品读经典 · 传承文明

柏生两石间千岁终不大韩子则欲移之平地以遂其生柏生两石间天命本如此苏子则欲安之石间以全其生二说若异然韩子爱惜人物以有用者也故又曰伤根柏不死千丈不难至苏子爱惜名节以自保者也故曰虽云生之艰与石相终始爱柏一也虽然处险难而出险尤难金华倪君老儒也以柏山自号因取二公意赋诗寄之

牟巘

柏生两石间,平地盍移置。bǎi shēng liǎng shí jiān,píng dì hé yí zhì。 平地岂不好,又恐伤生意。píng dì qǐ bù hǎo,yòu kǒng shāng shēng yì。 两翁为柏谋,其虑各已至。liǎng wēng wèi bǎi móu,qí lǜ gè yǐ zhì。 受命独也正,固与凡木异。shòu mìng dú yě zhèng,gù yǔ fán mù yì。 夷险犹尔殊,而我本一致。yí xiǎn yóu ěr shū,ér wǒ běn yī zhì。 但能全其天,所择不在地。dàn néng quán qí tiān,suǒ zé bù zài dì。 我闻柏山名,抱艺久不试。wǒ wén bǎi shān míng,bào yì jiǔ bù shì。 自种秋柏实,离离满山翠。zì zhǒng qiū bǎi shí,lí lí mǎn shān cuì。 石碍曾不伤,地平亦不肆。shí ài céng bù shāng,dì píng yì bù sì。 岁月渐婉娩,冰雪几凌厉。suì yuè jiàn wǎn miǎn,bīng xuě jǐ líng lì。 此柏初不知,老大见根柢。cǐ bǎi chū bù zhī,lǎo dà jiàn gēn dǐ。 一笑谢两翁,何省为荣悴。yī xiào xiè liǎng wēng,hé shěng wèi róng cuì。

送洪竹堂

牟巘

家住西湖西,爱吟仍爱竹。jiā zhù xī hú xī,ài yín réng ài zhú。 富贵岂不好,变灭如转烛。fù guì qǐ bù hǎo,biàn miè rú zhuǎn zhú。 一昨流落后,破垣竹犹绿。yī zuó liú luò hòu,pò yuán zhú yóu lǜ。 往事何用访,得此良自足。wǎng shì hé yòng fǎng,dé cǐ liáng zì zú。 胡为被书误,弹冠向苕曲。hú wèi bèi shū wù,dàn guān xiàng sháo qū。 三年饭脱粟,不饱而况肉。sān nián fàn tuō sù,bù bǎo ér kuàng ròu。 颇有青衿子,对之寻旧读。pǒ yǒu qīng jīn zi,duì zhī xún jiù dú。 时复吐佳句,家山如在目。shí fù tǔ jiā jù,jiā shān rú zài mù。 不知竹是伴,谁护苍玉束。bù zhī zhú shì bàn,shuí hù cāng yù shù。 官满还滞留,欲归未可卜。guān mǎn hái zhì liú,yù guī wèi kě bo。 无钱买扁舟,迁居更勿促。wú qián mǎi biǎn zhōu,qiān jū gèng wù cù。 悠然谢此君,行止任迟速。yōu rán xiè cǐ jūn,xíng zhǐ rèn chí sù。 新年雨雪深,忽已归期告。xīn nián yǔ xuě shēn,hū yǐ guī qī gào。 天公似有意,为尔开晴旭。tiān gōng shì yǒu yì,wèi ěr kāi qíng xù。 士固不可料,穷久理当复。shì gù bù kě liào,qióng jiǔ lǐ dāng fù。 东风吹浩荡,万里奔鸿鹄。dōng fēng chuī hào dàng,wàn lǐ bēn hóng gǔ。

赠姜医

牟巘

越人尝游齐,后世多名医。yuè rén cháng yóu qí,hòu shì duō míng yī。 汉时太仓长,亦复出临淄。hàn shí tài cāng zhǎng,yì fù chū lín zī。 子实同乡里,两翁谅所师。zi shí tóng xiāng lǐ,liǎng wēng liàng suǒ shī。 从今霅川水,饮者不厉疵。cóng jīn zhà chuān shuǐ,yǐn zhě bù lì cī。

送王仲明

牟巘

君本邺中士,行向建业去。jūn běn yè zhōng shì,xíng xiàng jiàn yè qù。 故都多感慨,尽在登临处。gù dōu duō gǎn kǎi,jǐn zài dēng lín chù。 乃心所师仰,当年上元簿。nǎi xīn suǒ shī yǎng,dāng nián shàng yuán bù。 闭门玩微言,春风会归趣。bì mén wán wēi yán,chūn fēng huì guī qù。

