè。 故家只住湖西头,蹋破门前三尺雪。gù jiā zhǐ zhù hú xī tóu,tà pò mén qián sān chǐ xuě。

海陵行为秦州袁子英赋

张仲深

海陵孝子身姓袁,弱年丧父母独存。hǎi líng xiào zi shēn xìng yuán,ruò nián sàng fù mǔ dú cún。 阖门老稚百十指,怡愉日夕同盘飧。hé mén lǎo zhì bǎi shí zhǐ,yí yú rì xī tóng pán sūn。 前年盗贼掠州县,通州泰州涨烟焰。qián nián dào zéi lüè zhōu xiàn,tōng zhōu tài zhōu zhǎng yān yàn。 玉石处处俱荡焚,母子家家不相见。yù shí chù chù jù dàng fén,mǔ zi jiā jiā bù xiāng jiàn。 袁携妻女负母行,妻流女离难为情。yuán xié qī nǚ fù mǔ xíng,qī liú nǚ lí nán wèi qíng。 未论妻女得相保,且负老母逃馀生。wèi lùn qī nǚ dé xiāng bǎo,qiě fù lǎo mǔ táo yú shēng。 女泣父母妇泣姑,父觅妻女妻觅夫。nǚ qì fù mǔ fù qì gū,fù mì qī nǚ qī mì fū。 女妻子母复相见,喜悲交集气始苏。nǚ qī zi mǔ fù xiāng jiàn,xǐ bēi jiāo jí qì shǐ sū。 苍生不解皇天意,泰否剥复常相继。cāng shēng bù jiě huáng tiān yì,tài fǒu bō fù cháng xiāng jì。 非因袁子有纯诚,岂使一门全孝义。fēi yīn yuán zi yǒu chún chéng,qǐ shǐ yī mén quán xiào yì。 嗟尔袁子孝且慈,世人已识天已知。jiē ěr yuán zi xiào qiě cí,shì rén yǐ shí tiān yǐ zhī。 他年骢马访民俗,海陵为我陈此诗。tā nián cōng mǎ fǎng mín sú,hǎi líng wèi wǒ chén cǐ shī。

青松枝

张仲深

青松枝,青丕丕。qīng sōng zhī,qīng pī pī。 手把青松枝,为君酌别离。shǒu bǎ qīng sōng zhī,wèi jūn zhuó bié lí。 松枝颜色年年好,常恐人生鬓毛老。sōng zhī yán sè nián nián hǎo,cháng kǒng rén shēng bìn máo lǎo。 愿君操比青松枝,天寒岁晏终不移。yuàn jūn cāo bǐ qīng sōng zhī,tiān hán suì yàn zhōng bù yí。

次沈元晋莲花韵

张仲深

方塘过雨新流急,高柳玄蝉为谁泣。fāng táng guò yǔ xīn liú jí,gāo liǔ xuán chán wèi shuí qì。 故家池馆藕生花,万柄参差水中立。gù jiā chí guǎn ǒu shēng huā,wàn bǐng cān chà shuǐ zhōng lì。 亭亭尽作妖冶容,妆明不假铅华浓。tíng tíng jǐn zuò yāo yě róng,zhuāng míng bù jiǎ qiān huá nóng。 碧云低拥浣纱女,花房乱捣红守宫。bì yún dī yōng huàn shā nǚ,huā fáng luàn dǎo hóng shǒu gōng。 水晶宫殿开南北,万顷琉璃湛秋色。shuǐ jīng gōng diàn kāi nán běi,wàn qǐng liú lí zhàn qiū sè。 仙人太乙忽相逢,囧囧方曈照空碧。xiān rén tài yǐ hū xiāng féng,jiǒng jiǒng fāng tóng zhào kōng bì。 自言家住青溪滨,年年种花惊水神。zì yán jiā zhù qīng xī bīn,nián nián zhǒng huā jīng shuǐ shén。 华开茜素千万朵,采之寄赠相思人。huá kāi qiàn sù qiān wàn duǒ,cǎi zhī jì zèng xiāng sī rén。 殷勤为道相思苦,眼底风尘暗淮楚。yīn qín wèi dào xiāng sī kǔ,yǎn dǐ fēng chén àn huái chǔ。 苦心自抱清白姿,素质不随泥垢污。kǔ xīn zì bào qīng bái zī,sù zhì bù suí ní gòu wū。 撷芳采绿当制衣,为逃浊世非眩奇。xié fāng cǎi lǜ dāng zhì yī,wèi táo zhuó shì fēi xuàn qí。 他年玉食许同贡,只在苕溪与霅溪。tā nián yù shí xǔ tóng gòng,zhǐ zài sháo xī yǔ zhà xī。 咏罢仙人驾莲叶,手把洞箫吹不彻。yǒng bà xiān rén jià lián yè,shǒu bǎ dòng xiāo chuī bù chè。 回头池馆起西风,十里烟云华似雪。huí tóu chí guǎn qǐ xī fēng,shí lǐ yān yún huá shì xuě。

