品读经典 · 传承文明

倒撑鱼船上滩图

牟巘

倒撑鱼船逆上溪,六鹢过宋风退飞。dào chēng yú chuán nì shàng xī,liù yì guò sòng fēng tuì fēi。 吕梁悬瀑行越之,滟滪如象人西归。lǚ liáng xuán pù xíng yuè zhī,yàn yù rú xiàng rén xī guī。 一笑恬视险与夷,同波委顺未必非。yī xiào tián shì xiǎn yǔ yí,tóng bō wěi shùn wèi bì fēi。

赵石心诗

牟巘

试问吴儿歌小海,何如广平赋梅花。shì wèn wú ér gē xiǎo hǎi,hé rú guǎng píng fù méi huā。 一片石心元不死,平生不落徐庾家。yī piàn shí xīn yuán bù sǐ,píng shēng bù luò xú yǔ jiā。 赵子陈陈有胸府,云根半夜生槎芽。zhào zi chén chén yǒu xiōng fǔ,yún gēn bàn yè shēng chá yá。 有时盘空吐硬语,更觉世上浮且夸。yǒu shí pán kōng tǔ yìng yǔ,gèng jué shì shàng fú qiě kuā。 谁能为爇青藜杖,苔莓荒尽天禄与辟邪。shuí néng wèi ruò qīng lí zhàng,tái méi huāng jǐn tiān lù yǔ pì xié。

赠刘心月

牟巘

心月还将眼为月,秋空表里俱澄澈。xīn yuè hái jiāng yǎn wèi yuè,qiū kōng biǎo lǐ jù chéng chè。 阅尽世间媸与妍,分明无处藏毫发。yuè jǐn shì jiān chī yǔ yán,fēn míng wú chù cáng háo fā。 我方回向心地初,含光自照非外谍。wǒ fāng huí xiàng xīn dì chū,hán guāng zì zhào fēi wài dié。 平生最喜阮嗣宗,臧否两字何曾说。píng shēng zuì xǐ ruǎn sì zōng,zāng fǒu liǎng zì hé céng shuō。

送陈正德长慈湖

牟巘

本斋之孙盛词华,下视流辈十倍过。běn zhāi zhī sūn shèng cí huá,xià shì liú bèi shí bèi guò。 家书虽散尚千卷,其奈储无儋石何。jiā shū suī sàn shàng qiān juǎn,qí nài chǔ wú dān shí hé。 二昆研席相与共,勘辨不遣毫发讹。èr kūn yán xí xiāng yǔ gòng,kān biàn bù qiǎn háo fā é。 一朝束书慈湖去,慈湖之学自象梭。yī cháo shù shū cí hú qù,cí hú zhī xué zì xiàng suō。 人之高明骛高远,不由梯级陡上坡。rén zhī gāo míng wù gāo yuǎn,bù yóu tī jí dǒu shàng pō。 而其下者保固陋,终岁无路登嵯峨。ér qí xià zhě bǎo gù lòu,zhōng suì wú lù dēng cuó é。 万形惟实乃无弊,此道自古传思轲。wàn xíng wéi shí nǎi wú bì,cǐ dào zì gǔ chuán sī kē。 慈湖论心论无我,真意初不烦镌磨。cí hú lùn xīn lùn wú wǒ,zhēn yì chū bù fán juān mó。 虚明一语更超绝,不肯与人同其波。xū míng yī yǔ gèng chāo jué,bù kěn yǔ rén tóng qí bō。 却笑禅宗用心错,我每读此毋麾哦。què xiào chán zōng yòng xīn cuò,wǒ měi dú cǐ wú huī ó。 微言日绝诸老尽,独抱永感如宿疴。wēi yán rì jué zhū lǎo jǐn,dú bào yǒng gǎn rú sù kē。 君家诗友讲贯熟,持之以注岂在他。jūn jiā shī yǒu jiǎng guàn shú,chí zhī yǐ zhù qǐ zài tā。 我耕我穫粒我腹,而彼徒梦笠与蓑。wǒ gēng wǒ huò lì wǒ fù,ér bǐ tú mèng lì yǔ suō。