和马侯游何山

牟巘

自还吴兴居,头童而齿豁。zì hái wú xīng jū,tóu tóng ér chǐ huō。 信意时出教,所览深以廓。xìn yì shí chū jiào,suǒ lǎn shēn yǐ kuò。 何山在何许,细路穿木末。hé shān zài hé xǔ,xì lù chuān mù mò。 跻攀不惮劳,历历见郛郭。jī pān bù dàn láo,lì lì jiàn fú guō。 晴岚堆紫翠,正在吾屋角。qíng lán duī zǐ cuì,zhèng zài wú wū jiǎo。 世事苦坌并,我但专一壑。shì shì kǔ bèn bìng,wǒ dàn zhuān yī hè。 嗟彼竞利者,为计自各各。jiē bǐ jìng lì zhě,wèi jì zì gè gè。 缅怀安定公,雅合居台阁。miǎn huái ān dìng gōng,yǎ hé jū tái gé。 平生惟自道,未有轻造脚。píng shēng wéi zì dào,wèi yǒu qīng zào jiǎo。 朅从海陵来,姑苏亦暂泊。qiè cóng hǎi líng lái,gū sū yì zàn pō。 湖学得公重,学子有攸托。hú xué dé gōng zhòng,xué zi yǒu yōu tuō。 南园庆历间,六老曾会酌。nán yuán qìng lì jiān,liù lǎo céng huì zhuó。 当年马太守,高谊谁能若。dāng nián mǎ tài shǒu,gāo yì shuí néng ruò。 直卿为之记,文字诚磊落。zhí qīng wèi zhī jì,wén zì chéng lěi luò。 厥今同姓侯,胸次有活著。jué jīn tóng xìng hóu,xiōng cì yǒu huó zhù。 长篇俄写就,传写腕欲脱。zhǎng piān é xiě jiù,chuán xiě wàn yù tuō。 昨闻上湖坟,寒色正错莫。zuó wén shàng hú fén,hán sè zhèng cuò mò。 樵木不为禁,宰树叹濯濯。qiáo mù bù wèi jìn,zǎi shù tàn zhuó zhuó。 新祠已卜龟,华表伫立鹤。xīn cí yǐ bo guī,huá biǎo zhù lì hè。 神游倘来下,旷达离尘缚。shén yóu tǎng lái xià,kuàng dá lí chén fù。

送吕锡入闽省觐

牟巘

吾友邓善之,从游多佳士。wú yǒu dèng shàn zhī,cóng yóu duō jiā shì。 其间最妙龄,英英有吕子。qí jiān zuì miào líng,yīng yīng yǒu lǚ zi。 虚中风寒处,子独钟秀美。xū zhōng fēng hán chù,zi dú zhōng xiù měi。 忆昨初过我,丰度如冰峙。yì zuó chū guò wǒ,fēng dù rú bīng zhì。 不肯逐利名,惟耽玩文史。bù kěn zhú lì míng,wéi dān wán wén shǐ。 闭门肆探讨,往往穷日晷。bì mén sì tàn tǎo,wǎng wǎng qióng rì guǐ。 刻意逗幽深,飞辨摘讹记。kè yì dòu yōu shēn,fēi biàn zhāi é jì。 我欲浚其源,融液会众理。wǒ yù jùn qí yuán,róng yè huì zhòng lǐ。 何事遽索去,明发事行李。hé shì jù suǒ qù,míng fā shì xíng lǐ。 八咏须恣游,三山亦甚邃。bā yǒng xū zì yóu,sān shān yì shén suì。 人生著彩衣,侍官真乐只。rén shēng zhù cǎi yī,shì guān zhēn lè zhǐ。 行当拜家庆,亲颜为渠喜。xíng dāng bài jiā qìng,qīn yán wèi qú xǐ。 非复旧阿蒙,有子能如此。fēi fù jiù ā méng,yǒu zi néng rú cǐ。 便可置膝下,家室勿轻视。biàn kě zhì xī xià,jiā shì wù qīng shì。

