古诗词

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

谁觅家居大小溪,溪头树影可齐齐。shuí mì jiā jū dà xiǎo xī,xī tóu shù yǐng kě qí qí。
清秋晒杮皴皮熟,白日悬猿背面啼。qīng qiū shài fèi cūn pí shú,bái rì xuán yuán bèi miàn tí。
远客醉归愁险路,病翁懒出怯深泥。yuǎn kè zuì guī chóu xiǎn lù,bìng wēng lǎn chū qiè shēn ní。
夜来南斗觇奇气,怪底文星独向西。yè lái nán dòu chān qí qì,guài dǐ wén xīng dú xiàng xī。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

先生何事困山囚,澼絖于今尽建侯。xiān shēng hé shì kùn shān qiú,pì kuàng yú jīn jǐn jiàn hóu。
石骨有棱宜碍路,溪流无罅却通舟。shí gǔ yǒu léng yí ài lù,xī liú wú xià què tōng zhōu。
绿荷倾盖二三尺,红槿开花千百头。lǜ hé qīng gài èr sān chǐ,hóng jǐn kāi huā qiān bǎi tóu。
惭愧陈琳草檄手,才疏意懒更悠悠。cán kuì chén lín cǎo xí shǒu,cái shū yì lǎn gèng yōu yōu。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

梧桐将雨荐新凉,烂烂欃枪夜放光。wú tóng jiāng yǔ jiàn xīn liáng,làn làn chán qiāng yè fàng guāng。
悯晋尪羸惟有骨,医秦狂暴却无方。mǐn jìn wāng léi wéi yǒu gǔ,yī qín kuáng bào què wú fāng。
栗里可怜非隐所,桃源毕竟是仙乡。lì lǐ kě lián fēi yǐn suǒ,táo yuán bì jìng shì xiān xiāng。
摩挲病眼关山隔,老滴西风泪数行。mó sā bìng yǎn guān shān gé,lǎo dī xī fēng lèi shù xíng。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

先子平生笃爱真,时儿聪慧每夸人。xiān zi píng shēng dǔ ài zhēn,shí ér cōng huì měi kuā rén。
孝扬未尽三牲养,翰墨犹存百世珍。xiào yáng wèi jǐn sān shēng yǎng,hàn mò yóu cún bǎi shì zhēn。
夜梦音容偏恍惚,每怀恩德倍酸辛。yè mèng yīn róng piān huǎng hū,měi huái ēn dé bèi suān xīn。
回头豚犬催吾老,但愿无忘骨肉亲。huí tóu tún quǎn cuī wú lǎo,dàn yuàn wú wàng gǔ ròu qīn。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

造楮山翁操国柄,一时物价赴低昂。zào chǔ shān wēng cāo guó bǐng,yī shí wù jià fù dī áng。
渔梁水落青螺出,鸟道天晴白果香。yú liáng shuǐ luò qīng luó chū,niǎo dào tiān qíng bái guǒ xiāng。
误喜病怀相唯诺,空遗老笔擅文章。wù xǐ bìng huái xiāng wéi nuò,kōng yí lǎo bǐ shàn wén zhāng。
平生周子通家契,昨拜兄茔涕泗滂。píng shēng zhōu zi tōng jiā qì,zuó bài xiōng yíng tì sì pāng。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

水落山溪路可通,惜无佳客为谈空。shuǐ luò shān xī lù kě tōng,xī wú jiā kè wèi tán kōng。
气吞湖海文尤壮,胸满乾坤道不穷。qì tūn hú hǎi wén yóu zhuàng,xiōng mǎn qián kūn dào bù qióng。
家少黄金单嗜酒,愁添白发欲成翁。jiā shǎo huáng jīn dān shì jiǔ,chóu tiān bái fā yù chéng wēng。
冰壶冻损寒梅蕊,自向茅檐待日烘。bīng hú dòng sǔn hán méi ruǐ,zì xiàng máo yán dài rì hōng。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

平生爱慕程文学,一见浑如骨肉亲。píng shēng ài mù chéng wén xué,yī jiàn hún rú gǔ ròu qīn。
侨寓厌听芦叶雨,故乡未老蕨芽春。qiáo yù yàn tīng lú yè yǔ,gù xiāng wèi lǎo jué yá chūn。
骚坛高筑成勍敌,佛屋相依结近邻。sāo tán gāo zhù chéng qíng dí,fú wū xiāng yī jié jìn lín。
大小溪头田百顷,山鸡野鸭未为贫。dà xiǎo xī tóu tián bǎi qǐng,shān jī yě yā wèi wèi pín。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

