古诗词

用吕啬斋和郑以文望霞屿寺韵

袁士元

倚杖立湖曲,夕阳明远屿。yǐ zhàng lì hú qū,xī yáng míng yuǎn yǔ。
隔水见招提,游兴浩难阻。gé shuǐ jiàn zhāo tí,yóu xīng hào nán zǔ。
轻舟荡轻波,鱼吹浪花吐。qīng zhōu dàng qīng bō,yú chuī làng huā tǔ。
四望山意佳,推篷吟复伫。sì wàng shān yì jiā,tuī péng yín fù zhù。

送信孚中住龙翔集庆寺

袁士元

梵王宫阙皆名山,金陵佳丽非尘寰。fàn wáng gōng quē jiē míng shān,jīn líng jiā lì fēi chén huán。
龙蟠凤翥气磅礴,楼台缥缈烟霞间。lóng pán fèng zhù qì bàng bó,lóu tái piāo miǎo yān xiá jiān。
上人昔年住东海,两袖天香云霭霭。shàng rén xī nián zhù dōng hǎi,liǎng xiù tiān xiāng yún ǎi ǎi。
磐陀石上迎朝暾,潮音洞口瞻神采。pán tuó shí shàng yíng cháo tūn,cháo yīn dòng kǒu zhān shén cǎi。
寻幽近复游天童,万松径里支吟筇。xún yōu jìn fù yóu tiān tóng,wàn sōng jìng lǐ zhī yín qióng。
寒泉迸石影清浅,高崖挂月光玲珑。hán quán bèng shí yǐng qīng qiǎn,gāo yá guà yuè guāng líng lóng。
只今飞锡凌云表,妙高台上天花绕。zhǐ jīn fēi xī líng yún biǎo,miào gāo tái shàng tiān huā rào。
秋风江汉动馀思,何日留衣一倾倒。qiū fēng jiāng hàn dòng yú sī,hé rì liú yī yī qīng dào。

和刘德彝海棠

袁士元

主人爱花如爱珠,春风庭院如画图。zhǔ rén ài huā rú ài zhū,chūn fēng tíng yuàn rú huà tú。
搴衣曲径步花影,翩翩夜月飞长裾。qiān yī qū jìng bù huā yǐng,piān piān yè yuè fēi zhǎng jū。
海棠睡起春正美,花貌参差玉人似。hǎi táng shuì qǐ chūn zhèng měi,huā mào cān chà yù rén shì。
主人吟赏夜不眠,直欲题诗压苏子。zhǔ rén yín shǎng yè bù mián,zhí yù tí shī yā sū zi。

游东湖醉中歌

袁士元

青山偃蹇不可呼,我行青山如画图。qīng shān yǎn jiǎn bù kě hū,wǒ xíng qīng shān rú huà tú。
荡舟春波并山去,青山尽处横陂湖。dàng zhōu chūn bō bìng shān qù,qīng shān jǐn chù héng bēi hú。
周湖一百二十里,湖波极处山孤起。zhōu hú yī bǎi èr shí lǐ,hú bō jí chù shān gū qǐ。
下临沧海上青天,南有浮屠抱山址。xià lín cāng hǎi shàng qīng tiān,nán yǒu fú tú bào shān zhǐ。
事幽兴集天风来,乘风便欲归蓬莱。shì yōu xīng jí tiān fēng lái,chéng fēng biàn yù guī péng lái。
忧长未释天地隘,眼阔稍觉心颜开。yōu zhǎng wèi shì tiān dì ài,yǎn kuò shāo jué xīn yán kāi。
酒酣重踏孤舟发,此兴平生浩难遏。jiǔ hān zhòng tà gū zhōu fā,cǐ xīng píng shēng hào nán è。
横山西去复清沟,屠苏巧构林岩幽。héng shān xī qù fù qīng gōu,tú sū qiǎo gòu lín yán yōu。
园翁剪花春在手,蟠回石磴穷雕锼。yuán wēng jiǎn huā chūn zài shǒu,pán huí shí dèng qióng diāo sōu。
兴尽归来月犹在,盘礴解装春叆叆。xīng jǐn guī lái yuè yóu zài,pán bó jiě zhuāng chūn ài ài。
呼童置酒复徘徊,明月清风如有待。hū tóng zhì jiǔ fù pái huái,míng yuè qīng fēng rú yǒu dài。
临水轩窗次第开,玉山自倒非人推。lín shuǐ xuān chuāng cì dì kāi,yù shān zì dào fēi rén tuī。
吁嗟劳生快意少,故园茅屋今苍苔。xū jiē láo shēng kuài yì shǎo,gù yuán máo wū jīn cāng tái。
明朝阴晴未可必,携手重游定何日。míng cháo yīn qíng wèi kě bì,xié shǒu zhòng yóu dìng hé rì。
借我仙人九节筇,直欲拄上太白峰头立。jiè wǒ xiān rén jiǔ jié qióng,zhí yù zhǔ shàng tài bái fēng tóu lì。