白龙洞

张仲深

地尽东南沧海据,龙窟蛟宫自无数。dì jǐn dōng nán cāng hǎi jù,lóng kū jiāo gōng zì wú shù。 客行千里见山高,却到东州地穷处。kè xíng qiān lǐ jiàn shān gāo,què dào dōng zhōu dì qióng chù。 人传山有白龙居,拄策何辞一徒步。rén chuán shān yǒu bái lóng jū,zhǔ cè hé cí yī tú bù。 我因好奇细询之,父老无能道其故。wǒ yīn hǎo qí xì xún zhī,fù lǎo wú néng dào qí gù。 乃知沧海蛟龙多,天遣行云作霖雨。nǎi zhī cāng hǎi jiāo lóng duō,tiān qiǎn xíng yún zuò lín yǔ。 懒为翻身归故窟,暂戢鳞鳍此中住。lǎn wèi fān shēn guī gù kū,zàn jí lín qí cǐ zhōng zhù。 上连碧巘欲南奔,下泄清流自东注。shàng lián bì yǎn yù nán bēn,xià xiè qīng liú zì dōng zhù。 老石暗结生云根,虚谷潜通上天路。lǎo shí àn jié shēng yún gēn,xū gǔ qián tōng shàng tiān lù。 风雷三月动地来,洞口时闻头角露。fēng léi sān yuè dòng dì lái,dòng kǒu shí wén tóu jiǎo lù。 常陪白帝行清秋,要与尘寰洗炎雾。cháng péi bái dì xíng qīng qiū,yào yǔ chén huán xǐ yán wù。 遍施九土商家霖,昼踏天衢自回去。biàn shī jiǔ tǔ shāng jiā lín,zhòu tà tiān qú zì huí qù。 冯夷海若遥相迎,归卧瀛洲红日暮。féng yí hǎi ruò yáo xiāng yíng,guī wò yíng zhōu hóng rì mù。

羊宝

张仲深

客舟昔舣武清浦,不惜囊金得肥羜。kè zhōu xī yǐ wǔ qīng pǔ,bù xī náng jīn dé féi zhù。 夜间秋月弄蟾华,晚啮灵苗卧春雨。yè jiān qiū yuè nòng chán huá,wǎn niè líng miáo wò chūn yǔ。 未知秀异生膟膋,已觉辉光泽毛羽。wèi zhī xiù yì shēng lǜ liáo,yǐ jué huī guāng zé máo yǔ。 自从割鲜得所见,粲若骊珠纷可数。zì cóng gē xiān dé suǒ jiàn,càn ruò lí zhū fēn kě shù。 寸螺点漆墨凝花,一一匀圆讶如许。cùn luó diǎn qī mò níng huā,yī yī yún yuán yà rú xǔ。 世贪为宝媲玑琲,我愧无知等尘土。shì tān wèi bǎo pì jī bèi,wǒ kuì wú zhī děng chén tǔ。 苍龙有珠徒想像,青兕生黄互吞吐。cāng lóng yǒu zhū tú xiǎng xiàng,qīng sì shēng huáng hù tūn tǔ。 何如此宝裨世用,解疗膏肓安肺腑。hé rú cǐ bǎo bì shì yòng,jiě liáo gāo huāng ān fèi fǔ。 牛溲马勃曷足论,羚角麋茸谅无补。niú sōu mǎ bó hé zú lùn,líng jiǎo mí rōng liàng wú bǔ。 黄君自此什袭藏,价儗连城越珉珷。huáng jūn zì cǐ shén xí cáng,jià nǐ lián chéng yuè mín wǔ。 焚香展袭始一见,顾我求之尝至屡。fén xiāng zhǎn xí shǐ yī jiàn,gù wǒ qiú zhī cháng zhì lǚ。 贪看掌内绀珠新,海上还丹皆妄语。tān kàn zhǎng nèi gàn zhū xīn,hǎi shàng hái dān jiē wàng yǔ。 我知此物非世留,尝恐雷公潜窃取。wǒ zhī cǐ wù fēi shì liú,cháng kǒng léi gōng qián qiè qǔ。 自怜把玩昼生辉,只合持之奉明主。zì lián bǎ wán zhòu shēng huī,zhǐ hé chí zhī fèng míng zhǔ。 方今海内多疮痍,愿济黔黎周瘵苦。fāng jīn hǎi nèi duō chuāng yí,yuàn jì qián lí zhōu zhài kǔ。 定知官帑输千金,韫椟深藏勿姑与。dìng zhī guān tǎng shū qiān jīn,yùn dú shēn cáng wù gū yǔ。