题喊泉亭

牟巘

大龙小龙天下绝,水帘高挂三千尺。dà lóng xiǎo lóng tiān xià jué,shuǐ lián gāo guà sān qiān chǐ。 吕梁悬水那复言,便应压倒栖贤峡。lǚ liáng xuán shuǐ nà fù yán,biàn yīng yā dào qī xián xiá。 我来觅水洗双眵,怪底老崖枯欲裂。wǒ lái mì shuǐ xǐ shuāng chī,guài dǐ lǎo yá kū yù liè。 龙公何处抱宝眠,閟蓄精枯未渠泄。lóng gōng hé chù bào bǎo mián,bì xù jīng kū wèi qú xiè。 谁知水火本无根,重阴可以阳气彻。shuí zhī shuǐ huǒ běn wú gēn,zhòng yīn kě yǐ yáng qì chè。 倚空长啸山为开,以虚为感感尤烈。yǐ kōng zhǎng xiào shān wèi kāi,yǐ xū wèi gǎn gǎn yóu liè。 千山屃赑方冱寒,钟乳淙流忽飞发。qiān shān xì bì fāng hù hán,zhōng rǔ cóng liú hū fēi fā。 珠玑喷薄杂霏雾,琼瑶倾泻溅白日。zhū jī pēn báo zá fēi wù,qióng yáo qīng xiè jiàn bái rì。 若非卷取银河水,那得变幻在呼吸。ruò fēi juǎn qǔ yín hé shuǐ,nà dé biàn huàn zài hū xī。 看泉须看无泉时,自无而有乃奇特。kàn quán xū kàn wú quán shí,zì wú ér yǒu nǎi qí tè。 龙公作事真狡狯,吾侪用意亦奇崛。lóng gōng zuò shì zhēn jiǎo kuài,wú chái yòng yì yì qí jué。 经营小立看未了,洞门忽已云霏湿。jīng yíng xiǎo lì kàn wèi le,dòng mén hū yǐ yún fēi shī。 龙公龙公可以止,何如翻手作飞雪。lóng gōng lóng gōng kě yǐ zhǐ,hé rú fān shǒu zuò fēi xuě。 便将丰年报明主,苍生赤子俱函活。biàn jiāng fēng nián bào míng zhǔ,cāng shēng chì zi jù hán huó。 火云六月汗如浆,更为渠侬洗炎热。huǒ yún liù yuè hàn rú jiāng,gèng wèi qú nóng xǐ yán rè。 一笑回首谢龙公,神用俱停天地寂。yī xiào huí shǒu xiè lóng gōng,shén yòng jù tíng tiān dì jì。

再和杨求仁何道二山韵

牟巘

雪堂西席雪江水,广文先生是乡里。xuě táng xī xí xuě jiāng shuǐ,guǎng wén xiān shēng shì xiāng lǐ。 此翁平生事崛奇,欲上虚空鞭騄耳。cǐ wēng píng shēng shì jué qí,yù shàng xū kōng biān lù ěr。 迩来深藏老锋锷,未许容易试越砥。ěr lái shēn cáng lǎo fēng è,wèi xǔ róng yì shì yuè dǐ。 插天光气尚历历,若为著渠岩石里。chā tiān guāng qì shàng lì lì,ruò wèi zhù qú yán shí lǐ。 仲华本愿郡文学,百年功名一日起。zhòng huá běn yuàn jùn wén xué,bǎi nián gōng míng yī rì qǐ。 峥嵘今不少自贬,吾道毋乃太孤峙。zhēng róng jīn bù shǎo zì biǎn,wú dào wú nǎi tài gū zhì。 苦将新句调山灵,不遣陈迹蹋死鬼。kǔ jiāng xīn jù diào shān líng,bù qiǎn chén jì tà sǐ guǐ。 世俗贵耳不贵目,谁得其皮兼得髓。shì sú guì ěr bù guì mù,shuí dé qí pí jiān dé suǐ。 翰林主人墨客卿,会将此事全付子。hàn lín zhǔ rén mò kè qīng,huì jiāng cǐ shì quán fù zi。 吾衰正复何所用,两钱之锥漫苴履。wú shuāi zhèng fù hé suǒ yòng,liǎng qián zhī zhuī màn jū lǚ。 固知梅老难抵当,夜半偏师来研垒。gù zhī méi lǎo nán dǐ dāng,yè bàn piān shī lái yán lěi。 襆砚囊笔俱坚坐,尔以不战淹客晷。fú yàn náng bǐ jù jiān zuò,ěr yǐ bù zhàn yān kè guǐ。 天地冻合万木僵,军中颇怪多堕指。tiān dì dòng hé wàn mù jiāng,jūn zhōng pǒ guài duō duò zhǐ。 春风呼酒为解严,十部从事贤一纸。chūn fēng hū jiǔ wèi jiě yán,shí bù cóng shì xián yī zhǐ。

