古诗词

大佛头次程斗山

杨公远

丈六金身本自然,如今丈六未齐肩。zhàng liù jīn shēn běn zì rán,rú jīn zhàng liù wèi qí jiān。
当时若起亭亭立,只恐才馀尺五天。dāng shí ruò qǐ tíng tíng lì,zhǐ kǒng cái yú chǐ wǔ tiān。

清明后旬日不闻鹃

杨公远

过了清明又一旬,不闻杜宇免伤情。guò le qīng míng yòu yī xún,bù wén dù yǔ miǎn shāng qíng。
算渠会得羁人意,应向山林僻处鸣。suàn qú huì dé jī rén yì,yīng xiàng shān lín pì chù míng。

闰九日

杨公远

九日重逢恼肺肠,世情底事便炎凉。jiǔ rì zhòng féng nǎo fèi cháng,shì qíng dǐ shì biàn yán liáng。
今朝有酒还堪醉,不信黄花不复香。jīn cháo yǒu jiǔ hái kān zuì,bù xìn huáng huā bù fù xiāng。

促织

杨公远

促人机杼意殊深,彻夜啾啾不绝吟。cù rén jī zhù yì shū shēn,chè yè jiū jiū bù jué yín。
莫入五侯庭院去,青蛾红粉少知心。mò rù wǔ hóu tíng yuàn qù,qīng é hóng fěn shǎo zhī xīn。

再谒紫极宫

杨公远

一去重来已十年,头颅堪笑尚依然。yī qù zhòng lái yǐ shí nián,tóu lú kān xiào shàng yī rán。
何当了却尘纷事,来结梅花纸帐缘。hé dāng le què chén fēn shì,lái jié méi huā zhǐ zhàng yuán。

池塘生春草

杨公远

燕寝凝香梦更清,梦回得句快吟情。yàn qǐn níng xiāng mèng gèng qīng,mèng huí dé jù kuài yín qíng。
可怜人化辽天鹤,池上年年草自生。kě lián rén huà liáo tiān hè,chí shàng nián nián cǎo zì shēng。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

倚遍阑干日欲斜,春光撩动客思家。yǐ biàn lán gàn rì yù xié,chūn guāng liāo dòng kè sī jiā。
园丁颇识人岑寂,特地携来四品花。yuán dīng pǒ shí rén cén jì,tè dì xié lái sì pǐn huā。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

玉蕊花开触处芳,瓷瓶安顿细平章。yù ruǐ huā kāi chù chù fāng,cí píng ān dùn xì píng zhāng。
怕渠不肯梅花弟,能趁春风七里香。pà qú bù kěn méi huā dì,néng chèn chūn fēng qī lǐ xiāng。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

百叶夭桃簇绛绡,向人含笑态妖娆。bǎi yè yāo táo cù jiàng xiāo,xiàng rén hán xiào tài yāo ráo。
开元天子曾抬举,簪向妃冠恨便消。kāi yuán tiān zi céng tái jǔ,zān xiàng fēi guān hèn biàn xiāo。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

西蜀名花别样芳,玉环睡起试新妆。xī shǔ míng huā bié yàng fāng,yù huán shuì qǐ shì xīn zhuāng。
化工还有无情处,只与胭脂不与香。huà gōng hái yǒu wú qíng chù,zhǐ yǔ yān zhī bù yǔ xiāng。

旅寓岑寂中园丁送花四品因赋五绝

杨公远

粉绡细剪缀枝条,无奈盈盈笑靥娇。fěn xiāo xì jiǎn zhuì zhī tiáo,wú nài yíng yíng xiào yè jiāo。
最是短篱遥认处,浑如腊雪未全消。zuì shì duǎn lí yáo rèn chù,hún rú là xuě wèi quán xiāo。

杨公远

万籁更深寂不鸣,窗间恍觉月微明。wàn lài gèng shēn jì bù míng,chuāng jiān huǎng jué yuè wēi míng。
情知是雪疑非雪,忽听前村折竹声。qíng zhī shì xuě yí fēi xuě,hū tīng qián cūn zhé zhú shēng。

杨公远

无奈风威冷逼衾,起来搔首更披襟。wú nài fēng wēi lěng bī qīn,qǐ lái sāo shǒu gèng pī jīn。
方知搅下漫空雪,已积阶前尺许深。fāng zhī jiǎo xià màn kōng xuě,yǐ jī jiē qián chǐ xǔ shēn。

杨公远

只应王母宴瑶池,宴罢群仙趁醉归。zhǐ yīng wáng mǔ yàn yáo chí,yàn bà qún xiān chèn zuì guī。
驾凤鞭鸾仍驭鹤,满空风卷羽毛飞。jià fèng biān luán réng yù hè,mǎn kōng fēng juǎn yǔ máo fēi。

杨公远

天教尘世换规模,万象忧愁心未孚。tiān jiào chén shì huàn guī mó,wàn xiàng yōu chóu xīn wèi fú。
一夜苍松须白尽,青山顿觉老头颅。yī yè cāng sōng xū bái jǐn,qīng shān dùn jué lǎo tóu lú。

杨公远

堆琼积玉遍阶除,个是骚人富贵馀。duī qióng jī yù biàn jiē chú,gè shì sāo rén fù guì yú。
莫道得渠无用处,寒窗能映夜观书。mò dào dé qú wú yòng chù,hán chuāng néng yìng yè guān shū。

杨公远

造化须臾变物华,园林无处不梅花。zào huà xū yú biàn wù huá,yuán lín wú chù bù méi huā。
三间矮屋清溪上,疑似林逋处士家。sān jiān ǎi wū qīng xī shàng,yí shì lín bū chù shì jiā。

杨公远

喧呼童稚塑狮儿,仿佛形模便有威。xuān hū tóng zhì sù shī ér,fǎng fú xíng mó biàn yǒu wēi。
枯炭点睛铃用橘,酒杯叠叠印毛衣。kū tàn diǎn jīng líng yòng jú,jiǔ bēi dié dié yìn máo yī。

杨公远

腊前三白兆丰年,此话农家万古传。là qián sān bái zhào fēng nián,cǐ huà nóng jiā wàn gǔ chuán。
近值世更人事改,生民全藉老天怜。jìn zhí shì gèng rén shì gǎi,shēng mín quán jí lǎo tiān lián。

杨公远

雪满乾坤月满天,剡溪风景尚依然。xuě mǎn qián kūn yuè mǎn tiān,shàn xī fēng jǐng shàng yī rán。
戴逵仙去徽之死,乘兴无人更棹船。dài kuí xiān qù huī zhī sǐ,chéng xīng wú rén gèng zhào chuán。