品读经典 · 传承文明

杨秘监下槽马图

王庭筠

龙眠悔画马,政恐堕马趣。lóng mián huǐ huà mǎ,zhèng kǒng duò mǎ qù。 我今破是说,试下第一句。wǒ jīn pò shì shuō,shì xià dì yī jù。 道人三昧手,游戏万象具。dào rén sān mèi shǒu,yóu xì wàn xiàng jù。 万象初莫逃,毕竟无所住。wàn xiàng chū mò táo,bì jìng wú suǒ zhù。 譬如大圆镜,照物随其遇。pì rú dà yuán jìng,zhào wù suí qí yù。 少焉物四散,影果在何处。shǎo yān wù sì sàn,yǐng guǒ zài hé chù。 杨侯具此眼,透脱向上路。yáng hóu jù cǐ yǎn,tòu tuō xiàng shàng lù。 万马落人间,盖证龙眠误。wàn mǎ luò rén jiān,gài zhèng lóng mián wù。

狱中赋萱

王庭筠

沙麓百战场,舄卤不敏树。shā lù bǎi zhàn chǎng,xì lǔ bù mǐn shù。 况复幽圄中,万古结愁雾。kuàng fù yōu yǔ zhōng,wàn gǔ jié chóu wù。 寸根不择地,于此生意具。cùn gēn bù zé dì,yú cǐ shēng yì jù。 婆娑绿云杪,金凤掣未去。pó suō lǜ yún miǎo,jīn fèng chè wèi qù。 晚雨沾濡之,向我泫如诉。wǎn yǔ zhān rú zhī,xiàng wǒ xuàn rú sù。 忘忧定漫说,相对清泪雨。wàng yōu dìng màn shuō,xiāng duì qīng lèi yǔ。

张礼部溪山真乐图

王庭筠

悠悠春天云,想见平时闲。yōu yōu chūn tiān yún,xiǎng jiàn píng shí xián。 朝游溪桥畔,暮宿山堂间。cháo yóu xī qiáo pàn,mù sù shān táng jiān。 澹然不知愁,亦复忘所欢。dàn rán bù zhī chóu,yì fù wàng suǒ huān。 出山初无心,既出还思山。chū shān chū wú xīn,jì chū hái sī shān。 人间待霖雨,欲归良独难。rén jiān dài lín yǔ,yù guī liáng dú nán。 山堂怅何许,萧萧松桂寒。shān táng chàng hé xǔ,xiāo xiāo sōng guì hán。

内乡浙江张浮休洼尊为二兄赋

王庭筠

岩花覆我酒,酒面照幽妍。yán huā fù wǒ jiǔ,jiǔ miàn zhào yōu yán。 风如惜花影,不肯生微涟。fēng rú xī huā yǐng,bù kěn shēng wēi lián。 空山悄无人,花枝自留连。kōng shān qiāo wú rén,huā zhī zì liú lián。 怀人成独醉,日暮山苍然。huái rén chéng dú zuì,rì mù shān cāng rán。

舍利塔

王庭筠

苍山亭亭如覆盎,佛塔东西屹相向。cāng shān tíng tíng rú fù àng,fú tǎ dōng xī yì xiāng xiàng。 林头朝日射重檐,黄金丹砂晔生光。lín tóu cháo rì shè zhòng yán,huáng jīn dān shā yè shēng guāng。 中华此塔第十五,图记所传知不妄。zhōng huá cǐ tǎ dì shí wǔ,tú jì suǒ chuán zhī bù wàng。 智惠薰成舍利罗,夜半奇芒时一放。zhì huì xūn chéng shě lì luó,yè bàn qí máng shí yī fàng。 想见当时阿育王,麾叱神工鞭鬼匠。xiǎng jiàn dāng shí ā yù wáng,huī chì shén gōng biān guǐ jiàng。 云车瘴海挽炎沙,沙底黄肠三万丈。yún chē zhàng hǎi wǎn yán shā,shā dǐ huáng cháng sān wàn zhàng。 石排方面蔑石段,铁锢瘦中腰鼓样。shí pái fāng miàn miè shí duàn,tiě gù shòu zhōng yāo gǔ yàng。 功夫精密业长久,位置尊严气高张。gōng fū jīng mì yè zhǎng jiǔ,wèi zhì zūn yán qì gāo zhāng。 地皮浮水肤寸许,旱溢与之俱下上。dì pí fú shuǐ fū cùn xǔ,hàn yì yǔ zhī jù xià shàng。 嵩山归山夏秋雨,雨潦从衡岁相荡。sōng shān guī shān xià qiū yǔ,yǔ lǎo cóng héng suì xiāng dàng。 天龙围护夜叉守,终劫不敢生波浪。tiān lóng wéi hù yè chā shǒu,zhōng jié bù gǎn shēng bō làng。 塔前树秀老不死,树下水流多益壮。tǎ qián shù xiù lǎo bù sǐ,shù xià shuǐ liú duō yì zhuàng。 再拜初尝一勺甘,洗我三生烦恼障。zài bài chū cháng yī sháo gān,xǐ wǒ sān shēng fán nǎo zhàng。