送种

牟巘

六客堂前翠竹屏,双溪馆下碧鳞生。liù kè táng qián cuì zhú píng,shuāng xī guǎn xià bì lín shēng。 遍经此老行吟处,可是常行簿领人。biàn jīng cǐ lǎo xíng yín chù,kě shì cháng xíng bù lǐng rén。 吏为求蚕觅休假,官因祭灶请比邻。lì wèi qiú cán mì xiū jiǎ,guān yīn jì zào qǐng bǐ lín。 也知矮屋难淹滞,且与空山作好春。yě zhī ǎi wū nán yān zhì,qiě yǔ kōng shān zuò hǎo chūn。

有翅天马图

牟巘

何年尘镜昏乍洗,金背涌出状怪诡。hé nián chén jìng hūn zhà xǐ,jīn bèi yǒng chū zhuàng guài guǐ。 自古空言马生角,今乃见马生两翅。zì gǔ kōng yán mǎ shēng jiǎo,jīn nǎi jiàn mǎ shēng liǎng chì。 恐是渥洼种,往往感龙气。kǒng shì wò wā zhǒng,wǎng wǎng gǎn lóng qì。 龙惟神,飞行天,若傅两翅何足贵。lóng wéi shén,fēi xíng tiān,ruò fù liǎng chì hé zú guì。 想似穆天子会瑶池,肉多身重不得飞。xiǎng shì mù tiān zi huì yáo chí,ròu duō shēn zhòng bù dé fēi。 一朝乘之逍遥出六合,奔风轶电那容追。yī cháo chéng zhī xiāo yáo chū liù hé,bēn fēng yì diàn nà róng zhuī。 万里一息日未旰,当时从官无乃疲。wàn lǐ yī xī rì wèi gàn,dāng shí cóng guān wú nǎi pí。 或云车辙马迹往往有,如此安用彼翅为。huò yún chē zhé mǎ jì wǎng wǎng yǒu,rú cǐ ān yòng bǐ chì wèi。 徒留诞谲诳后世,我愿观者更勿疑。tú liú dàn jué kuáng hòu shì,wǒ yuàn guān zhě gèng wù yí。 我闻西王母,参目而虎首,物以类应固宜尔。wǒ wén xī wáng mǔ,cān mù ér hǔ shǒu,wù yǐ lèi yīng gù yí ěr。

送娄伯高游吴

牟巘

桃花水暖清明前,长堤柳色青如烟。táo huā shuǐ nuǎn qīng míng qián,zhǎng dī liǔ sè qīng rú yān。 男儿年少重意气,春风买醉吴江船。nán ér nián shǎo zhòng yì qì,chūn fēng mǎi zuì wú jiāng chuán。 西湖三月春更好,笙歌锦绣神仙鸟。xī hú sān yuè chūn gèng hǎo,shēng gē jǐn xiù shén xiān niǎo。 紫燕楼深翠黛间,碧罗天净杨花老。zǐ yàn lóu shēn cuì dài jiān,bì luó tiān jìng yáng huā lǎo。 兴亡往事置勿论,千金不惜酬歌尊。xīng wáng wǎng shì zhì wù lùn,qiān jīn bù xī chóu gē zūn。 酒酣莫作后庭曲,游人思断江南魂。jiǔ hān mò zuò hòu tíng qū,yóu rén sī duàn jiāng nán hún。 去去知君访陈迹,吴山吴水青历历。qù qù zhī jūn fǎng chén jì,wú shān wú shuǐ qīng lì lì。 花残钿碎馆娃空,春草年年为谁碧。huā cán diàn suì guǎn wá kōng,chūn cǎo nián nián wèi shuí bì。 君行正乐我为愁,白发送君思旧游。jūn xíng zhèng lè wǒ wèi chóu,bái fā sòng jūn sī jiù yóu。 平生漫浪无似我,努力功名须黑头。píng shēng màn làng wú shì wǒ,nǔ lì gōng míng xū hēi tóu。

