古诗词

石壁山高十馀丈,下临大江,是

麦澄

千尺丹厓削石屏,波光倒树碍云行。qiān chǐ dān yá xuē shí píng,bō guāng dào shù ài yún xíng。
何当借我烟霞榻,卧听泉声看月明。hé dāng jiè wǒ yān xiá tà,wò tīng quán shēng kàn yuè míng。
猜您喜欢

谷山在藤县城北

麦澄

层峦叠翠瘴江湄,水色林光云起时。céng luán dié cuì zhàng jiāng méi,shuǐ sè lín guāng yún qǐ shí。
云鹤自闲春自老,个中风月几人知。yún hè zì xián chūn zì lǎo,gè zhōng fēng yuè jǐ rén zhī。

东山

麦澄

东山云敛碧天开,月色苍茫海上来。dōng shān yún liǎn bì tiān kāi,yuè sè cāng máng hǎi shàng lái。
风露满空清似洗,一庭光彩转瑶台。fēng lù mǎn kōng qīng shì xǐ,yī tíng guāng cǎi zhuǎn yáo tái。

赤水峡两岸壁立,一水中流,树木蔚然,岚气朝夕不散

麦澄

水气初升云气浮,山林不辨鸟声幽。shuǐ qì chū shēng yún qì fú,shān lín bù biàn niǎo shēng yōu。
天风吹入三竿日,草木依然水绕洲。tiān fēng chuī rù sān gān rì,cǎo mù yī rán shuǐ rào zhōu。

藤江

麦澄

桃花浪暖锦鳞肥,白发渔翁罢钓归。táo huā làng nuǎn jǐn lín féi,bái fā yú wēng bà diào guī。
柳底系船篷底坐,满前鸥鹭已忘机。liǔ dǐ xì chuán péng dǐ zuò,mǎn qián ōu lù yǐ wàng jī。

鸭滩

麦澄

中流乱石水交加,滚滚寒声带雪花。zhōng liú luàn shí shuǐ jiāo jiā,gǔn gǔn hán shēng dài xuě huā。
霜月不随流水去,只将秋色伴渔家。shuāng yuè bù suí liú shuǐ qù,zhǐ jiāng qiū sè bàn yú jiā。