聚星堂

牟巘

建武重名节,狂奴态犹故。jiàn wǔ zhòng míng jié,kuáng nú tài yóu gù。 客星复何事,一夕感乾度。kè xīng fù hé shì,yī xī gǎn qián dù。 风声激末造,骈首死党锢。fēng shēng jī mò zào,pián shǒu sǐ dǎng gù。 而五百里内,乃有贤人聚。ér wǔ bǎi lǐ nèi,nǎi yǒu xián rén jù。 行行望德星,高阳里中去。xíng xíng wàng dé xīng,gāo yáng lǐ zhōng qù。 德隆则星晷,时网不足与。dé lóng zé xīng guǐ,shí wǎng bù zú yǔ。 元气之所全,政在簪盍处。yuán qì zhī suǒ quán,zhèng zài zān hé chù。 乃知忠贤类,天每下其顾。nǎi zhī zhōng xián lèi,tiān měi xià qí gù。 二老甘隐沦,四海起尊慕。èr lǎo gān yǐn lún,sì hǎi qǐ zūn mù。 有如子孙行,已是廊庙具。yǒu rú zi sūn xíng,yǐ shì láng miào jù。 深期任世道,相期扶国步。shēn qī rèn shì dào,xiāng qī fú guó bù。 皇路方险岩,倾辀当急赴。huáng lù fāng xiǎn yán,qīng zhōu dāng jí fù。 赤手徒捧块,讵障奔流怒。chì shǒu tú pěng kuài,jù zhàng bēn liú nù。 濡迹本救时,其忍诿诸数。rú jì běn jiù shí,qí rěn wěi zhū shù。 事盖有至难,竟乖天所付。shì gài yǒu zhì nán,jìng guāi tiān suǒ fù。 汝南榜堂皇,考亭绘缣素。rǔ nán bǎng táng huáng,kǎo tíng huì jiān sù。 室有聚星事,四远竞传布。shì yǒu jù xīng shì,sì yuǎn jìng chuán bù。 老眼苦昏暗,见画如隔雾。lǎo yǎn kǔ hūn àn,jiàn huà rú gé wù。 卷还坐太息,冰炭扰百虑。juǎn hái zuò tài xī,bīng tàn rǎo bǎi lǜ。

史彦明致乐堂

牟巘

高堂有寿母,黄发映儿齿。gāo táng yǒu shòu mǔ,huáng fā yìng ér chǐ。 天方畀修龄,康宁燕多祉。tiān fāng bì xiū líng,kāng níng yàn duō zhǐ。 怡然人子心,何物堪伦比。yí rán rén zi xīn,hé wù kān lún bǐ。 和气为愉色,皆自深爱始。hé qì wèi yú sè,jiē zì shēn ài shǐ。 郁穆涵春风,融怡妙天理。yù mù hán chūn fēng,róng yí miào tiān lǐ。 此是谓至乐,乐则焉可已。cǐ shì wèi zhì lè,lè zé yān kě yǐ。 再拜为献言,忠养极娱侍。zài bài wèi xiàn yán,zhōng yǎng jí yú shì。 随时换轻暖,每侍进修瀡。suí shí huàn qīng nuǎn,měi shì jìn xiū suǐ。 初非假外内,至乐皆在此。chū fēi jiǎ wài nèi,zhì lè jiē zài cǐ。 况能以志养,先意而承旨。kuàng néng yǐ zhì yǎng,xiān yì ér chéng zhǐ。 蚶鲊故自珍,欢不如菽水。hān zhǎ gù zì zhēn,huān bù rú shū shuǐ。 有时平反归,儿喜亲亦喜。yǒu shí píng fǎn guī,ér xǐ qīn yì xǐ。 吾以名吾堂,致乐义最美。wú yǐ míng wú táng,zhì lè yì zuì měi。 试看纪孝行,昔曾今日史。shì kàn jì xiào xíng,xī céng jīn rì shǐ。 会有邦人士,升堂奉醇醴。huì yǒu bāng rén shì,shēng táng fèng chún lǐ。 俾尔登期颐,俾尔宜孙子。bǐ ěr dēng qī yí,bǐ ěr yí sūn zi。

次史德载韵示诸孙

牟巘

我家无绛帐,贫贱人所弃。wǒ jiā wú jiàng zhàng,pín jiàn rén suǒ qì。 忽闻唔咿声,老怀倍欢喜。hū wén wú yī shēng,lǎo huái bèi huān xǐ。 比邻亦惊怪,捩眼不敢睨。bǐ lín yì jīng guài,liè yǎn bù gǎn nì。 先生史鱼直,自谓骨不媚。xiān shēng shǐ yú zhí,zì wèi gǔ bù mèi。 珠玉在短褐,深藏未轻市。zhū yù zài duǎn hè,shēn cáng wèi qīng shì。 而况门阀高,指不屈第二。ér kuàng mén fá gāo,zhǐ bù qū dì èr。 肯应童蒙求,为尔觉昏昧。kěn yīng tóng méng qiú,wèi ěr jué hūn mèi。 袖中一卷书,传之自名世。xiù zhōng yī juǎn shū,chuán zhī zì míng shì。 尔幸近得师,盍勉从学志。ěr xìng jìn dé shī,hé miǎn cóng xué zhì。 人品分中下,教法初无异。rén pǐn fēn zhōng xià,jiào fǎ chū wú yì。 采芑复采芑,我田自新美。cǎi qǐ fù cǎi qǐ,wǒ tián zì xīn měi。 那似斥卤滨,弥望荒白苇。nà shì chì lǔ bīn,mí wàng huāng bái wěi。 短园围败屋,不见花药丽。duǎn yuán wéi bài wū,bù jiàn huā yào lì。 赖此小窗明,晴光开霮䨴。lài cǐ xiǎo chuāng míng,qíng guāng kāi dàn duì。 日长书好读,所讲先孝悌。rì zhǎng shū hǎo dú,suǒ jiǎng xiān xiào tì。 泥牛共土狗,勿复事嬉戏。ní niú gòng tǔ gǒu,wù fù shì xī xì。 后池蒲稗深,竟日群蛤吠。hòu chí pú bài shēn,jìng rì qún há fèi。 也勿向池边,照影如孔翠。yě wù xiàng chí biān,zhào yǐng rú kǒng cuì。 低头勤笔砚,翻墨满裾袂。dī tóu qín bǐ yàn,fān mò mǎn jū mèi。 男儿十四五,年纪非幼稚。nán ér shí sì wǔ,nián jì fēi yòu zhì。 不妨笑阿翁,愦愦长如醉。bù fáng xiào ā wēng,kuì kuì zhǎng rú zuì。 先生有雪霜,严威不汝霁。xiān shēng yǒu xuě shuāng,yán wēi bù rǔ jì。 今朝发长吟,闭门苦觅句。jīn cháo fā zhǎng yín,bì mén kǔ mì jù。 老年谢丸药,殆似陈无己。lǎo nián xiè wán yào,dài shì chén wú jǐ。 区区古人心,今人知者几。qū qū gǔ rén xīn,jīn rén zhī zhě jǐ。 平生颍川教,不作功名计。píng shēng yǐng chuān jiào,bù zuò gōng míng jì。 但令本根在,浮华终易燬。dàn lìng běn gēn zài,fú huá zhōng yì huǐ。