侍辂院叔过山庐意行甚适夜过半乃知醉卧山中而亲友或去或留因借渊明时运暮春篇一笑

牟巘

宿戒亲友,蓐食诘朝。sù jiè qīn yǒu,rù shí jí cháo。 携幼偕往,历览江郊。xié yòu xié wǎng,lì lǎn jiāng jiāo。 鸣吭在谷,时云在霄。míng kēng zài gǔ,shí yún zài xiāo。 灼灼桃华,青青麦苗。zhuó zhuó táo huá,qīng qīng mài miáo。 且行且扶,且憩且濯。qiě xíng qiě fú,qiě qì qiě zhuó。 桥有危蹑,湖有遐瞩。qiáo yǒu wēi niè,hú yǒu xiá zhǔ。 古人惜春,常苦不足。gǔ rén xī chūn,cháng kǔ bù zú。 又一月多,何如其乐。yòu yī yuè duō,hé rú qí lè。 狷者隐沦,狂者咏沂。juàn zhě yǐn lún,kuáng zhě yǒng yí。 千载彭泽,异致同归。qiān zài péng zé,yì zhì tóng guī。 匪怨匪荒,天趣发挥。fěi yuàn fěi huāng,tiān qù fā huī。 大阮静渊,心慕以追。dà ruǎn jìng yuān,xīn mù yǐ zhuī。 暑嬉我林,夕偃我庐。shǔ xī wǒ lín,xī yǎn wǒ lú。 或醉或逃,听客所如。huò zuì huò táo,tīng kè suǒ rú。 林堕片月,室耿残壶。lín duò piàn yuè,shì gěng cán hú。 一笑成诗,良非起予。yī xiào chéng shī,liáng fēi qǐ yǔ。

侍辂院叔过山庐意行甚适夜过半乃知醉卧山中而亲友或去或留因借渊明时运暮春篇一笑

牟巘

摩肩趋利,市门之朝。mó jiān qū lì,shì mén zhī cháo。 夷然抱关,市也亦郊。yí rán bào guān,shì yě yì jiāo。 一念静躁,悬隔壤霄。yī niàn jìng zào,xuán gé rǎng xiāo。 旱火禾焚,实焮我苗。hàn huǒ hé fén,shí xìn wǒ miáo。 饮冰内热,其何能濯。yǐn bīng nèi rè,qí hé néng zhuó。 大播眯昧,近或弗瞩。dà bō mī mèi,jìn huò fú zhǔ。 我有至境,反观内足。wǒ yǒu zhì jìng,fǎn guān nèi zú。 寂寞宽闲,自得其乐。jì mò kuān xián,zì dé qí lè。 茫茫禹迹,海岱淮沂。máng máng yǔ jì,hǎi dài huái yí。 游子倦矣,故乡如归。yóu zi juàn yǐ,gù xiāng rú guī。 牛羊在野,举肱一挥。niú yáng zài yě,jǔ gōng yī huī。 既入其苙,夫又何追。jì rù qí lì,fū yòu hé zhuī。 八荒我闼,天地我庐。bā huāng wǒ tà,tiān dì wǒ lú。 六凿何有,一席晏如。liù záo hé yǒu,yī xí yàn rú。 西风篱落,剥枣断壶。xī fēng lí luò,bō zǎo duàn hú。 静以观复,闭户者予。jìng yǐ guān fù,bì hù zhě yǔ。

题酒家壁

谢文质海牙

修云淡淡抹山眉,野水人家半酒旗。xiū yún dàn dàn mǒ shān méi,yě shuǐ rén jiā bàn jiǔ qí。 应是小梅开未已,小舟撑月过前溪。yīng shì xiǎo méi kāi wèi yǐ,xiǎo zhōu chēng yuè guò qián xī。