舟中荷花

张仲深

临平五月花连岸,曾买扁舟月中看。lín píng wǔ yuè huā lián àn,céng mǎi biǎn zhōu yuè zhōng kàn。 彩鸾踏空乘夕回,闻有三江名一县。cǎi luán tà kōng chéng xī huí,wén yǒu sān jiāng míng yī xiàn。 当年眉山草木枯,此日源口泉林变。dāng nián méi shān cǎo mù kū,cǐ rì yuán kǒu quán lín biàn。 君家早祖笔生花,至使文华后人见。jūn jiā zǎo zǔ bǐ shēng huā,zhì shǐ wén huá hòu rén jiàn。 只因要结青山缘,致令不上黄金殿。zhǐ yīn yào jié qīng shān yuán,zhì lìng bù shàng huáng jīn diàn。 大器还期在晚成,会稽终遂平生愿。dà qì hái qī zài wǎn chéng,huì jī zhōng suì píng shēng yuàn。 我家兄弟亦读书,夜夜灯窗事铅椠。wǒ jiā xiōng dì yì dú shū,yè yè dēng chuāng shì qiān qiàn。 兄年四十弟三十,着鞭非敢奔而殿。xiōng nián sì shí dì sān shí,zhe biān fēi gǎn bēn ér diàn。 功名已信命使然,造物由来不私眷。gōng míng yǐ xìn mìng shǐ rán,zào wù yóu lái bù sī juàn。 要知得丧理一致,共钻吾道其无倦。yào zhī dé sàng lǐ yī zhì,gòng zuān wú dào qí wú juàn。

题陈元昭雪篷

张仲深

幽人久住湖南隅,开门看月雪满湖。yōu rén jiǔ zhù hú nán yú,kāi mén kàn yuè xuě mǎn hú。 团团茅斋小如舸,宛若身世江湖居。tuán tuán máo zhāi xiǎo rú gě,wǎn ruò shēn shì jiāng hú jū。 夜深梦入剡溪曲,青帘白舫如吾庐。yè shēn mèng rù shàn xī qū,qīng lián bái fǎng rú wú lú。 似嫌清气生肘腋,坐觉寒景横瞳矑。shì xián qīng qì shēng zhǒu yè,zuò jué hán jǐng héng tóng lú。 梦回但讶夜生白,恍若雪浪摇窗虚。mèng huí dàn yà yè shēng bái,huǎng ruò xuě làng yáo chuāng xū。 起来作诗不可纪,呵冰写作山阴图。qǐ lái zuò shī bù kě jì,hē bīng xiě zuò shān yīn tú。

