古诗词

寄梅

杨公远

方愧无由洗俗尘,喜逢竹外一枝春。fāng kuì wú yóu xǐ sú chén,xǐ féng zhú wài yī zhī chūn。
看来未敢轻攀折,待侑诗篇赠故人。kàn lái wèi gǎn qīng pān zhé,dài yòu shī piān zèng gù rén。

赋梅

杨公远

雪月云烟件件宜,骚人墨客费寻思。xuě yuè yún yān jiàn jiàn yí,sāo rén mò kè fèi xún sī。
怕渠因得逋仙句,不要人言半字诗。pà qú yīn dé bū xiān jù,bù yào rén yán bàn zì shī。

观梅

杨公远

东阁观梅效少陵,巡檐索笑面生春。dōng gé guān méi xiào shǎo líng,xún yán suǒ xiào miàn shēng chūn。
试将心事从渠道,恰又无言领略人。shì jiāng xīn shì cóng qú dào,qià yòu wú yán lǐng lüè rén。

折梅

杨公远

折时须拣带苔枝,两蕊三花尽自奇。zhé shí xū jiǎn dài tái zhī,liǎng ruǐ sān huā jǐn zì qí。
簪向银瓶全俗了,古铜瓶浸恰相宜。zān xiàng yín píng quán sú le,gǔ tóng píng jìn qià xiāng yí。

写梅

杨公远

为渠模写未为难,只要稀疏不要繁。wèi qú mó xiě wèi wèi nán,zhǐ yào xī shū bù yào fán。
雪月风烟俱属我,一时收拾付毫端。xuě yuè fēng yān jù shǔ wǒ,yī shí shōu shí fù háo duān。

红梅

杨公远

特立孤高耐岁寒,渥丹颜貌带儒酸。tè lì gū gāo nài suì hán,wò dān yán mào dài rú suān。
荆公诗句休拈出,北地人今已熟看。jīng gōng shī jù xiū niān chū,běi dì rén jīn yǐ shú kàn。

千叶梅

杨公远

千叶梅开一样清,向人含笑似多情。qiān yè méi kāi yī yàng qīng,xiàng rén hán xiào shì duō qíng。
化工只么宁多巧,碎剪琼瑶细簇成。huà gōng zhǐ me níng duō qiǎo,suì jiǎn qióng yáo xì cù chéng。

雪梅

杨公远

冻合顽云四幕垂,须臾六出搅空飞。dòng hé wán yún sì mù chuí,xū yú liù chū jiǎo kōng fēi。
梅花自禀清臞相,底事添渠十倍肥。méi huā zì bǐng qīng qú xiāng,dǐ shì tiān qú shí bèi féi。

月梅

杨公远

梢如鹿角月如眉,月到梢头分外宜。shāo rú lù jiǎo yuè rú méi,yuè dào shāo tóu fēn wài yí。
梅得月来无限好,月和梅看越清奇。méi dé yuè lái wú xiàn hǎo,yuè hé méi kàn yuè qīng qí。

烟梅

杨公远

玉妃谪堕作梅花,不与群芳定等差。yù fēi zhé duò zuò méi huā,bù yǔ qún fāng dìng děng chà。
莫是清高嫌俗眼,故张翠幕淡笼遮。mò shì qīng gāo xián sú yǎn,gù zhāng cuì mù dàn lóng zhē。

霜梅

杨公远

梅到更阑自主张,依然不住散清香。méi dào gèng lán zì zhǔ zhāng,yī rán bù zhù sàn qīng xiāng。
横陈青女无端甚,也要教渠学粉妆。héng chén qīng nǚ wú duān shén,yě yào jiào qú xué fěn zhuāng。

冰梅

杨公远

绝怜花带雪璘珑,仿佛惟存蜡蒂红。jué lián huā dài xuě lín lóng,fǎng fú wéi cún là dì hóng。
一夜清寒风结冻,分明身在水晶宫。yī yè qīng hán fēng jié dòng,fēn míng shēn zài shuǐ jīng gōng。

照水梅

杨公远

梢横鹤膝小池东,几点疏花冷淡中。shāo héng hè xī xiǎo chí dōng,jǐ diǎn shū huā lěng dàn zhōng。
自是晓妆匀未了,故抬粉面对青铜。zì shì xiǎo zhuāng yún wèi le,gù tái fěn miàn duì qīng tóng。

梅影

杨公远

柴门相对月华新,月上梅梢绝点尘。chái mén xiāng duì yuè huá xīn,yuè shàng méi shāo jué diǎn chén。
却是嫦娥工性巧,不须泓颖画全身。què shì cháng é gōng xìng qiǎo,bù xū hóng yǐng huà quán shēn。

早梅

杨公远

篱下丛丛菊老时,清香飞上向南枝。lí xià cóng cóng jú lǎo shí,qīng xiāng fēi shàng xiàng nán zhī。
化工未必无私意,试问春风知不知。huà gōng wèi bì wú sī yì,shì wèn chūn fēng zhī bù zhī。

迟梅

杨公远

尽道孤根逗暖回,缘何春至未胚胎。jǐn dào gū gēn dòu nuǎn huí,yuán hé chūn zhì wèi pēi tāi。
东皇想是怜孤独,留与群芳作伴开。dōng huáng xiǎng shì lián gū dú,liú yǔ qún fāng zuò bàn kāi。

残梅

杨公远

可惜梢头烂漫芳,无心要趁寿阳妆。kě xī shāo tóu làn màn fāng,wú xīn yào chèn shòu yáng zhuāng。
宁教片片随风去,点在苔痕骨也香。níng jiào piàn piàn suí fēng qù,diǎn zài tái hén gǔ yě xiāng。

梅实

杨公远

累累青子缀枝丫,一味含酸软齿牙。lèi lèi qīng zi zhuì zhī yā,yī wèi hán suān ruǎn chǐ yá。
不独曹军资止渴,也曾调鼎佐商家。bù dú cáo jūn zī zhǐ kě,yě céng diào dǐng zuǒ shāng jiā。

友梅吴编校寿宫之侧筑庵曰全归有诗十咏敬次之

杨公远

达人谋事岂踌躇,寿域天开不费锄。dá rén móu shì qǐ chóu chú,shòu yù tiān kāi bù fèi chú。
结得庵成无点俗,栽梅莳竹当幽居。jié dé ān chéng wú diǎn sú,zāi méi shí zhú dāng yōu jū。

友梅吴编校寿宫之侧筑庵曰全归有诗十咏敬次之

杨公远

盖世功名水一杯,君曾勘破个中来。gài shì gōng míng shuǐ yī bēi,jūn céng kān pò gè zhōng lái。
平生不问凡红紫,莫逆交情只是梅。píng shēng bù wèn fán hóng zǐ,mò nì jiāo qíng zhǐ shì méi。