李辅之得邺南城注雨瓦筒以之支琴

王庭筠

邺城城南青雀来,五楼突兀肩三台。yè chéng chéng nán qīng què lái,wǔ lóu tū wù jiān sān tái。 胡桃万瓦净如水,春阴不敢生莓苔。hú táo wàn wǎ jìng rú shuǐ,chūn yīn bù gǎn shēng méi tái。 檐雨阑干三百尺,多年雨啮空阶石。yán yǔ lán gàn sān bǎi chǐ,duō nián yǔ niè kōng jiē shí。 繁华已逐水东流,断甓时从耕者得。fán huá yǐ zhú shuǐ dōng liú,duàn pì shí cóng gēng zhě dé。 可怜此君落君手,爱之不博连城璧。kě lián cǐ jūn luò jūn shǒu,ài zhī bù bó lián chéng bì。 锡花如雪错菱花,小字兴和犹可识。xī huā rú xuě cuò líng huā,xiǎo zì xīng hé yóu kě shí。 晴窗拂拭支桐君,上下一般蛇蚹纹。qíng chuāng fú shì zhī tóng jūn,shàng xià yī bān shé fù wén。 哀蝉遽止不成弄,千古雨声愁杀人。āi chán jù zhǐ bù chéng nòng,qiān gǔ yǔ shēng chóu shā rén。

题南山友云亭

王庭筠

朝游南山南,暮游北山北。cháo yóu nán shān nán,mù yóu běi shān běi。 所以两山云,尽与师相识。suǒ yǐ liǎng shān yún,jǐn yǔ shī xiāng shí。 师自出山去,云亦出山飞。shī zì chū shān qù,yún yì chū shān fēi。 两人渺何许,矫首送云归。liǎng rén miǎo hé xǔ,jiǎo shǒu sòng yún guī。 云归人未归,小亭无恙否。yún guī rén wèi guī,xiǎo tíng wú yàng fǒu。 向来有奇姿,无庸变苍狗。xiàng lái yǒu qí zī,wú yōng biàn cāng gǒu。 云兮淡而贞,载与寻宿盟。yún xī dàn ér zhēn,zài yǔ xún sù méng。 论交须耐久,持赠近无情。lùn jiāo xū nài jiǔ,chí zèng jìn wú qíng。 清风动亭侧,明月生空碧。qīng fēng dòng tíng cè,míng yuè shēng kōng bì。 嘉时为招呼,相与成三益。jiā shí wèi zhāo hū,xiāng yǔ chéng sān yì。

八音诗

林清

金紫何曾一挂怀,石田茅屋自天开。jīn zǐ hé céng yī guà huái,shí tián máo wū zì tiān kāi。 丝竿钓月江头住,竹杖挑云岭上来。sī gān diào yuè jiāng tóu zhù,zhú zhàng tiāo yún lǐng shàng lái。 匏实晓收栽药圃,土花春长读书台。páo shí xiǎo shōu zāi yào pǔ,tǔ huā chūn zhǎng dú shū tái。 革除一点浮云虑,木笔题诗酒数杯。gé chú yī diǎn fú yún lǜ,mù bǐ tí shī jiǔ shù bēi。

不眠

高士谈

不眠披短褐,曳杖出门行。bù mián pī duǎn hè,yè zhàng chū mén xíng。 月近中秋白,风从半夜清。yuè jìn zhōng qiū bái,fēng cóng bàn yè qīng。 乱离惊昨梦,飘泊念平生。luàn lí jīng zuó mèng,piāo pō niàn píng shēng。 泪眼依南斗,难忘去国情。lèi yǎn yī nán dòu,nán wàng qù guó qíng。

村行

高士谈

墟落依林莽,茅庐出短墙。xū luò yī lín mǎng,máo lú chū duǎn qiáng。 儿童避车马,父老馈壶浆。ér tóng bì chē mǎ,fù lǎo kuì hú jiāng。 半湿田新雨,犹青枣未霜。bàn shī tián xīn yǔ,yóu qīng zǎo wèi shuāng。 逢人问丰歉,一一叹声长。féng rén wèn fēng qiàn,yī yī tàn shēng zhǎng。

风雨宿江上

高士谈

风雨萧萧作暮寒,半晴烟霭有无间。fēng yǔ xiāo xiāo zuò mù hán,bàn qíng yān ǎi yǒu wú jiān。 残红一抹沉天日,湿翠千重隔岸山。cán hóng yī mǒ chén tiān rì,shī cuì qiān zhòng gé àn shān。 短发不羞黄叶乱,寸心长羡白鸥闲。duǎn fā bù xiū huáng yè luàn,cùn xīn zhǎng xiàn bái ōu xián。 涛声午夜喧孤枕,梦入潇湘落木湾。tāo shēng wǔ yè xuān gū zhěn,mèng rù xiāo xiāng luò mù wān。

