品读经典 · 传承文明

示张唐臣诸人

翠华仙伯

玉皇香案晚朝回,小小星坛向夜开。yù huáng xiāng àn wǎn cháo huí,xiǎo xiǎo xīng tán xiàng yè kāi。 一炷信香通鼻观,翠鸾飞背酒仙来。yī zhù xìn xiāng tōng bí guān,cuì luán fēi bèi jiǔ xiān lái。

示问行藏者

翠华仙伯

春来看取百花丛,粉白妖红造化功。chūn lái kàn qǔ bǎi huā cóng,fěn bái yāo hóng zào huà gōng。 燕子莺儿休调舌,花残明日起熏风。yàn zi yīng ér xiū diào shé,huā cán míng rì qǐ xūn fēng。

谷山在藤县城北

麦澄

层峦叠翠瘴江湄,水色林光云起时。céng luán dié cuì zhàng jiāng méi,shuǐ sè lín guāng yún qǐ shí。 云鹤自闲春自老,个中风月几人知。yún hè zì xián chūn zì lǎo,gè zhōng fēng yuè jǐ rén zhī。

东山

麦澄

东山云敛碧天开,月色苍茫海上来。dōng shān yún liǎn bì tiān kāi,yuè sè cāng máng hǎi shàng lái。 风露满空清似洗,一庭光彩转瑶台。fēng lù mǎn kōng qīng shì xǐ,yī tíng guāng cǎi zhuǎn yáo tái。

石壁山高十馀丈,下临大江,是

麦澄

千尺丹厓削石屏,波光倒树碍云行。qiān chǐ dān yá xuē shí píng,bō guāng dào shù ài yún xíng。 何当借我烟霞榻,卧听泉声看月明。hé dāng jiè wǒ yān xiá tà,wò tīng quán shēng kàn yuè míng。

赤水峡两岸壁立,一水中流,树木蔚然,岚气朝夕不散

麦澄

水气初升云气浮,山林不辨鸟声幽。shuǐ qì chū shēng yún qì fú,shān lín bù biàn niǎo shēng yōu。 天风吹入三竿日,草木依然水绕洲。tiān fēng chuī rù sān gān rì,cǎo mù yī rán shuǐ rào zhōu。

藤江

麦澄

桃花浪暖锦鳞肥,白发渔翁罢钓归。táo huā làng nuǎn jǐn lín féi,bái fā yú wēng bà diào guī。 柳底系船篷底坐,满前鸥鹭已忘机。liǔ dǐ xì chuán péng dǐ zuò,mǎn qián ōu lù yǐ wàng jī。

鸭滩

麦澄

中流乱石水交加,滚滚寒声带雪花。zhōng liú luàn shí shuǐ jiāo jiā,gǔn gǔn hán shēng dài xuě huā。 霜月不随流水去,只将秋色伴渔家。shuāng yuè bù suí liú shuǐ qù,zhǐ jiāng qiū sè bàn yú jiā。

访牟大卿

任士林

自开黄叶径,城郭有山林。zì kāi huáng yè jìng,chéng guō yǒu shān lín。 老失相如璧,贫嗟靖节琴。lǎo shī xiāng rú bì,pín jiē jìng jié qín。 青天庭树在,白发镜尘深。qīng tiān tíng shù zài,bái fā jìng chén shēn。 欲叩黄唐事,寥寥千载心。yù kòu huáng táng shì,liáo liáo qiān zài xīn。

次韵吾子行新年三首

任士林

有道贫方乐,无营坐亦深。yǒu dào pín fāng lè,wú yíng zuò yì shēn。 新诗知病后,老鬓觉年侵。xīn shī zhī bìng hòu,lǎo bìn jué nián qīn。 信有乾坤力,时劳江海心。xìn yǒu qián kūn lì,shí láo jiāng hǎi xīn。 文园亦消渴,浑愧白头吟。wén yuán yì xiāo kě,hún kuì bái tóu yín。

次韵吾子行新年三首

任士林

已分身将隐,还惊老易过。yǐ fēn shēn jiāng yǐn,hái jīng lǎo yì guò。 时来慰岑寂,相与惜蹉跎。shí lái wèi cén jì,xiāng yǔ xī cuō tuó。 白发短犹栉,青铜暗欲磨。bái fā duǎn yóu zhì,qīng tóng àn yù mó。 人生有如此,我醉子当歌。rén shēng yǒu rú cǐ,wǒ zuì zi dāng gē。