题张小山君子亭

张仲深

我尝西湖谋卜居,前有水竹后芙蕖。wǒ cháng xī hú móu bo jū,qián yǒu shuǐ zhú hòu fú qú。 羁红縻翠眩人目,云锦倒映青珊瑚。jī hóng mí cuì xuàn rén mù,yún jǐn dào yìng qīng shān hú。 归来试问隐者庐,嘉葩美植同纷敷。guī lái shì wèn yǐn zhě lú,jiā pā měi zhí tóng fēn fū。 彩鸾蹋空夜不啄,文鸳陨粉秋生珠。cǎi luán tà kōng yè bù zhuó,wén yuān yǔn fěn qiū shēng zhū。 竹秉君子操,莲如君子清。zhú bǐng jūn zi cāo,lián rú jūn zi qīng。 我亭居其中,乐以君子名。wǒ tíng jū qí zhōng,lè yǐ jūn zi míng。 道人寓物不着物,岂唯物美唯德称。dào rén yù wù bù zhe wù,qǐ wéi wù měi wéi dé chēng。 满帘花气香馥馥,一亭翠景风泠泠。mǎn lián huā qì xiāng fù fù,yī tíng cuì jǐng fēng líng líng。 愿君志如莲濯淤泥而不染,操如竹拍霜雪而不零。yuàn jūn zhì rú lián zhuó yū ní ér bù rǎn,cāo rú zhú pāi shuāng xuě ér bù líng。 我今闻之当乞盟,制荷为衣竹为策,迥谢浊世全吾生。wǒ jīn wén zhī dāng qǐ méng,zhì hé wèi yī zhú wèi cè,jiǒng xiè zhuó shì quán wú shēng。

挟弹图

张仲深

轻罗裁衫红纂纂,五明马蹋春云暖。qīng luó cái shān hóng zuǎn zuǎn,wǔ míng mǎ tà chūn yún nuǎn。 平康殢酒夜忘归,晓挟雕弓明月满。píng kāng tì jiǔ yè wàng guī,xiǎo xié diāo gōng míng yuè mǎn。 栗留多在高树枝,好音恰恰伤春啼。lì liú duō zài gāo shù zhī,hǎo yīn qià qià shāng chūn tí。 弹丸落手恣枭磔,肯如鸥鹭终忘机。dàn wán luò shǒu zì xiāo zhé,kěn rú ōu lù zhōng wàng jī。 嗟尔贵游何为者,岂问长安米增价。jiē ěr guì yóu hé wèi zhě,qǐ wèn zhǎng ān mǐ zēng jià。 不思射虎南山边,自逐鹪鹩蓬藋下。bù sī shè hǔ nán shān biān,zì zhú jiāo liáo péng diào xià。

题金华庄元善松涧图

张仲深

南华老仙骨不朽,古屋山深大如斗。nán huá lǎo xiān gǔ bù xiǔ,gǔ wū shān shēn dà rú dòu。 平生傲晲不出门,屝屦无絇衣露肘。píng shēng ào nǐ bù chū mén,fèi jù wú qú yī lù zhǒu。 长松千章手自植,绕屋蛟龙蟠白日。zhǎng sōng qiān zhāng shǒu zì zhí,rào wū jiāo lóng pán bái rì。 松根老涧石髓浮,环佩铿锵委寒碧。sōng gēn lǎo jiàn shí suǐ fú,huán pèi kēng qiāng wěi hán bì。 长风挠松松怒号,涧声回合惊奔涛。zhǎng fēng náo sōng sōng nù hào,jiàn shēng huí hé jīng bēn tāo。 庄生聆之发长啸,仿佛相从时数遭。zhuāng shēng líng zhī fā zhǎng xiào,fǎng fú xiāng cóng shí shù zāo。 茅檐梦起午窗静,碎搅龙香濯秋颖。máo yán mèng qǐ wǔ chuāng jìng,suì jiǎo lóng xiāng zhuó qiū yǐng。 涧声绕指松气浮,一片溪山晓无影。jiàn shēng rào zhǐ sōng qì fú,yī piàn xī shān xiǎo wú yǐng。 我方览之窥出处,黄尘帽檐汗如雨。wǒ fāng lǎn zhī kuī chū chù,huáng chén mào yán hàn rú yǔ。 期君岁晏斸茯苓,共汲清泠带云煮。qī jūn suì yàn zhǔ fú líng,gòng jí qīng líng dài yún zhǔ。

