古诗词

龙金庵次壁间韵

杨公远

续得远公派,结庵千仞巅。xù dé yuǎn gōng pài,jié ān qiān rèn diān。
利名俱拚舍,寒暑任推迁。lì míng jù pàn shě,hán shǔ rèn tuī qiān。
供佛燃香篆,餐松咽石泉。gōng fú rán xiāng zhuàn,cān sōng yàn shí quán。
个中三昧处,克广自无边。gè zhōng sān mèi chù,kè guǎng zì wú biān。

次程斗山韵

杨公远

口作蛩吟肩耸山,了无萦系一生闲。kǒu zuò qióng yín jiān sǒng shān,le wú yíng xì yī shēng xián。
梦回春草池塘外,诗在梅花烟雨间。mèng huí chūn cǎo chí táng wài,shī zài méi huā yān yǔ jiān。
但得双眸长炯炯,从教两鬓自斑斑。dàn dé shuāng móu zhǎng jiǒng jiǒng,cóng jiào liǎng bìn zì bān bān。
此身穷达何消问,天道乘除去复还。cǐ shēn qióng dá hé xiāo wèn,tiān dào chéng chú qù fù hái。

始生书怀

杨公远

非贤非智半痴聋,性禀天然雅淡中。fēi xián fēi zhì bàn chī lóng,xìng bǐng tiān rán yǎ dàn zhōng。
闲阅废兴槐国梦,细思得失楚人弓。xián yuè fèi xīng huái guó mèng,xì sī dé shī chǔ rén gōng。
事无欺世心何愧,诗为伤时句不工。shì wú qī shì xīn hé kuì,shī wèi shāng shí jù bù gōng。
却谢梅花开几点,年年此日伴山翁。què xiè méi huā kāi jǐ diǎn,nián nián cǐ rì bàn shān wēng。

闷书

杨公远

闷来咄咄向空书,怪底年来每事疏。mèn lái duō duō xiàng kōng shū,guài dǐ nián lái měi shì shū。
著脚左如旋磨蚁,进身难似上竿鱼。zhù jiǎo zuǒ rú xuán mó yǐ,jìn shēn nán shì shàng gān yú。
不逢贤者休弹铗,谩说侯门可曳裾。bù féng xián zhě xiū dàn jiá,mán shuō hóu mén kě yè jū。
毕竟归农为上策,买将蓑笠去耕锄。bì jìng guī nóng wèi shàng cè,mǎi jiāng suō lì qù gēng chú。

偶成

杨公远

世路崎岖蜀道难,长年兀兀坐柴关。shì lù qí qū shǔ dào nán,zhǎng nián wù wù zuò chái guān。
诗才得句心先喜,事不萦怀梦亦闲。shī cái dé jù xīn xiān xǐ,shì bù yíng huái mèng yì xián。
已种苍竿环碧沼,旋营矮屋傍青山。yǐ zhǒng cāng gān huán bì zhǎo,xuán yíng ǎi wū bàng qīng shān。
倘来轩冕虽无分,赢得优游天地间。tǎng lái xuān miǎn suī wú fēn,yíng dé yōu yóu tiān dì jiān。

次兰皋自咏

杨公远

生来无分对书灯,却喜逢人便眼青。shēng lái wú fēn duì shū dēng,què xǐ féng rén biàn yǎn qīng。
枵腹谩临求米帖,学耕频勘相牛经。xiāo fù mán lín qiú mǐ tiē,xué gēng pín kān xiāng niú jīng。
崚嶒骨相身长健,磊磈襟怀鬓未星。léng céng gǔ xiāng shēn zhǎng jiàn,lěi wěi jīn huái bìn wèi xīng。
密掩柴扉盘膝坐,人非人是底须听。mì yǎn chái fēi pán xī zuò,rén fēi rén shì dǐ xū tīng。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

钟鼎箪瓢信宿缘,且将闲逸度馀年。zhōng dǐng dān piáo xìn sù yuán,qiě jiāng xián yì dù yú nián。
诗敲雪月风花夜,画卷江湖烟雨天。shī qiāo xuě yuè fēng huā yè,huà juǎn jiāng hú yān yǔ tiān。
三尺焦桐方外友,一泓老砚郭边田。sān chǐ jiāo tóng fāng wài yǒu,yī hóng lǎo yàn guō biān tián。
自惭野趣无拘束,敢和清吟一十篇。zì cán yě qù wú jū shù,gǎn hé qīng yín yī shí piān。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