长江图

牟巘

汉川影落鹦鹉洲,金山钟到多景楼。hàn chuān yǐng luò yīng wǔ zhōu,jīn shān zhōng dào duō jǐng lóu。 老龙几载卧寒碧,中间不断万古流。lǎo lóng jǐ zài wò hán bì,zhōng jiān bù duàn wàn gǔ liú。 晚来雪浪大如屋,澎湃舞我一叶舟。wǎn lái xuě làng dà rú wū,pēng pài wǔ wǒ yī yè zhōu。 舟移岸转知何处,离离烟草令人愁。zhōu yí àn zhuǎn zhī hé chù,lí lí yān cǎo lìng rén chóu。 说与渠侬莫倚柁,转帆别浦盍少休。shuō yǔ qú nóng mò yǐ duò,zhuǎn fān bié pǔ hé shǎo xiū。 此图此景俱可惜,展玩不足空白头。cǐ tú cǐ jǐng jù kě xī,zhǎn wán bù zú kōng bái tóu。 家在江水发源处,何时还我旧菟裘。jiā zài jiāng shuǐ fā yuán chù,hé shí hái wǒ jiù tú qiú。

山水图

牟巘

凝尘不去鼠行几,划见巨然与千里。níng chén bù qù shǔ xíng jǐ,huà jiàn jù rán yǔ qiān lǐ。 修眉拂略远意开,碎点孤烟树如荠。xiū méi fú lüè yuǎn yì kāi,suì diǎn gū yān shù rú jì。 髯龙郁郁新翠摇,我觉郑公殊妩媚。rán lóng yù yù xīn cuì yáo,wǒ jué zhèng gōng shū wǔ mèi。 悬知自是栋梁具,岁晚霜雪须饱试。xuán zhī zì shì dòng liáng jù,suì wǎn shuāng xuě xū bǎo shì。 旧闻北岳钟冱寒,长松造天冰裂地。jiù wén běi yuè zhōng hù hán,zhǎng sōng zào tiān bīng liè dì。 苍皮玉骨不受冻,礧砢千丈世绝拟。cāng pí yù gǔ bù shòu dòng,léi kē qiān zhàng shì jué nǐ。 谁能为我试貌取,奇姿伟状来眼底。shuí néng wèi wǒ shì mào qǔ,qí zī wěi zhuàng lái yǎn dǐ。 张君平生饫所见,雅复爱此秀而美。zhāng jūn píng shēng yù suǒ jiàn,yǎ fù ài cǐ xiù ér měi。 虽然莫作差池观,老壮险夷同一致。suī rán mò zuò chà chí guān,lǎo zhuàng xiǎn yí tóng yī zhì。