杨公远

飞萤生腐草,熠耀暗中游。fēi yíng shēng fǔ cǎo,yì yào àn zhōng yóu。
贴水灯相照,穿林火独幽。tiē shuǐ dēng xiāng zhào,chuān lín huǒ dú yōu。
风前疑烬落,雨里讶星流。fēng qián yí jìn luò,yǔ lǐ yà xīng liú。
映读除车胤,今人肯效不。yìng dú chú chē yìn,jīn rén kěn xiào bù。

雨后其一

杨公远

春色相将老,幽禽百样吟。chūn sè xiāng jiāng lǎo,yōu qín bǎi yàng yín。
一犁新雨骤,满地落花深。yī lí xīn yǔ zhòu,mǎn dì luò huā shēn。
麦秀风翻浪,秧青水透针。mài xiù fēng fān làng,yāng qīng shuǐ tòu zhēn。
年登应可卜,稍稍慰侬心。nián dēng yīng kě bo,shāo shāo wèi nóng xīn。

白茅道中

杨公远

支筇过岭坳,对景试推敲。zhī qióng guò lǐng ào,duì jǐng shì tuī qiāo。
野水书之字,山田画卦爻。yě shuǐ shū zhī zì,shān tián huà guà yáo。
云归峰露顶,叶落树留梢。yún guī fēng lù dǐng,yè luò shù liú shāo。
问此名何地,人言是白茅。wèn cǐ míng hé dì,rén yán shì bái máo。

闻鹃

杨公远

帝魄声声切,教侬听不禁。dì pò shēng shēng qiè,jiào nóng tīng bù jìn。
都缘伤国破,岂是怨春深。dōu yuán shāng guó pò,qǐ shì yuàn chūn shēn。
枕上幽人思,灯前逆旅心。zhěn shàng yōu rén sī,dēng qián nì lǚ xīn。
花枝疑恨血,到处映山林。huā zhī yí hèn xuè,dào chù yìng shān lín。

闻鹃

杨公远

春阑闻杜宇,归去意难禁。chūn lán wén dù yǔ,guī qù yì nán jìn。
蜀道连天崄,郫城隐雾深。shǔ dào lián tiān xiǎn,pí chéng yǐn wù shēn。
差池当日事,懊恨此生心。chà chí dāng rì shì,ào hèn cǐ shēng xīn。
阅世多兴废,君休忆故林。yuè shì duō xīng fèi,jūn xiū yì gù lín。

次冰寮尤倅落叶

杨公远

陡觉老秋郊,山臞出岭坳。dǒu jué lǎo qiū jiāo,shān qú chū lǐng ào。
萧骚风脱叶,清峭树留梢。xiāo sāo fēng tuō yè,qīng qiào shù liú shāo。
渐失牛羊径,难藏鹳鹊巢。jiàn shī niú yáng jìng,nán cáng guàn què cháo。
炉烧供夜读,童扫莫轻抛。lú shāo gōng yè dú,tóng sǎo mò qīng pāo。

寓乾明观

杨公远

梗迹寄琳宫,萧然万虑空。gěng jì jì lín gōng,xiāo rán wàn lǜ kōng。
观棋评胜负,拂剑认雌雄。guān qí píng shèng fù,fú jiàn rèn cí xióng。
香篆消还续,瓶花白间红。xiāng zhuàn xiāo hái xù,píng huā bái jiān hóng。
自怜闲雅趣,恰共羽流同。zì lián xián yǎ qù,qià gòng yǔ liú tóng。