竹马才抛又是翁,年来自觉转疏慵。zhú mǎ cái pāo yòu shì wēng,nián lái zì jué zhuǎn shū yōng。
欲开竹下三三径,还借毫端六六峰。yù kāi zhú xià sān sān jìng,hái jiè háo duān liù liù fēng。
处世竟无非理事,对人那有可惭容。chù shì jìng wú fēi lǐ shì,duì rén nà yǒu kě cán róng。
浮沉聊尔从吾好,却笑南阳说卧龙。fú chén liáo ěr cóng wú hǎo,què xiào nán yáng shuō wò lóng。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

幽事知谁可共论,烟浮清晓月黄昏。yōu shì zhī shuí kě gòng lùn,yān fú qīng xiǎo yuè huáng hūn。
吟梅细味逋仙句,植蕙闲招楚客魂。yín méi xì wèi bū xiān jù,zhí huì xián zhāo chǔ kè hún。
暴富小池蛙奏乐,安贫陋室席为门。bào fù xiǎo chí wā zòu lè,ān pín lòu shì xí wèi mén。
吾生幸自无荣辱,一任傍人笑作村。wú shēng xìng zì wú róng rǔ,yī rèn bàng rén xiào zuò cūn。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

头颅搭飒一山翁,万事随宜敢讳穷。tóu lú dā sà yī shān wēng,wàn shì suí yí gǎn huì qióng。
不结东华尘土梦,何干北海马牛风。bù jié dōng huá chén tǔ mèng,hé gàn běi hǎi mǎ niú fēng。
半生踪迹从容里,一片襟期冷淡中。bàn shēng zōng jì cóng róng lǐ,yī piàn jīn qī lěng dàn zhōng。
兀坐有时参世味,古今兴废转头空。wù zuò yǒu shí cān shì wèi,gǔ jīn xīng fèi zhuǎn tóu kōng。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

失笑如何了此生,须教日日醉乌程。shī xiào rú hé le cǐ shēng,xū jiào rì rì zuì wū chéng。
是非不较人情好,穷达休论世路平。shì fēi bù jiào rén qíng hǎo,qióng dá xiū lùn shì lù píng。
钓月耕云何限乐,枕流漱石有馀清。diào yuè gēng yún hé xiàn lè,zhěn liú shù shí yǒu yú qīng。
近来转觉身强健,剩喜双瞳炯炯明。jìn lái zhuǎn jué shēn qiáng jiàn,shèng xǐ shuāng tóng jiǒng jiǒng míng。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

书剑谋生总不成,效渠东野以诗鸣。shū jiàn móu shēng zǒng bù chéng,xiào qú dōng yě yǐ shī míng。
未知唐宋源流异,却喜江湖句法轻。wèi zhī táng sòng yuán liú yì,què xǐ jiāng hú jù fǎ qīng。
肩耸每同臞鹤立,口吟端似冷蛩声。jiān sǒng měi tóng qú hè lì,kǒu yín duān shì lěng qióng shēng。
自怜绝少惊人句,生怕人传浪得名。zì lián jué shǎo jīng rén jù,shēng pà rén chuán làng dé míng。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

一生不把两眉愁,厌听瓢声笑许由。yī shēng bù bǎ liǎng méi chóu,yàn tīng piáo shēng xiào xǔ yóu。
愿荷锄来翻畎亩,懒携刺去谒公侯。yuàn hé chú lái fān quǎn mǔ,lǎn xié cì qù yè gōng hóu。
酒倾明月清风夜,诗琢空山落木秋。jiǔ qīng míng yuè qīng fēng yè,shī zuó kōng shān luò mù qiū。
坎止流行俱莫问,自然霜雪未蒙头。kǎn zhǐ liú xíng jù mò wèn,zì rán shuāng xuě wèi méng tóu。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

吾庐近野却依城,弹压风光藉酒兵。wú lú jìn yě què yī chéng,dàn yā fēng guāng jí jiǔ bīng。
山色可供图画趣,泉流聊当管弦声。shān sè kě gōng tú huà qù,quán liú liáo dāng guǎn xián shēng。
眼前无事方安逸,天下丰年即太平。yǎn qián wú shì fāng ān yì,tiān xià fēng nián jí tài píng。
权势从来难倚仗,只宜孤立度浮生。quán shì cóng lái nán yǐ zhàng,zhǐ yí gū lì dù fú shēng。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