凤凰山涧石图

牟巘

南湖山人小戏剧,夜半钧天闻拊击。nán hú shān rén xiǎo xì jù,yè bàn jūn tiān wén fǔ jī。 音节疏宕凤起舞,至今笋簴遗枞业。yīn jié shū dàng fèng qǐ wǔ,zhì jīn sǔn jù yí cōng yè。 君来访古用此时,地老天荒何处觅。jūn lái fǎng gǔ yòng cǐ shí,dì lǎo tiān huāng hé chù mì。 矻矻渡尽涧与冈,确荦径微予趾棘。kū kū dù jǐn jiàn yǔ gāng,què luò jìng wēi yǔ zhǐ jí。 重华忽已三千载,凤鸟一去无消息。zhòng huá hū yǐ sān qiān zài,fèng niǎo yī qù wú xiāo xī。 石兮石兮奈尔何,搔首湖漘徒伫立。shí xī shí xī nài ěr hé,sāo shǒu hú chún tú zhù lì。 群仙拍手相劳苦,但知簸空吸寒碧。qún xiān pāi shǒu xiāng láo kǔ,dàn zhī bǒ kōng xī hán bì。 殷勤问翁今何如,方瞳炯炯映丹颊。yīn qín wèn wēng jīn hé rú,fāng tóng jiǒng jiǒng yìng dān jiá。 颇记三生石上无,读书双趺雨苔涩。pǒ jì sān shēng shí shàng wú,dú shū shuāng fū yǔ tái sè。 归来举似翁一笑,飞鸿踏雪那可忆。guī lái jǔ shì wēng yī xiào,fēi hóng tà xuě nà kě yì。 子其为我谢群仙,不妨天游复八极。zi qí wèi wǒ xiè qún xiān,bù fáng tiān yóu fù bā jí。 袖中行记真画图,留向人间作奇特。xiù zhōng xíng jì zhēn huà tú,liú xiàng rén jiān zuò qí tè。

题洪崖先生出市图

牟巘

洪崖先生住何许,支离拥肿之为伍。hóng yá xiān shēng zhù hé xǔ,zhī lí yōng zhǒng zhī wèi wǔ。 萧然行李偶出市,束书瓢剑略可数。xiāo rán xíng lǐ ǒu chū shì,shù shū piáo jiàn lüè kě shù。 自谓生在三皇前,野鹿标枝何太古。zì wèi shēng zài sān huáng qián,yě lù biāo zhī hé tài gǔ。 当时但以结绳治,书中正复作何语。dāng shí dàn yǐ jié shéng zhì,shū zhōng zhèng fù zuò hé yǔ。 舆马络头亦复来,雪精胡为絷绁具。yú mǎ luò tóu yì fù lái,xuě jīng hú wèi zhí xiè jù。 只呼张老无不可,面谩三郎直戏侮。zhǐ hū zhāng lǎo wú bù kě,miàn mán sān láng zhí xì wǔ。 承平无事相娱嬉,力追遐风来湛露。chéng píng wú shì xiāng yú xī,lì zhuī xiá fēng lái zhàn lù。 一朝恍惚思草昧,此意似已厌繁膴。yī cháo huǎng hū sī cǎo mèi,cǐ yì shì yǐ yàn fán hū。 千村万落荆杞生,宛是洪荒一风土。qiān cūn wàn luò jīng qǐ shēng,wǎn shì hóng huāng yī fēng tǔ。 袖中纸驴不吃草,拍手还向洪崖去。xiù zhōng zhǐ lǘ bù chī cǎo,pāi shǒu hái xiàng hóng yá qù。

王维画孟浩然骑驴图

牟巘

穷浩然,老摩诘,平生交情两莫逆。qióng hào rán,lǎo mó jí,píng shēng jiāo qíng liǎng mò nì。 也曾携去宿禁中,堪笑诗人命奇薄。yě céng xié qù sù jìn zhōng,kān xiào shī rén mìng qí báo。 只应寂莫归旧庐,此翁殷勤殊未足。zhǐ yīng jì mò guī jiù lú,cǐ wēng yīn qín shū wèi zú。 作诗借问襄阳老,诗中犹苦忆孟六。zuò shī jiè wèn xiāng yáng lǎo,shī zhōng yóu kǔ yì mèng liù。 悠悠江汉经几秋,一夕神交如在目。yōu yōu jiāng hàn jīng jǐ qiū,yī xī shén jiāo rú zài mù。 分明写出骑驴图,丰度散朗貌清淑。fēn míng xiě chū qí lǘ tú,fēng dù sàn lǎng mào qīng shū。 更有个倜一片心,不是相知那得貌。gèng yǒu gè tì yī piàn xīn,bù shì xiāng zhī nà dé mào。 行行复行向何许,酸风吹驴耳卓朔。xíng xíng fù xíng xiàng hé xǔ,suān fēng chuī lǘ ěr zhuó shuò。 向来十上困旅尘,驴饥拒地愁向洛。xiàng lái shí shàng kùn lǚ chén,lǘ jī jù dì chóu xiàng luò。 不如乘舆且田园,万山亭前大堤曲。bù rú chéng yú qiě tián yuán,wàn shān tíng qián dà dī qū。 鳊鱼正肥甘蔗美,鸡黍可具杨梅熟。biān yú zhèng féi gān zhè měi,jī shǔ kě jù yáng méi shú。 一樽相与寿先生,醉归勿遣驴失脚。yī zūn xiāng yǔ shòu xiān shēng,zuì guī wù qiǎn lǘ shī jiǎo。