寓乾明观

杨公远

无奈雨潺潺,驱除恶况难。wú nài yǔ chán chán,qū chú è kuàng nán。
三杯官酒薄,一掬客心酸。sān bēi guān jiǔ báo,yī jū kè xīn suān。
画卷慵拈起,书编谩展看。huà juǎn yōng niān qǐ,shū biān mán zhǎn kàn。
更谁堪与话,时对老黄冠。gèng shuí kān yǔ huà,shí duì lǎo huáng guān。

寓乾明观

杨公远

多谢老弥明,金芽石鼎烹。duō xiè lǎo mí míng,jīn yá shí dǐng pēng。
一瓯浮雪白,两腋觉风清。yī ōu fú xuě bái,liǎng yè jué fēng qīng。
齿颊回真味,诗联悟道情。chǐ jiá huí zhēn wèi,shī lián wù dào qíng。
北窗高卧处,魂梦到蓬瀛。běi chuāng gāo wò chù,hún mèng dào péng yíng。

寓乾明观

杨公远

丹室白云深,红尘不受侵。dān shì bái yún shēn,hóng chén bù shòu qīn。
鸣琴惊鹤梦,弹铗恐龙吟。míng qín jīng hè mèng,dàn jiá kǒng lóng yín。
只有清虚事,全无名利心。zhǐ yǒu qīng xū shì,quán wú míng lì xīn。
谢渠为下榻,买酒共侬斟。xiè qú wèi xià tà,mǎi jiǔ gòng nóng zhēn。

寓乾明观

杨公远

月色上窗纱,移来竹影斜。yuè sè shàng chuāng shā,yí lái zhú yǐng xié。
夜深人已寂,更转鼓频挝。yè shēn rén yǐ jì,gèng zhuǎn gǔ pín wō。
杜宇惊幽梦,银釭坠细花。dù yǔ jīng yōu mèng,yín gāng zhuì xì huā。
一时浑不记,身在羽人家。yī shí hún bù jì,shēn zài yǔ rén jiā。

清明日雨中闻鹃

杨公远

蜀魄抑何灵,年年不负盟。shǔ pò yì hé líng,nián nián bù fù méng。
才过百五日,便作两三声。cái guò bǎi wǔ rì,biàn zuò liǎng sān shēng。
渠自怀归计,人因恼别情。qú zì huái guī jì,rén yīn nǎo bié qíng。
凄凉无处著,那更雨如倾。qī liáng wú chù zhù,nà gèng yǔ rú qīng。

清明日雨中闻鹃

杨公远

家轻授鳌灵,不拟再寻盟。jiā qīng shòu áo líng,bù nǐ zài xún méng。
故业成荒址,中心饮恨声。gù yè chéng huāng zhǐ,zhōng xīn yǐn hèn shēng。
废兴犹反掌,今古总伤情。fèi xīng yóu fǎn zhǎng,jīn gǔ zǒng shāng qíng。
最是初闻处,令人泪欲倾。zuì shì chū wén chù,lìng rén lèi yù qīng。

听涧泉琴次赵丞韵

杨公远

来谒涧泉琴,都忘利与名。lái yè jiàn quán qín,dōu wàng lì yǔ míng。
初闻心地爽,饱听耳根清。chū wén xīn dì shuǎng,bǎo tīng ěr gēn qīng。
三峡流波势,九皋鸣鹤声。sān xiá liú bō shì,jiǔ gāo míng hè shēng。
更期明月夜,共此畅幽情。gèng qī míng yuè yè,gòng cǐ chàng yōu qíng。

再用韵

杨公远

非郭非山住,萧然乐有馀。fēi guō fēi shān zhù,xiāo rán lè yǒu yú。
昼长延客话,夜静课儿书。zhòu zhǎng yán kè huà,yè jìng kè ér shū。
药润晴时晒,畦硗雨后锄。yào rùn qíng shí shài,qí qiāo yǔ hòu chú。
近来生计好,新味富佳蔬。jìn lái shēng jì hǎo,xīn wèi fù jiā shū。

再用韵

杨公远

数椽攲欲压,仿佛玉川庐。shù chuán qī yù yā,fǎng fú yù chuān lú。
不结市朝梦,惟便水竹居。bù jié shì cháo mèng,wéi biàn shuǐ zhú jū。
静中谙世味,贫里见亲疏。jìng zhōng ān shì wèi,pín lǐ jiàn qīn shū。
忽怪幽池涨,元通灌稻渠。hū guài yōu chí zhǎng,yuán tōng guàn dào qú。