身世悠悠岁月侵,儿时历练到如今。shēn shì yōu yōu suì yuè qīn,ér shí lì liàn dào rú jīn。
梅臞元禀冰霜操,松老犹坚铁石心。méi qú yuán bǐng bīng shuāng cāo,sōng lǎo yóu jiān tiě shí xīn。
世道任从渠否泰,人情岂为我辰参。shì dào rèn cóng qú fǒu tài,rén qíng qǐ wèi wǒ chén cān。
欲知卜隐在何处,寂寞荒村烟树深。yù zhī bo yǐn zài hé chù,jì mò huāng cūn yān shù shēn。

借虚谷太博狂吟十诗韵书怀并呈太博

杨公远

径曲通村深复深,听莺吟歇听蝉吟。jìng qū tōng cūn shēn fù shēn,tīng yīng yín xiē tīng chán yín。
园林幽雅已成趣,朝市纷华岂到心。yuán lín yōu yǎ yǐ chéng qù,cháo shì fēn huá qǐ dào xīn。
匣冷冯驩长铗剑,壁悬元亮不弦琴。xiá lěng féng huān zhǎng jiá jiàn,bì xuán yuán liàng bù xián qín。
故知忤世皆缘直,有口从今只合喑。gù zhī wǔ shì jiē yuán zhí,yǒu kǒu cóng jīn zhǐ hé yīn。

一溪赵宰惠诗次韵谢

杨公远

古歙遭逢定宿缘,作成和气致丰年。gǔ shè zāo féng dìng sù yuán,zuò chéng hé qì zhì fēng nián。
一溪浪静一溪月,百里民安百里天。yī xī làng jìng yī xī yuè,bǎi lǐ mín ān bǎi lǐ tiān。
草茂圜扉花满县,雨馀村落水通田。cǎo mào huán fēi huā mǎn xiàn,yǔ yú cūn luò shuǐ tōng tián。
正惭欠识荆州愿,忽拜雕冰镂玉篇。zhèng cán qiàn shí jīng zhōu yuàn,hū bài diāo bīng lòu yù piān。

高斋韩东尉用前韵见寄次韵谢

杨公远

世间名利我无缘,饱看黄花又一年。shì jiān míng lì wǒ wú yuán,bǎo kàn huáng huā yòu yī nián。
鬓有几根从带雪,心无一事可欺天。bìn yǒu jǐ gēn cóng dài xuě,xīn wú yī shì kě qī tiān。
筑居易办观梅阁,取醉难谋种秫田。zhù jū yì bàn guān méi gé,qǔ zuì nán móu zhǒng shú tián。
欲谒昌黎论此意,那知先已寄新篇。yù yè chāng lí lùn cǐ yì,nà zhī xiān yǐ jì xīn piān。

生朝

杨公远

初度今朝四二年,头颅堪笑尚依然。chū dù jīn cháo sì èr nián,tóu lú kān xiào shàng yī rán。
故庐仅有三间月,负郭曾无二顷田。gù lú jǐn yǒu sān jiān yuè,fù guō céng wú èr qǐng tián。
雅淡生涯图画里,清新吟思竹梅边。yǎ dàn shēng yá tú huà lǐ,qīng xīn yín sī zhú méi biān。
焚香只祝吾亲健,此外穷通付老天。fén xiāng zhǐ zhù wú qīn jiàn,cǐ wài qióng tōng fù lǎo tiān。

次兰皋吴堂长晓起

杨公远

晓起披衣不奈寒,搔头自愧转疏顽。xiǎo qǐ pī yī bù nài hán,sāo tóu zì kuì zhuǎn shū wán。
吟情冷淡梅花外,画思微茫烟雨间。yín qíng lěng dàn méi huā wài,huà sī wēi máng yān yǔ jiān。
有兴何妨终日醉,无求赢得此生闲。yǒu xīng hé fáng zhōng rì zuì,wú qiú yíng dé cǐ shēng xián。
要知人事循环理,岁月推移去复还。yào zhī rén shì xún huán lǐ,suì yuè tuī yí qù fù hái。