杜陵一览众山小,好事元戎况有亭。dù líng yī lǎn zhòng shān xiǎo,hǎo shì yuán róng kuàng yǒu tíng。
红树深明朝雨暗,白鸥飞尽晚烟青。hóng shù shēn míng cháo yǔ àn,bái ōu fēi jǐn wǎn yān qīng。
关河表里连城郭,日月东西绕户庭。guān hé biǎo lǐ lián chéng guō,rì yuè dōng xī rào hù tíng。
眼力欲穷千里外,动人霜角酒初醒。yǎn lì yù qióng qiān lǐ wài,dòng rén shuāng jiǎo jiǔ chū xǐng。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

山耸牛头来北极,水分雁爪向西倾。shān sǒng niú tóu lái běi jí,shuǐ fēn yàn zhǎo xiàng xī qīng。
曾无障碍云填道,每有光辉月满城。céng wú zhàng ài yún tián dào,měi yǒu guāng huī yuè mǎn chéng。
十万貔貅归号令,三千熊虎佐威声。shí wàn pí xiū guī hào lìng,sān qiān xióng hǔ zuǒ wēi shēng。
何如携取谢安妓,笑拍阑干岸帻轻。hé rú xié qǔ xiè ān jì,xiào pāi lán gàn àn zé qīng。

病中辱周彦明吴彦冲下顾荒寂长篇短句间见层出懒拙不即奉答姑述唐律十解以谢

唐桂芳

丞相单传知府裔,而今厚泽见闻孙。chéng xiāng dān chuán zhī fǔ yì,ér jīn hòu zé jiàn wén sūn。
清风黄阁三台贵,皂盖朱幡五马尊。qīng fēng huáng gé sān tái guì,zào gài zhū fān wǔ mǎ zūn。
利市乍颁联玉果,斓斑初试出金盆。lì shì zhà bān lián yù guǒ,lán bān chū shì chū jīn pén。
分明头角真英物,拟待槐边恣讨论。fēn míng tóu jiǎo zhēn yīng wù,nǐ dài huái biān zì tǎo lùn。

四用韵奉谢鲍尚褧新诗之辱

唐桂芳

病中不悟死还生,起对妻儿泪眼倾。bìng zhōng bù wù sǐ hái shēng,qǐ duì qī ér lèi yǎn qīng。
竹月当窗如汞走,松风落涧似洪声。zhú yuè dāng chuāng rú gǒng zǒu,sōng fēng luò jiàn shì hóng shēng。
梦寻故友多迷路,愁认乡关只隔城。mèng xún gù yǒu duō mí lù,chóu rèn xiāng guān zhǐ gé chéng。
何似往来棠樾里,一双文鹿驾车行。hé shì wǎng lái táng yuè lǐ,yī shuāng wén lù jià chē xíng。

病中次韵有怀伯文

唐桂芳

联翩接踵向金陵,对酒悲歌不忍倾。lián piān jiē zhǒng xiàng jīn líng,duì jiǔ bēi gē bù rěn qīng。
梅雨和烟成瞑色,荷风杂水作秋声。méi yǔ hé yān chéng míng sè,hé fēng zá shuǐ zuò qiū shēng。
凤凰无复吹箫地,龙虎空存辱井城。fèng huáng wú fù chuī xiāo dì,lóng hǔ kōng cún rǔ jǐng chéng。
试问长安天远近,举头但见日边行。shì wèn zhǎng ān tiān yuǎn jìn,jǔ tóu dàn jiàn rì biān xíng。

病中次韵有怀伯文

唐桂芳

愁心却似沧溟水,流遍东南日夜深。chóu xīn què shì cāng míng shuǐ,liú biàn dōng nán rì yè shēn。
好客俱登青琐闼,老夫只诵白头吟。hǎo kè jù dēng qīng suǒ tà,lǎo fū zhǐ sòng bái tóu yín。
龙潭雨足须乘舫,鹿苑风清或抱琴。lóng tán yǔ zú xū chéng fǎng,lù yuàn fēng qīng huò bào qín。
光景不殊人世换,几家隔岸柳摇金。guāng jǐng bù shū rén shì huàn,jǐ jiā gé àn liǔ yáo jīn。

