品读经典 · 传承文明

寄张平章仲一

刘秉忠

春光满眼酒盈尊,难得同观易见分。chūn guāng mǎn yǎn jiǔ yíng zūn,nán dé tóng guān yì jiàn fēn。 秋气著人凉似水,晚山和我淡如云。qiū qì zhù rén liáng shì shuǐ,wǎn shān hé wǒ dàn rú yún。 清歌月影檐头转,残梦钟声枕上闻。qīng gē yuè yǐng yán tóu zhuǎn,cán mèng zhōng shēng zhěn shàng wén。 玄鸟欲归黄鸟断,诗哦伐木正思君。xuán niǎo yù guī huáng niǎo duàn,shī ó fá mù zhèng sī jūn。

过界墙

刘秉忠

地老天荒雪亦苍,车声轧轧转羊肠。dì lǎo tiān huāng xuě yì cāng,chē shēng yà yà zhuǎn yáng cháng。 短衣蓬鬓沙陀路,一岁三番过界墙。duǎn yī péng bìn shā tuó lù,yī suì sān fān guò jiè qiáng。

三月

刘秉忠

背阴花木锦成丛,幽谷莺啼上苑中。bèi yīn huā mù jǐn chéng cóng,yōu gǔ yīng tí shàng yuàn zhōng。 李白桃红杨柳绿,天涯无处不春风。lǐ bái táo hóng yáng liǔ lǜ,tiān yá wú chù bù chūn fēng。

有怀遂长老四首

刘秉忠

雨过幽庭长绿苔,东风时为扫尘埃。yǔ guò yōu tíng zhǎng lǜ tái,dōng fēng shí wèi sǎo chén āi。 无人曾见春来处,门外桃花只自开。wú rén céng jiàn chūn lái chù,mén wài táo huā zhǐ zì kāi。

有怀遂长老四首

刘秉忠

山叠崔嵬水渺茫,故人万里未相忘。shān dié cuī wéi shuǐ miǎo máng,gù rén wàn lǐ wèi xiāng wàng。 飘零更惜天边雁,独驾秋风不入行。piāo líng gèng xī tiān biān yàn,dú jià qiū fēng bù rù xíng。

有怀遂长老四首

刘秉忠

孤城寒角噎南楼,黄叶关山过雁秋。gū chéng hán jiǎo yē nán lóu,huáng yè guān shān guò yàn qiū。 忆起滹沱相别处,一窗风雨梦西州。yì qǐ hū tuó xiāng bié chù,yī chuāng fēng yǔ mèng xī zhōu。

有怀遂长老四首

刘秉忠

堂上笙歌醉耳红,牡丹香散一帘风。táng shàng shēng gē zuì ěr hóng,mǔ dān xiāng sàn yī lián fēng。 谢家鹦鹉金笼里,笑杀池边绿继翁。xiè jiā yīng wǔ jīn lóng lǐ,xiào shā chí biān lǜ jì wēng。

留燕

刘秉忠

衔泥旧燕垒新巢,来往如辞曲折劳。xián ní jiù yàn lěi xīn cháo,lái wǎng rú cí qū zhé láo。 蜗舍虽微足容尔,画梁争得几多高。wō shě suī wēi zú róng ěr,huà liáng zhēng dé jǐ duō gāo。

读遗山诗四首

刘秉忠

剑气从教犯斗牛,百川横放海难收。jiàn qì cóng jiào fàn dòu niú,bǎi chuān héng fàng hǎi nán shōu。 九天直上无凝滞,更看银河一派流。jiǔ tiān zhí shàng wú níng zhì,gèng kàn yín hé yī pài liú。

读遗山诗四首

刘秉忠

北里笙歌劝酒杯,南邻门巷冷如灰。běi lǐ shēng gē quàn jiǔ bēi,nán lín mén xiàng lěng rú huī。 秋风万里方摇落,叫杀孤鸿春不回。qiū fēng wàn lǐ fāng yáo luò,jiào shā gū hóng chūn bù huí。

读遗山诗四首

刘秉忠

青云高兴入冥搜,一字非工未肯休。qīng yún gāo xīng rù míng sōu,yī zì fēi gōng wèi kěn xiū。 直到雪消冰泮后,百川春水自东流。zhí dào xuě xiāo bīng pàn hòu,bǎi chuān chūn shuǐ zì dōng liú。

读遗山诗四首

刘秉忠

云霞闪灿动霓旌,轰磕征鼙震地声。yún xiá shǎn càn dòng ní jīng,hōng kē zhēng pí zhèn dì shēng。 千里折冲归指画,将坛孙子独论兵。qiān lǐ zhé chōng guī zhǐ huà,jiāng tán sūn zi dú lùn bīng。

暮春

刘秉忠

百花眼底乱飘零,绿满池塘草又生。bǎi huā yǎn dǐ luàn piāo líng,lǜ mǎn chí táng cǎo yòu shēng。 绝色海棠春也妒,况他风雨本无情。jué sè hǎi táng chūn yě dù,kuàng tā fēng yǔ běn wú qíng。

春晓

刘秉忠

海棠微露湿胭脂,杨柳轻风弄碧丝。hǎi táng wēi lù shī yān zhī,yáng liǔ qīng fēng nòng bì sī。 一片春光都是恨,佳人睡起倚楼时。yī piàn chūn guāng dōu shì hèn,jiā rén shuì qǐ yǐ lóu shí。

新开牡丹

刘秉忠

四月新来三月还,一春光景镜中看。sì yuè xīn lái sān yuè hái,yī chūn guāng jǐng jìng zhōng kàn。 东风也逐情浓处,吹落桃花放牡丹。dōng fēng yě zhú qíng nóng chù,chuī luò táo huā fàng mǔ dān。

雨过登楼

刘秉忠

锦里春光晓望中,雨馀花润草蒙茸。jǐn lǐ chūn guāng xiǎo wàng zhōng,yǔ yú huā rùn cǎo méng rōng。 青山尚在浮烟里,楼上分明见几峰。qīng shān shàng zài fú yān lǐ,lóu shàng fēn míng jiàn jǐ fēng。

宫中曲

刘秉忠

帘卷东风户半开,闲庭烟锁绿纹苔。lián juǎn dōng fēng hù bàn kāi,xián tíng yān suǒ lǜ wén tái。 海棠花上黄昏月,曾照金鸾几度来。hǎi táng huā shàng huáng hūn yuè,céng zhào jīn luán jǐ dù lái。

驼车行

刘秉忠

驼顶丁当响巨铃,万车轧轧一齐鸣。tuó dǐng dīng dāng xiǎng jù líng,wàn chē yà yà yī qí míng。 当年不离沙陀地,辗断金原鼓笛声。dāng nián bù lí shā tuó dì,niǎn duàn jīn yuán gǔ dí shēng。

小溪

刘秉忠

小溪流水碧如油,终日忘机羡白鸥。xiǎo xī liú shuǐ bì rú yóu,zhōng rì wàng jī xiàn bái ōu。 两岸桃花春色里,可能容个钓鱼舟。liǎng àn táo huā chūn sè lǐ,kě néng róng gè diào yú zhōu。

晴望

刘秉忠

楼头凝眺倚晴晖,山势长看水附堤。lóu tóu níng tiào yǐ qíng huī,shān shì zhǎng kàn shuǐ fù dī。 燕子双双衔不遍,凤凰城里落花泥。yàn zi shuāng shuāng xián bù biàn,fèng huáng chéng lǐ luò huā ní。