梅边斋

张仲深

道人心与太极会,结茅直与孤根对。dào rén xīn yǔ tài jí huì,jié máo zhí yǔ gū gēn duì。 卷帘只在香影中,开户独当霜雪际。juǎn lián zhǐ zài xiāng yǐng zhōng,kāi hù dú dāng shuāng xuě jì。 我闻老逋湖上宅,老树团团春拍拍。wǒ wén lǎo bū hú shàng zhái,lǎo shù tuán tuán chūn pāi pāi。 巡檐时复索一笑,野月高标斗清白。xún yán shí fù suǒ yī xiào,yě yuè gāo biāo dòu qīng bái。 何如道人屋如斗,蒲团祗荷南枝右。hé rú dào rén wū rú dòu,pú tuán zhī hé nán zhī yòu。 定回但见影满窗,群咡暗闻香逼肘。dìng huí dàn jiàn yǐng mǎn chuāng,qún èr àn wén xiāng bī zhǒu。 嗟予生平怀此癖,雪后蹇驴时一策。jiē yǔ shēng píng huái cǐ pǐ,xuě hòu jiǎn lǘ shí yī cè。 绕花哦作清苦辞,每欲及骚追楚魄。rào huā ó zuò qīng kǔ cí,měi yù jí sāo zhuī chǔ pò。 道人心骨如花清,岁寒我亦当同盟。dào rén xīn gǔ rú huā qīng,suì hán wǒ yì dāng tóng méng。 撷芳煮鹤作清供,竦身端合归蓬瀛。xié fāng zhǔ hè zuò qīng gōng,sǒng shēn duān hé guī péng yíng。

题张子文耕隐

张仲深

城市红尘一千丈,轕利胶名骋轮鞅。chéng shì hóng chén yī qiān zhàng,gé lì jiāo míng chěng lún yāng。 经纶往往隐屠钓,自谓勋庸隔霄壤。jīng lún wǎng wǎng yǐn tú diào,zì wèi xūn yōng gé xiāo rǎng。 野人只住城西隅,舍南舍北皆菑畬。yě rén zhǐ zhù chéng xī yú,shě nán shě běi jiē zāi shē。 东家袯襫许借我,一犁春雨耕烟芜。dōng jiā bó shì xǔ jiè wǒ,yī lí chūn yǔ gēng yān wú。 妇能晓馌子能读,一亩桑麻生理足。fù néng xiǎo yè zi néng dú,yī mǔ sāng má shēng lǐ zú。 但愿登平乐有年,肯为驰驱谋食肉。dàn yuàn dēng píng lè yǒu nián,kěn wèi chí qū móu shí ròu。 历山已远有华杳,出处当年计非小。lì shān yǐ yuǎn yǒu huá yǎo,chū chù dāng nián jì fēi xiǎo。 君臣各与时际会,圣德于今丽穹昊。jūn chén gè yǔ shí jì huì,shèng dé yú jīn lì qióng hào。 张君隐志非隐身,秫香酿得秋风醇。zhāng jūn yǐn zhì fēi yǐn shēn,shú xiāng niàng dé qiū fēng chún。 儗续丰年颂元德,醉歌愿作勋华民。nǐ xù fēng nián sòng yuán dé,zuì gē yuàn zuò xūn huá mín。

张正卿芷石图

张仲深

荪兰蕙茝元同谱,零落湘累杂烟雨。sūn lán huì chǎi yuán tóng pǔ,líng luò xiāng lèi zá yān yǔ。 香联老树冰霜姿,静倚云根斗清苦。xiāng lián lǎo shù bīng shuāng zī,jìng yǐ yún gēn dòu qīng kǔ。 绀葩同干晴县县,崭崭玄璧大比拳。gàn pā tóng gàn qíng xiàn xiàn,zhǎn zhǎn xuán bì dà bǐ quán。 根通九畹自仿佛,翠结五岳同连蜷。gēn tōng jiǔ wǎn zì fǎng fú,cuì jié wǔ yuè tóng lián quán。 四明张君好事者,求得仙毫一挥写。sì míng zhāng jūn hǎo shì zhě,qiú dé xiān háo yī huī xiě。 至今清思满沅湘,梦拾骊珠月中把。zhì jīn qīng sī mǎn yuán xiāng,mèng shí lí zhū yuè zhōng bǎ。 芳声从此如芷香,贞心从此如石刚。fāng shēng cóng cǐ rú zhǐ xiāng,zhēn xīn cóng cǐ rú shí gāng。 愿挹高标脱凡俗,儗结金兰共徜徉。yuàn yì gāo biāo tuō fán sú,nǐ jié jīn lán gòng cháng yáng。