次韵吾子行新年三首

任士林

雪后春风起,天空江水来。xuě hòu chūn fēng qǐ,tiān kōng jiāng shuǐ lái。 新年浑作客,多病孰怜才。xīn nián hún zuò kè,duō bìng shú lián cái。 有道身先老,无人首屡回。yǒu dào shēn xiān lǎo,wú rén shǒu lǚ huí。 承祯须不爽,闻已扫丹台。chéng zhēn xū bù shuǎng,wén yǐ sǎo dān tái。

用子行韵简周景远应奉

任士林

供奉平生酒,中郎绝代书。gōng fèng píng shēng jiǔ,zhōng láng jué dài shū。 自便青琐直,未放碧山居。zì biàn qīng suǒ zhí,wèi fàng bì shān jū。 辈行人谁在?bèi xíng rén shuí zài? 行藏意自如。xíng cáng yì zì rú。 丝纶须世掌,曾识典坟初。sī lún xū shì zhǎng,céng shí diǎn fén chū。

送许君实同知之任乡邦因简于有卿知州

任士林

一出已十载,江流只目前。yī chū yǐ shí zài,jiāng liú zhǐ mù qián。 家乡荒政日,客路独醒年。jiā xiāng huāng zhèng rì,kè lù dú xǐng nián。 南郡碑钱远,东山屐藓圆。nán jùn bēi qián yuǎn,dōng shān jī xiǎn yuán。 归心随使鹢,漠漠海云边。guī xīn suí shǐ yì,mò mò hǎi yún biān。

客游华亭访卫山斋

任士林

东浙青山少,西湖白发新。dōng zhè qīng shān shǎo,xī hú bái fā xīn。 渐多江海伴,更卜水云邻。jiàn duō jiāng hǎi bàn,gèng bo shuǐ yún lín。 杨柳初笼雨,蒹葭欲剩春。yáng liǔ chū lóng yǔ,jiān jiā yù shèng chūn。 不愁成汗漫,天地有闲身。bù chóu chéng hàn màn,tiān dì yǒu xián shēn。

重游升元归寄陈道士

任士林

独往有所适,重来兴未穷。dú wǎng yǒu suǒ shì,zhòng lái xīng wèi qióng。 苍云山色外,晴日树声中。cāng yún shān sè wài,qíng rì shù shēng zhōng。 世亦思遐举,吾方抱屡空。shì yì sī xiá jǔ,wú fāng bào lǚ kōng。 平生司马约,回首起玄风。píng shēng sī mǎ yuē,huí shǒu qǐ xuán fēng。

喜陈茂阳客归

任士林

对坐头俱白,愁来强欲歌。duì zuò tóu jù bái,chóu lái qiáng yù gē。 出门知己少,遇事折肱多。chū mén zhī jǐ shǎo,yù shì zhé gōng duō。 海气低青嶂,年光暗绿莎。hǎi qì dī qīng zhàng,nián guāng àn lǜ shā。 不堪妻子笑,舌在欲如何?bù kān qī zi xiào,shé zài yù rú hé?

上虞客中

任士林

黄叶空阶晓,清斋白发人。huáng yè kōng jiē xiǎo,qīng zhāi bái fā rén。 于于风力紧,滴滴雨声频。yú yú fēng lì jǐn,dī dī yǔ shēng pín。 妻子千山远,诗书一饭身。qī zi qiān shān yuǎn,shī shū yī fàn shēn。 人间有知己,重老未相亲。rén jiān yǒu zhī jǐ,zhòng lǎo wèi xiāng qīn。

过华亭留别吴山诸友

任士林

出处何时定,归栖老尚迟。chū chù hé shí dìng,guī qī lǎo shàng chí。 江山无倦客,天地有真知。jiāng shān wú juàn kè,tiān dì yǒu zhēn zhī。 竺岭呼猿日,华亭听鹤时。zhú lǐng hū yuán rì,huá tíng tīng hè shí。 平生爱杯酒,到处付襟期。píng shēng ài bēi jiǔ,dào chù fù jīn qī。

八月十五夜对月

任士林

客路惜年年,中秋月自圆。kè lù xī nián nián,zhōng qiū yuè zì yuán。 正怜儿女侧,不共弟兄前。zhèng lián ér nǚ cè,bù gòng dì xiōng qián。 老去一丘壑,人生二顷田。lǎo qù yī qiū hè,rén shēng èr qǐng tián。 兹游谅何事,清影未能眠。zī yóu liàng hé shì,qīng yǐng wèi néng mián。