庚戌元日

高士谈

旧日屠苏饮最先,而今追想尚依然。jiù rì tú sū yǐn zuì xiān,ér jīn zhuī xiǎng shàng yī rán。 故人对酒且千里,春色惊心又一年。gù rén duì jiǔ qiě qiān lǐ,chūn sè jīng xīn yòu yī nián。 习俗天涯同爆竹,风光塞外只寒烟。xí sú tiān yá tóng bào zhú,fēng guāng sāi wài zhǐ hán yān。 残年无复功名望,志在苏君二顷田。cán nián wú fù gōng míng wàng,zhì zài sū jūn èr qǐng tián。

和可行即事

马熙

载书逾十乘,储酱乏千缸。zài shū yú shí chéng,chǔ jiàng fá qiān gāng。 竹影明窥户,荷香暗度窗。zhú yǐng míng kuī hù,hé xiāng àn dù chuāng。 对山方目击,见客又心降。duì shān fāng mù jī,jiàn kè yòu xīn jiàng。 落日层台表,苍烟白鸟双。luò rì céng tái biǎo,cāng yān bái niǎo shuāng。

和可行乡友具宴

马熙

石溜穿渠㶁㶁鸣,眼中幽事总关情。shí liū chuān qú guó guó míng,yǎn zhōng yōu shì zǒng guān qíng。 故人载酒不尽醉,好鸟隔花空有声。gù rén zài jiǔ bù jǐn zuì,hǎo niǎo gé huā kōng yǒu shēng。 但使轩扉常款客,不妨松菊屡寻盟。dàn shǐ xuān fēi cháng kuǎn kè,bù fáng sōng jú lǚ xún méng。 西风瘦马长安路,说与山灵笑绝缨。xī fēng shòu mǎ zhǎng ān lù,shuō yǔ shān líng xiào jué yīng。

和韵

马熙

年来梦断凤池坊,云影天光有此塘。nián lái mèng duàn fèng chí fāng,yún yǐng tiān guāng yǒu cǐ táng。 夜饮不辞归路远,晨兴更觉揽衣忙。yè yǐn bù cí guī lù yuǎn,chén xīng gèng jué lǎn yī máng。 桑麻莽苍接平野,机杼咿哑闻隔墙。sāng má mǎng cāng jiē píng yě,jī zhù yī yǎ wén gé qiáng。 忽有好诗生马上,眼明双桧拂云长。hū yǒu hǎo shī shēng mǎ shàng,yǎn míng shuāng guì fú yún zhǎng。

和可行圭塘杂咏

马熙

省事山翁许鹤随,燕莺奔命为谁疲?shěng shì shān wēng xǔ hè suí,yàn yīng bēn mìng wèi shuí pí? 情知欸乃多幽事,不付樵青付雪儿。qíng zhī āi nǎi duō yōu shì,bù fù qiáo qīng fù xuě ér。

和可行圭塘杂咏

马熙

洞房编药屋编荷,八面玲珑得月多。dòng fáng biān yào wū biān hé,bā miàn líng lóng dé yuè duō。 谁遣天飘籋云过,嫩凉扶我入无何。shuí qiǎn tiān piāo niè yún guò,nèn liáng fú wǒ rù wú hé。

寄兄诗二首

段僧奴

珊瑚勾我出香闺,满目潸然泪湿衣。shān hú gōu wǒ chū xiāng guī,mǎn mù shān rán lèi shī yī。 冰鉴银台前长大,金枝玉叶下芳菲。bīng jiàn yín tái qián zhǎng dà,jīn zhī yù yè xià fāng fēi。 乌飞兔走频来往,桂馥梅馨不暂移。wū fēi tù zǒu pín lái wǎng,guì fù méi xīn bù zàn yí。 惆怅同胞未忍别,应知含恨点苍低。chóu chàng tóng bāo wèi rěn bié,yīng zhī hán hèn diǎn cāng dī。

寄兄诗二首

段僧奴

何彼秾秾花自红,归车犹别洱河东。hé bǐ nóng nóng huā zì hóng,guī chē yóu bié ěr hé dōng。 鸿台燕苑难经目,风刺霜刀易塞胸。hóng tái yàn yuàn nán jīng mù,fēng cì shuāng dāo yì sāi xiōng。 云旧山高连水远,月新春叠与秋重。yún jiù shān gāo lián shuǐ yuǎn,yuè xīn chūn dié yǔ qiū zhòng。 泪珠却似通宵雨,千里关河几处逢?lèi zhū què shì tōng xiāo yǔ,qiān lǐ guān hé jǐ chù féng?

谢世诗

赵氏

九重缥缈黄金阙,十二玲珑白玉楼。jiǔ zhòng piāo miǎo huáng jīn quē,shí èr líng lóng bái yù lóu。 明朝了却人间梦,独跨青鸾自在游。míng cháo le què rén jiān mèng,dú kuà qīng luán zì zài yóu。