古诗词

有怀家兄子扬

陈庚

萧萧双鬓半成丝,亹亹襟怀抱所思。xiāo xiāo shuāng bìn bàn chéng sī,wěi wěi jīn huái bào suǒ sī。
趋向自知违俗好,文章只合伴儿嬉。qū xiàng zì zhī wéi sú hǎo,wén zhāng zhǐ hé bàn ér xī。
嵩西晚照霞明处,洛汭秋风雁过时。sōng xī wǎn zhào xiá míng chù,luò ruì qiū fēng yàn guò shí。
中有仙人敝庐在,与君何日理茅茨?zhōng yǒu xiān rén bì lú zài,yǔ jūn hé rì lǐ máo cí?

赠李彦诚

陈庚

五岳分崩四海倾,便宜一别尽今生。wǔ yuè fēn bēng sì hǎi qīng,biàn yí yī bié jǐn jīn shēng。
艰难契阔重相见,四十馀年老弟兄。jiān nán qì kuò zhòng xiāng jiàn,sì shí yú nián lǎo dì xiōng。

岘山秋晚图

陈庚

当年叔子爱兹山,陵谷回头几变迁。dāng nián shū zi ài zī shān,líng gǔ huí tóu jǐ biàn qiān。
纵使丰碑今尚在,游人谁复一潸然。zòng shǐ fēng bēi jīn shàng zài,yóu rén shuí fù yī shān rán。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

中条山色照黄河,竞渡行人晚更多。zhōng tiáo shān sè zhào huáng hé,jìng dù xíng rén wǎn gèng duō。
城上危楼倚霄汉,凭栏有客正悲歌。chéng shàng wēi lóu yǐ xiāo hàn,píng lán yǒu kè zhèng bēi gē。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

五更风露正清冥,马首残蟾分外明。wǔ gèng fēng lù zhèng qīng míng,mǎ shǒu cán chán fēn wài míng。
好句堕前俄失去,微吟倏过古虞城。hǎo jù duò qián é shī qù,wēi yín shū guò gǔ yú chéng。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

德化当年被海隅,熙熙物性尽昭苏。dé huà dāng nián bèi hǎi yú,xī xī wù xìng jǐn zhāo sū。
不知今日吾民愠,一听琴声解得无。bù zhī jīn rì wú mín yùn,yī tīng qín shēng jiě dé wú。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

山头晴雪照城楼,泼水融银眩两眸。shān tóu qíng xuě zhào chéng lóu,pō shuǐ róng yín xuàn liǎng móu。
荡涤寒城须美酝,浮香醽醁夜来篘。dàng dí hán chéng xū měi yùn,fú xiāng líng lù yè lái chōu。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

潇潇寒雨湿觚棱,古殿长廊夜气增。xiāo xiāo hán yǔ shī gū léng,gǔ diàn zhǎng láng yè qì zēng。
此地此时谁得意,龛灯一点坐禅僧。cǐ dì cǐ shí shuí dé yì,kān dēng yī diǎn zuò chán sēng。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

螺发烟鬟矗万峰,行人指点梵王宫。luó fā yān huán chù wàn fēng,xíng rén zhǐ diǎn fàn wáng gōng。
鸟飞杳霭苍茫外,人在霏溦空翠中。niǎo fēi yǎo ǎi cāng máng wài,rén zài fēi wēi kōng cuì zhōng。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

水曲山河古乐乡,圣谟曾此降英皇。shuǐ qū shān hé gǔ lè xiāng,shèng mó céng cǐ jiàng yīng huáng。
遗风欲问应无处,破屋颓垣半夕阳。yí fēng yù wèn yīng wú chù,pò wū tuí yuán bàn xī yáng。

题师岩卿蒲中八咏蒲津晚渡

陈庚

表圣当年爱此山,倚楼终日看飞湍。biǎo shèng dāng nián ài cǐ shān,yǐ lóu zhōng rì kàn fēi tuān。
后人空饮贻溪水,不学先生便挂冠。hòu rén kōng yǐn yí xī shuǐ,bù xué xiān shēng biàn guà guān。

除夕

唐桂芳

肯为横青眼,空嗟出白髭。kěn wèi héng qīng yǎn,kōng jiē chū bái zī。
时光浑似旧,世态竟如斯。shí guāng hún shì jiù,shì tài jìng rú sī。
继述惭先志,携持念小儿。jì shù cán xiān zhì,xié chí niàn xiǎo ér。
岭梅消息早,开到向南枝。lǐng méi xiāo xī zǎo,kāi dào xiàng nán zhī。