和王寅甫御史游南山韵

牟巘

平生爱山苦趼足,况此对面美冠玉。píng shēng ài shān kǔ jiǎn zú,kuàng cǐ duì miàn měi guān yù。 也曾杖屦极跻攀,稍度湾埼转虚曲。yě céng zhàng jù jí jī pān,shāo dù wān qí zhuǎn xū qū。 径踏青螭脊上行,所历渐高山渐束。jìng tà qīng chī jí shàng xíng,suǒ lì jiàn gāo shān jiàn shù。 红亭白塔出湖外,下瞰诸峰等臣仆。hóng tíng bái tǎ chū hú wài,xià kàn zhū fēng děng chén pū。 祖禅晏坐服生狞,法席宏开俨清肃。zǔ chán yàn zuò fú shēng níng,fǎ xí hóng kāi yǎn qīng sù。 何人梵呗呼僧定,划然透户如击筑。hé rén fàn bei hū sēng dìng,huà rán tòu hù rú jī zhù。 浮岚暖翠忽纷披,依依精舍傍修竹。fú lán nuǎn cuì hū fēn pī,yī yī jīng shě bàng xiū zhú。 至今犹作咿唔声,饱食颇惭空洞腹。zhì jīn yóu zuò yī wú shēng,bǎo shí pǒ cán kōng dòng fù。 崎岖竟日亦已劳,应接满前端为目。qí qū jìng rì yì yǐ láo,yīng jiē mǎn qián duān wèi mù。 道人对境了无羡,折脚铛中煨脱粟。dào rén duì jìng le wú xiàn,zhé jiǎo dāng zhōng wēi tuō sù。 小立为尔起深悟,愿事扫除甘播掬。xiǎo lì wèi ěr qǐ shēn wù,yuàn shì sǎo chú gān bō jū。 峥嵘岁月苦难记,三寸稚杉俄立鹄。zhēng róng suì yuè kǔ nán jì,sān cùn zhì shān é lì gǔ。 山中老宿亦向尽,访旧无人空感触。shān zhōng lǎo sù yì xiàng jǐn,fǎng jiù wú rén kōng gǎn chù。 细评道人似豪家,台殿耽耽枕岩谷。xì píng dào rén shì háo jiā,tái diàn dān dān zhěn yán gǔ。 当时气象雄一方,谁教劫火烧糜竺。dāng shí qì xiàng xióng yī fāng,shuí jiào jié huǒ shāo mí zhú。 十年旧观未全还,金钱奔走倾缁俗。shí nián jiù guān wèi quán hái,jīn qián bēn zǒu qīng zī sú。 何山试问何所有,一溪清泠嗽寒绿。hé shān shì wèn hé suǒ yǒu,yī xī qīng líng sòu hán lǜ。 入门使我意也消,不省人间有华辱。rù mén shǐ wǒ yì yě xiāo,bù shěng rén jiān yǒu huá rǔ。 殆是高人胜士徒,山灵笑许兹论笃。dài shì gāo rén shèng shì tú,shān líng xiào xǔ zī lùn dǔ。 旷荡幽深两俱胜,胡不重游勇奔鹿。kuàng dàng yōu shēn liǎng jù shèng,hú bù zhòng yóu yǒng bēn lù。 多病欢娱久去心,良辰美景宁相属。duō bìng huān yú jiǔ qù xīn,liáng chén měi jǐng níng xiāng shǔ。 昏昏午窗供坐凉,跳丸西走白日速。hūn hūn wǔ chuāng gōng zuò liáng,tiào wán xī zǒu bái rì sù。 夜来可奈风雨尽,尽力催花亦良酷。yè lái kě nài fēng yǔ jǐn,jǐn lì cuī huā yì liáng kù。 痛杀新红三万片,园林惨澹馀老木。tòng shā xīn hóng sān wàn piàn,yuán lín cǎn dàn yú lǎo mù。 作诗遣愁愁未遣,那知翻作愁根窟。zuò shī qiǎn chóu chóu wèi qiǎn,nà zhī fān zuò chóu gēn kū。 古人真欲焚笔砚,苦语殆可书绅笏。gǔ rén zhēn yù fén bǐ yàn,kǔ yǔ dài kě shū shēn hù。 颇怜阮屐共嵇锻,更笑周妻与何肉。pǒ lián ruǎn jī gòng jī duàn,gèng xiào zhōu qī yǔ hé ròu。 留连一物即是碍,羡君开襟少颦促。liú lián yī wù jí shì ài,xiàn jūn kāi jīn shǎo pín cù。 爱诗乃复宜相似,句语卓荦光透幅。ài shī nǎi fù yí xiāng shì,jù yǔ zhuó luò guāng tòu fú。 倦还始觉心和平,人生有手莫操牍。juàn hái shǐ jué xīn hé píng,rén shēng yǒu shǒu mò cāo dú。