严景安壁上尽松次韵

张仲深

天风吹雨来沧溟,霹雳下震龙盲惊。tiān fēng chuī yǔ lái cāng míng,pī lì xià zhèn lóng máng jīng。 巨灵怒拔千兔秃,老龙蜕此槎牙形。jù líng nù bá qiān tù tū,lǎo lóng tuì cǐ chá yá xíng。 致身自合倚绝壁,底向虚堂寄灵迹。zhì shēn zì hé yǐ jué bì,dǐ xiàng xū táng jì líng jì。 龙香搅翠秋淋漓,老干摩空天咫尺。lóng xiāng jiǎo cuì qiū lín lí,lǎo gàn mó kōng tiān zhǐ chǐ。 当年触石夸共工,天柱夜折嵩高中。dāng nián chù shí kuā gòng gōng,tiān zhù yè zhé sōng gāo zhōng。 大材不作栋梁用,只恐斤斧终难容。dà cái bù zuò dòng liáng yòng,zhǐ kǒng jīn fǔ zhōng nán róng。 遂令根盘多错节,安得吴刀秋斸月。suì lìng gēn pán duō cuò jié,ān dé wú dāo qiū zhǔ yuè。 会须斩伐登庙堂,留取君家壁如雪。huì xū zhǎn fá dēng miào táng,liú qǔ jūn jiā bì rú xuě。

白日行简仲几

张仲深

白日白日复西堕,山中客子楼上坐。bái rì bái rì fù xī duò,shān zhōng kè zi lóu shàng zuò。 楼西青山曲如拳,楼东青山翠成朵。lóu xī qīng shān qū rú quán,lóu dōng qīng shān cuì chéng duǒ。 读书到晚心悠然,故人别去今经年。dú shū dào wǎn xīn yōu rán,gù rén bié qù jīn jīng nián。 江流到东不百里,夜半欲上山阴船。jiāng liú dào dōng bù bǎi lǐ,yè bàn yù shàng shān yīn chuán。 故人故人在何许,半间茆屋青枫渚。gù rén gù rén zài hé xǔ,bàn jiān máo wū qīng fēng zhǔ。 秋天有鸿江有鱼,胡为使我心独苦。qiū tiān yǒu hóng jiāng yǒu yú,hú wèi shǐ wǒ xīn dú kǔ。 白日落尽我思君,夜凉望断江东云。bái rì luò jǐn wǒ sī jūn,yè liáng wàng duàn jiāng dōng yún。

题张惟中翠微图赠严侯

张仲深

将军间生东鲁质,半生雅有爱山癖。jiāng jūn jiān shēng dōng lǔ zhì,bàn shēng yǎ yǒu ài shān pǐ。 自从一登泰山上,下视群峰如虮虱。zì cóng yī dēng tài shān shàng,xià shì qún fēng rú jǐ shī。 迩来筑室镜水湄,万壑千岩走空碧。ěr lái zhù shì jìng shuǐ méi,wàn hè qiān yán zǒu kōng bì。 跻扳不假山行樏,兴来每着登临屐。jī bān bù jiǎ shān xíng lěi,xīng lái měi zhe dēng lín jī。 一自佩符东海上,屡有此癖横胸臆。yī zì pèi fú dōng hǎi shàng,lǚ yǒu cǐ pǐ héng xiōng yì。 四明张君好事者,为写新图慰畴昔。sì míng zhāng jūn hǎo shì zhě,wèi xiě xīn tú wèi chóu xī。 寸毫自解藏万机,跬步应须论千尺。cùn háo zì jiě cáng wàn jī,kuǐ bù yīng xū lùn qiān chǐ。 将军猎归卧窗几,数览斯图兴太息。jiāng jūn liè guī wò chuāng jǐ,shù lǎn sī tú xīng tài xī。 翻思往事如梦中,不觉心神愈滋疾。fān sī wǎng shì rú mèng zhōng,bù jué xīn shén yù zī jí。 未容北窗卧渊明,政拟东山起安石。wèi róng běi chuāng wò yuān míng,zhèng nǐ dōng shān qǐ ān shí。 他时谭笑安黎元,好住翠微恣盘逸。tā shí tán xiào ān lí yuán,hǎo zhù cuì wēi zì pán yì。 方今事业当激昂,愿策崇勋纪新迹。fāng jīn shì yè dāng jī áng,yuàn cè chóng xūn jì xīn jì。