追赋鲍元茂南墅

唐桂芳

南州尽烽火,南墅尚亭台。nán zhōu jǐn fēng huǒ,nán shù shàng tíng tái。
野水随田合,山云碍石开。yě shuǐ suí tián hé,shān yún ài shí kāi。
乾坤双转毂,岁月一深杯。qián kūn shuāng zhuǎn gǔ,suì yuè yī shēn bēi。
俯仰浑如昨,无由化鹤来。fǔ yǎng hún rú zuó,wú yóu huà hè lái。

追赋鲍元茂南墅

唐桂芳

园林欣有主,文字见诸孙。yuán lín xīn yǒu zhǔ,wén zì jiàn zhū sūn。
南斗低窥座,西山直入门。nán dòu dī kuī zuò,xī shān zhí rù mén。
卜邻期岁晚,屏迹远人喧。bo lín qī suì wǎn,píng jì yuǎn rén xuān。
安得扶藜杖,看云坐石垣。ān dé fú lí zhàng,kàn yún zuò shí yuán。

偶题示虎凤二稚

唐桂芳

作客三千里,明年六十翁。zuò kè sān qiān lǐ,míng nián liù shí wēng。
传家无长物,到老得诗穷。chuán jiā wú zhǎng wù,dào lǎo dé shī qióng。
种杏添新蕊,移松长旧丛。zhǒng xìng tiān xīn ruǐ,yí sōng zhǎng jiù cóng。
闲中参妙理,一一领春风。xián zhōng cān miào lǐ,yī yī lǐng chūn fēng。

雨中有怀王达善胡子嘉舒仲㶷赵伯庸暨张观海杨玄同二高士

唐桂芳

相逢何草草,相别太匆匆。xiāng féng hé cǎo cǎo,xiāng bié tài cōng cōng。
世路东西异,羁怀彼此同。shì lù dōng xī yì,jī huái bǐ cǐ tóng。
才推三语掾,字学九成宫。cái tuī sān yǔ yuàn,zì xué jiǔ chéng gōng。
今夜钟山雨,还听静打篷。jīn yè zhōng shān yǔ,hái tīng jìng dǎ péng。

雨中有怀王达善胡子嘉舒仲㶷赵伯庸暨张观海杨玄同二高士

唐桂芳

客路经千里,穿山势万层。kè lù jīng qiān lǐ,chuān shān shì wàn céng。
年华吾潦倒,才俊尔鶱腾。nián huá wú lǎo dào,cái jùn ěr xiān téng。
泥滑妨行李,云深问老僧。ní huá fáng xíng lǐ,yún shēn wèn lǎo sēng。
荒村犹未到,细雨湿孤灯。huāng cūn yóu wèi dào,xì yǔ shī gū dēng。

雨中有怀王达善胡子嘉舒仲㶷赵伯庸暨张观海杨玄同二高士

唐桂芳

二子才华俊,郎君意气多。èr zi cái huá jùn,láng jūn yì qì duō。
相期青史传,休赋紫芝歌。xiāng qī qīng shǐ chuán,xiū fù zǐ zhī gē。
野鹤翔云汉,山猿啸薜萝。yě hè xiáng yún hàn,shān yuán xiào bì luó。
物情多自得,吾道转蹉跎。wù qíng duō zì dé,wú dào zhuǎn cuō tuó。

雨中有怀王达善胡子嘉舒仲㶷赵伯庸暨张观海杨玄同二高士

唐桂芳

每忆黄冠侣,相逢白下时。měi yì huáng guān lǚ,xiāng féng bái xià shí。
竹床丸宿药,松屿拾残棋。zhú chuáng wán sù yào,sōng yǔ shí cán qí。
客路从浇俗,仙家悟化期。kè lù cóng jiāo sú,xiān jiā wù huà qī。
今年授衣节,摇荡菊花枝。jīn nián shòu yī jié,yáo dàng jú huā zhī。

有怀胡子微时谪和州

唐桂芳

远谪和阳道,而今两岁期。yuǎn zhé hé yáng dào,ér jīn liǎng suì qī。
病身惟有骨,髡首尚留髵。bìng shēn wéi yǒu gǔ,kūn shǒu shàng liú ér。
老母无能养,娇儿不解悲。lǎo mǔ wú néng yǎng,jiāo ér bù jiě bēi。
平生二三友,惆怅立多时。píng shēng èr sān yǒu,chóu chàng lì duō shí。