送陈正德教谕常熟

牟巘

此邦自是高阳里,陈太丘家好孙子。cǐ bāng zì shì gāo yáng lǐ,chén tài qiū jiā hǎo sūn zi。 十年闭户养隽声,我先子后一时起。shí nián bì hù yǎng juàn shēng,wǒ xiān zi hòu yī shí qǐ。 前时送兄今送弟,彩衣拜亲亲为喜。qián shí sòng xiōng jīn sòng dì,cǎi yī bài qīn qīn wèi xǐ。 人言昆令而季强,羡君清标如玉峙。rén yán kūn lìng ér jì qiáng,xiàn jūn qīng biāo rú yù zhì。 善和尚有千卷书,一一穷探亲夜几。shàn hé shàng yǒu qiān juǎn shū,yī yī qióng tàn qīn yè jǐ。 新诗那更翻手成,便当拾芥取青紫。xīn shī nà gèng fān shǒu chéng,biàn dāng shí jiè qǔ qīng zǐ。 小营甘旨束书去,且烦私淑青衿士。xiǎo yíng gān zhǐ shù shū qù,qiě fán sī shū qīng jīn shì。 天公应念友于情,任国相望才尺咫。tiān gōng yīng niàn yǒu yú qíng,rèn guó xiāng wàng cái chǐ zhǐ。 苏州明白照两县,正好高吟清影里。sū zhōu míng bái zhào liǎng xiàn,zhèng hǎo gāo yín qīng yǐng lǐ。 吴江定作对床留,笑隔垂虹脍鲜鲤。wú jiāng dìng zuò duì chuáng liú,xiào gé chuí hóng kuài xiān lǐ。 托好我已三世深,待老敢当二生侍。tuō hǎo wǒ yǐ sān shì shēn,dài lǎo gǎn dāng èr shēng shì。 萧萧风雨起送客,万里飞鸿看双眦。xiāo xiāo fēng yǔ qǐ sòng kè,wàn lǐ fēi hóng kàn shuāng zì。 端明老子旧家声,一举先鞭从此始。duān míng lǎo zi jiù jiā shēng,yī jǔ xiān biān cóng cǐ shǐ。

杨求仁路教游何道山之明日余始自洞庭归恨不与隽游漫趁韵一笑

牟巘

君能匝腊过苕水,我正绝湖寻橘里。jūn néng zā là guò sháo shuǐ,wǒ zhèng jué hú xún jú lǐ。 人生有数会不免,先后差池数日耳。rén shēng yǒu shù huì bù miǎn,xiān hòu chà chí shù rì ěr。 天教新年暂相见,握手如获丹与砥。tiān jiào xīn nián zàn xiāng jiàn,wò shǒu rú huò dān yǔ dǐ。 略似德公上冢回,径入就谈倾底里。lüè shì dé gōng shàng zhǒng huí,jìng rù jiù tán qīng dǐ lǐ。 如闻前月清兴发,杖藜晓对南山起。rú wén qián yuè qīng xīng fā,zhàng lí xiǎo duì nán shān qǐ。 苍官掀髯自虹举,清流照影时鹄峙。cāng guān xiān rán zì hóng jǔ,qīng liú zhào yǐng shí gǔ zhì。 我归已晚不得陪,脚中平生信有鬼。wǒ guī yǐ wǎn bù dé péi,jiǎo zhōng píng shēng xìn yǒu guǐ。 独留诗卷使我和,思枯预怕搜脂髓。dú liú shī juǎn shǐ wǒ hé,sī kū yù pà sōu zhī suǐ。 小溪深处是何山,藏机一句无多子。xiǎo xī shēn chù shì hé shān,cáng jī yī jù wú duō zi。 当时言下谁领会,只认泉石为对履。dāng shí yán xià shuí lǐng huì,zhǐ rèn quán shí wèi duì lǚ。 至今遗迹记东坡,遂使此山同畏垒。zhì jīn yí jì jì dōng pō,suì shǐ cǐ shān tóng wèi lěi。 拟议固已输一筹,跻攀锐欲穷寸晷。nǐ yì gù yǐ shū yī chóu,jī pān ruì yù qióng cùn guǐ。 真境不乐有无间,更使高人为标指。zhēn jìng bù lè yǒu wú jiān,gèng shǐ gāo rén wèi biāo zhǐ。 先生醉归方熟睡,冻蝇一任钻故纸。xiān shēng zuì guī fāng shú shuì,dòng yíng yī rèn zuān gù zhǐ。