题灞桥风雪图

张仲深

长安雨雪大如瓮,马蹄晓蹴东华冻。zhǎng ān yǔ xuě dà rú wèng,mǎ tí xiǎo cù dōng huá dòng。 长安雨雪大如掌,磔磔商车竞来往。zhǎng ān yǔ xuě dà rú zhǎng,zhé zhé shāng chē jìng lái wǎng。 先生名利两不干,骑驴底事冲风寒。xiān shēng míng lì liǎng bù gàn,qí lǘ dǐ shì chōng fēng hán。 风髯猎猎雪种种,三尺蹇驴僵不动。fēng rán liè liè xuě zhǒng zhǒng,sān chǐ jiǎn lǘ jiāng bù dòng。 自知清骨为诗瘦,不道玉山和雪耸。zì zhī qīng gǔ wèi shī shòu,bù dào yù shān hé xuě sǒng。 君不见长安有客似龟缩,梦魂不到山阴曲。jūn bù jiàn zhǎng ān yǒu kè shì guī suō,mèng hún bù dào shān yīn qū。 陶家风味党家奢,煮茗烹羔总庸俗。táo jiā fēng wèi dǎng jiā shē,zhǔ míng pēng gāo zǒng yōng sú。 清标何似襄阳老,一片襟怀自倾倒。qīng biāo hé shì xiāng yáng lǎo,yī piàn jīn huái zì qīng dào。 只因灞桥觅诗忙,非是长安被花恼。zhǐ yīn bà qiáo mì shī máng,fēi shì zhǎng ān bèi huā nǎo。 豪吟往往凌鲍谢,长才靡靡压郊岛。háo yín wǎng wǎng líng bào xiè,zhǎng cái mí mí yā jiāo dǎo。 载披毫素眼生花,悲咤无端动清昊。zài pī háo sù yǎn shēng huā,bēi zhà wú duān dòng qīng hào。

题陈君适凝翠楼

张仲深

北山靓窈南山幽,山中有地如麟洲。běi shān jìng yǎo nán shān yōu,shān zhōng yǒu dì rú lín zhōu。 道人平生好楼居,看山一月不下楼。dào rén píng shēng hǎo lóu jū,kàn shān yī yuè bù xià lóu。 素心肯簉鹓鹭侣,雅志自与麋鹿俦。sù xīn kěn zào yuān lù lǚ,yǎ zhì zì yǔ mí lù chóu。 楼头远峰晓泼黛,楼下急涧晴锵球。lóu tóu yuǎn fēng xiǎo pō dài,lóu xià jí jiàn qíng qiāng qiú。 红尘万丈飞不到,坐觉眼底苍云流。hóng chén wàn zhàng fēi bù dào,zuò jué yǎn dǐ cāng yún liú。 道人论心亦好客,有爵无算常献酬。dào rén lùn xīn yì hǎo kè,yǒu jué wú suàn cháng xiàn chóu。 只今江海事兵革,群县供给方旁搜。zhǐ jīn jiāng hǎi shì bīng gé,qún xiàn gōng gěi fāng páng sōu。 何如楼头?门坐,免使调发穷徵求。hé rú lóu tóu dù mén zuò,miǎn shǐ diào fā qióng zhēng qiú。

归雁

张仲深

商飙鸣秋众木脱,雁鸿来作南州客。shāng biāo míng qiū zhòng mù tuō,yàn hóng lái zuò nán zhōu kè。 不辞云汉涂路长,要识吴淞水天阔。bù cí yún hàn tú lù zhǎng,yào shí wú sōng shuǐ tiān kuò。 异乡虽云足稻粱,江湖实恐多矰缴。yì xiāng suī yún zú dào liáng,jiāng hú shí kǒng duō zēng jiǎo。 同来兄弟无半存,强尔相呼整归翮。tóng lái xiōng dì wú bàn cún,qiáng ěr xiāng hū zhěng guī hé。 东风杳杳吹晴沙,此日一举天之涯。dōng fēng yǎo yǎo chuī qíng shā,cǐ rì yī jǔ tiān zhī yá。 羽毛不犯塞上雪,曈昽岂识江南花。yǔ máo bù fàn sāi shàng xuě,tóng lóng qǐ shí jiāng nán huā。 洞庭一声夜漂泊,潇湘倒影春横斜。dòng tíng yī shēng yè piāo pō,xiāo xiāng dào yǐng chūn héng xié。 长安故人断音信,一去十载忘还家。zhǎng ān gù rén duàn yīn xìn,yī qù shí zài wàng hái jiā。 雁乎雁乎尔归何太急,使我临风增叹息。yàn hū yàn hū ěr guī hé tài jí,shǐ wǒ lín fēng zēng tàn xī。