七用韵奉寄程仲庸

唐桂芳

河南谱系唐昌簿,一见轩然意气倾。hé nán pǔ xì táng chāng bù,yī jiàn xuān rán yì qì qīng。
近喜诸公交荐剡,每传多士让诗声。jìn xǐ zhū gōng jiāo jiàn shàn,měi chuán duō shì ràng shī shēng。
相思几度长悬榻,报谒终年罕出城。xiāng sī jǐ dù zhǎng xuán tà,bào yè zhōng nián hǎn chū chéng。
只有郑虔最知已,巷南巷北日同行。zhǐ yǒu zhèng qián zuì zhī yǐ,xiàng nán xiàng běi rì tóng xíng。

八次韵奉简郑士行

唐桂芳

尚说故乡淮甸好,雄谈满座建瓴倾。shàng shuō gù xiāng huái diān hǎo,xióng tán mǎn zuò jiàn líng qīng。
侵晨放鹤摩霄影,半夜归船逆水声。qīn chén fàng hè mó xiāo yǐng,bàn yè guī chuán nì shuǐ shēng。
和洽恍同跻寿域,太平何待筑长城。hé qià huǎng tóng jī shòu yù,tài píng hé dài zhù zhǎng chéng。
而今破帽秋风客,懒逐雕鞍喝道行。ér jīn pò mào qiū fēng kè,lǎn zhú diāo ān hē dào xíng。

贺姚叔器卜筑溪南

唐桂芳

犹忆石梁最佳处,夜深月影转阑干。yóu yì shí liáng zuì jiā chù,yè shēn yuè yǐng zhuǎn lán gàn。
昆明已付劫灰冷,茅屋不禁风雨寒。kūn míng yǐ fù jié huī lěng,máo wū bù jìn fēng yǔ hán。
剩喜携持同稚子,未妨谈笑共儒官。shèng xǐ xié chí tóng zhì zi,wèi fáng tán xiào gòng rú guān。
何时好办青蓑笠,拟向溪南把钓竿。hé shí hǎo bàn qīng suō lì,nǐ xiàng xī nán bǎ diào gān。

和山行访隐

唐桂芳

秋宵苦短梦归遥,应负淮南赋隐招。qiū xiāo kǔ duǎn mèng guī yáo,yīng fù huái nán fù yǐn zhāo。
笠泽鱼肥无缩项,吴江米熟有长腰。lì zé yú féi wú suō xiàng,wú jiāng mǐ shú yǒu zhǎng yāo。
人情多幻成豺虎,天运相驱转汐潮。rén qíng duō huàn chéng chái hǔ,tiān yùn xiāng qū zhuǎn xī cháo。
赢得山行幽兴好,树阴阴下小溪桥。yíng dé shān xíng yōu xīng hǎo,shù yīn yīn xià xiǎo xī qiáo。

送懒云真士归龙虎山兼寄观海内史

唐桂芳

曾闻龙虎神仙宅,合作江南第一山。céng wén lóng hǔ shén xiān zhái,hé zuò jiāng nán dì yī shān。
已解玄关参奥妙,更求师法砭愚顽。yǐ jiě xuán guān cān ào miào,gèng qiú shī fǎ biān yú wán。
抄方每跨青牛出,卖药时随白鹿还。chāo fāng měi kuà qīng niú chū,mài yào shí suí bái lù hái。
想得故园重九近,西风满把菊花斑。xiǎng dé gù yuán zhòng jiǔ jìn,xī fēng mǎn bǎ jú huā bān。

送懒云真士归龙虎山兼寄观海内史

唐桂芳

半年不饮渴生吻,几日无诗愁满胸。bàn nián bù yǐn kě shēng wěn,jǐ rì wú shī chóu mǎn xiōng。
客里都忘广信路,梦中如听贵溪钟。kè lǐ dōu wàng guǎng xìn lù,mèng zhōng rú tīng guì xī zhōng。
仙机有女和云织,野碓无人带雨舂。xiān jī yǒu nǚ hé yún zhī,yě duì wú rén dài yǔ chōng。
从此别离千里外,将书何处觅行踪。cóng cǐ bié lí qiān lǐ wài,jiāng shū hé chù mì xíng zōng。

和王石门韵

唐桂芳

几度寄书长不达,忽传佳句又残年。jǐ dù jì shū zhǎng bù dá,hū chuán jiā jù yòu cán nián。
官清俸薄出无马,门近溪深步有船。guān qīng fèng báo chū wú mǎ,mén jìn xī shēn bù yǒu chuán。
万石钟鸣寸筳扣,千钧鼎重一丝悬。wàn shí zhōng míng cùn tíng kòu,qiān jūn dǐng zhòng yī sī xuán。
多君道气偏怜我,老却容颜欲学仙。duō jūn dào qì piān lián wǒ,lǎo què róng yán yù xué xiān。