和顾伯玉陈朝桧

牟巘

长城大雄古刹里,一庭老蘖质已死。zhǎng chéng dà xióng gǔ shā lǐ,yī tíng lǎo niè zhì yǐ sǐ。 依约仅见左纽纹,垂柯布叶乃如此。yī yuē jǐn jiàn zuǒ niǔ wén,chuí kē bù yè nǎi rú cǐ。 相传云是陈朝桧,欲论往事皆死鬼。xiāng chuán yún shì chén cháo guì,yù lùn wǎng shì jiē sǐ guǐ。 冰悬雪跨黄尘尽,何烦皂荚相料理。bīng xuán xuě kuà huáng chén jǐn,hé fán zào jiá xiāng liào lǐ。 只应孤根铁石坚,不怕如壶之赤蚁。zhǐ yīng gū gēn tiě shí jiān,bù pà rú hú zhī chì yǐ。 四旁那复有生意,生意却从中心起。sì páng nà fù yǒu shēng yì,shēng yì què cóng zhōng xīn qǐ。 陈氏机浅根枝弱,虽有子孙何足倚。chén shì jī qiǎn gēn zhī ruò,suī yǒu zi sūn hé zú yǐ。 峥嵘霸业随手坏,五传不堪重屈指。zhēng róng bà yè suí shǒu huài,wǔ chuán bù kān zhòng qū zhǐ。 君语居然多硬语,千载兴亡杂悲喜。jūn yǔ jū rán duō yìng yǔ,qiān zài xīng wáng zá bēi xǐ。 隋唐而来尤可感,区区未数钱与李。suí táng ér lái yóu kě gǎn,qū qū wèi shù qián yǔ lǐ。

寄阎静斋徐容斋二学士

牟巘

斯人宗工国司命,容斋有容静斋静。sī rén zōng gōng guó sī mìng,róng zhāi yǒu róng jìng zhāi jìng。 海涵岳峙俱伟人,心同道同不同姓。hǎi hán yuè zhì jù wěi rén,xīn tóng dào tóng bù tóng xìng。 向来先后持玉节,共仰福星在吴分。xiàng lái xiān hòu chí yù jié,gòng yǎng fú xīng zài wú fēn。 一公归领集仙班,一公继登六鳌禁。yī gōng guī lǐng jí xiān bān,yī gōng jì dēng liù áo jìn。 大名本是宰相职,高搴书帷地步峻。dà míng běn shì zǎi xiāng zhí,gāo qiān shū wéi dì bù jùn。 导密亦是翰林长,快扫槐厅消息紧。dǎo mì yì shì hàn lín zhǎng,kuài sǎo huái tīng xiāo xī jǐn。 天教两翁转鸿钧,赤子到头合苏醒。tiān jiào liǎng wēng zhuǎn hóng jūn,chì zi dào tóu hé sū xǐng。 东南秀士颇不乏,当年着意极搜引。dōng nán xiù shì pǒ bù fá,dāng nián zhe yì jí sōu yǐn。 而今造化况在手,想见姓名犹见省。ér jīn zào huà kuàng zài shǒu,xiǎng jiàn xìng míng yóu jiàn shěng。 石生已起有温生,我爱莫助德怲怲。shí shēng yǐ qǐ yǒu wēn shēng,wǒ ài mò zhù dé bǐng bǐng。 苦为百草忧春雨,坐待风霜发苕颖。kǔ wèi bǎi cǎo yōu chūn yǔ,zuò dài fēng shuāng fā sháo yǐng。

善之入霅兰皋置酒小诗纪坐中事

牟巘

病翁禁酒仍禁脚,不省人间有行乐。bìng wēng jìn jiǔ réng jìn jiǎo,bù shěng rén jiān yǒu xíng lè。 主人善最客善之,邀我来同鸡黍约。zhǔ rén shàn zuì kè shàn zhī,yāo wǒ lái tóng jī shǔ yuē。 清樽快吸船落琭,颇悔从前谢杯酌。qīng zūn kuài xī chuán luò lù,pǒ huǐ cóng qián xiè bēi zhuó。 故人久别如此酒,一时倾倒慰离索。gù rén jiǔ bié rú cǐ jiǔ,yī shí qīng dào wèi lí suǒ。 更擘新笋供春淘,狐泉槐叶未须学。gèng bāi xīn sǔn gōng chūn táo,hú quán huái yè wèi xū xué。 殷勤入鼎煮过熟,老饕恣吞不劳嚼。yīn qín rù dǐng zhǔ guò shú,lǎo tāo zì tūn bù láo jué。 人生难得是合并,开口一笑良不恶。rén shēng nán dé shì hé bìng,kāi kǒu yī xiào liáng bù è。 呼车载我雨中归,阿香推车散飞雹。hū chē zài wǒ yǔ zhōng guī,ā xiāng tuī chē sàn fēi báo。 分明戒我轻破戒,故把春衫都湿却。fēn míng jiè wǒ qīng pò jiè,gù bǎ chūn shān dōu shī què。 我亦投床作雷吼,无数残红枕边落。wǒ yì tóu chuáng zuò léi hǒu,wú shù cán hóng zhěn biān luò。