杭州道中书怀四首

袁易

涉世恒多故,谋身转益迂。shè shì héng duō gù,móu shēn zhuǎn yì yū。 马周聊逆旅,阮籍岂穷途。mǎ zhōu liáo nì lǚ,ruǎn jí qǐ qióng tú。 鹭宿依船尾,枫雕落酒壶。lù sù yī chuán wěi,fēng diāo luò jiǔ hú。 远行憀慄意,对此不能无。yuǎn xíng liáo lì yì,duì cǐ bù néng wú。

杭州道中书怀四首

袁易

白雾笼舟楫,青山失画图。bái wù lóng zhōu jí,qīng shān shī huà tú。 往来迷咫尺,收敛忽斯须。wǎng lái mí zhǐ chǐ,shōu liǎn hū sī xū。 野旷连飞鹘,江清映浴凫。yě kuàng lián fēi gǔ,jiāng qīng yìng yù fú。 还将明媚色,且复慰征途。hái jiāng míng mèi sè,qiě fù wèi zhēng tú。

杭州道中书怀四首

袁易

堤柳欹招缆,汀花笑入舟。dī liǔ yī zhāo lǎn,tīng huā xiào rù zhōu。 高歌凫鹄起,阔视水云流。gāo gē fú gǔ qǐ,kuò shì shuǐ yún liú。 牢落江淹恨,飘零庾信愁。láo luò jiāng yān hèn,piāo líng yǔ xìn chóu。 都将付尊酒,短发得禁秋。dōu jiāng fù zūn jiǔ,duǎn fā dé jìn qiū。

杭州道中书怀四首

袁易

忧患看飘瓦,浮沉任转蓬。yōu huàn kàn piāo wǎ,fú chén rèn zhuǎn péng。 题诗霜叶赤,对酒烛花红。tí shī shuāng yè chì,duì jiǔ zhú huā hóng。 嵇阮情何旷,陶韦意未穷。jī ruǎn qíng hé kuàng,táo wéi yì wèi qióng。 前贤负高兴,不必万人同。qián xián fù gāo xīng,bù bì wàn rén tóng。

重午客中三首

袁易

往恨湘累远,他乡楚俗同。wǎng hèn xiāng lèi yuǎn,tā xiāng chǔ sú tóng。 流传存吊祭,汩没见英雄。liú chuán cún diào jì,gǔ méi jiàn yīng xióng。 竹叶于人绿,榴花此日红。zhú yè yú rén lǜ,liú huā cǐ rì hóng。 未须嗟旅泊,吾道岂终穷。wèi xū jiē lǚ pō,wú dào qǐ zhōng qióng。

重午客中三首

袁易

湖上冥冥雨,和愁细似尘。hú shàng míng míng yǔ,hé chóu xì shì chén。 翠岚沾玉麈,清润逼纶巾。cuì lán zhān yù zhǔ,qīng rùn bī lún jīn。 他日看浓抹,兹晨效浅颦。tā rì kàn nóng mǒ,zī chén xiào qiǎn pín。 遂谙山水意,有为苦留人。suì ān shān shuǐ yì,yǒu wèi kǔ liú rén。

重午客中三首

袁易

令节殊方客,虚楼暮雨时。lìng jié shū fāng kè,xū lóu mù yǔ shí。 何心吟铸镜,予发欲成丝。hé xīn yín zhù jìng,yǔ fā yù chéng sī。 昌歜谁浮玉,芳醪且满卮。chāng chù shuí fú yù,fāng láo qiě mǎn zhī。 今朝羁旅思,更用独醒为。jīn cháo jī lǚ sī,gèng yòng dú xǐng wèi。

寄吴中诸友六首钱德钧

袁易

风雨萧斋里,鸡鸣夜向晨。fēng yǔ xiāo zhāi lǐ,jī míng yè xiàng chén。 简编心力尽,灯火鬓毛新。jiǎn biān xīn lì jǐn,dēng huǒ bìn máo xīn。 馀地知游刃,何人解斫轮。yú dì zhī yóu rèn,hé rén jiě zhuó lún。 烦君毋割席,漂转暂埃尘。fán jūn wú gē xí,piāo zhuǎn zàn āi chén。