古诗词

吴山晚眺

杨载

山椒翚构四垂宽,上相旌旗会览观。shān jiāo huī gòu sì chuí kuān,shàng xiāng jīng qí huì lǎn guān。 傍近江湖天广大,上连星斗地清寒。bàng jìn jiāng hú tiān guǎng dà,shàng lián xīng dòu dì qīng hán。 龙宫永锁函书閟,凤岭重嗟苑树残。lóng gōng yǒng suǒ hán shū bì,fèng lǐng zhòng jiē yuàn shù cán。 此际独无云蔽日,正宜翘首望长安。cǐ jì dú wú yún bì rì,zhèng yí qiào shǒu wàng zhǎng ān。

遣兴

杨载

门前高柳绿纷纷,恋霭留烟昼不分。mén qián gāo liǔ lǜ fēn fēn,liàn ǎi liú yān zhòu bù fēn。 雨砌芳菲晴后见,风窗言语静中闻。yǔ qì fāng fēi qíng hòu jiàn,fēng chuāng yán yǔ jìng zhōng wén。 桐花可作凤凰食,竹叶还成虎豹文。tóng huā kě zuò fèng huáng shí,zhú yè hái chéng hǔ bào wén。 但使此心无外慕,卜居何用绝人群。dàn shǐ cǐ xīn wú wài mù,bo jū hé yòng jué rén qún。

夏夜对月

杨载

暑天烦倦唯酣寝,薄暮登楼起宿疴。shǔ tiān fán juàn wéi hān qǐn,báo mù dēng lóu qǐ sù kē。 簟报新秋凉意早,窗开永夜月明多。diàn bào xīn qiū liáng yì zǎo,chuāng kāi yǒng yè yuè míng duō。 不眠孤鹤频惊叫,好事流萤屡见过。bù mián gū hè pín jīng jiào,hǎo shì liú yíng lǚ jiàn guò。 安得泛舟江海上,坐观冰镜落沧波。ān dé fàn zhōu jiāng hǎi shàng,zuò guān bīng jìng luò cāng bō。

题高尚书竹石

杨载

矫龙疑苍筠,踞虎肖白石。jiǎo lóng yí cāng yún,jù hǔ xiào bái shí。 傥乘风云会,变化那可测。tǎng chéng fēng yún huì,biàn huà nà kě cè。

题墨竹为郑尊师

杨载

风味既淡泊,颜色不妩媚。fēng wèi jì dàn pō,yán sè bù wǔ mèi。 孤生崖谷间,有此凌云气。gū shēng yá gǔ jiān,yǒu cǐ líng yún qì。

沙雁

杨载

漠漠寒烟树影微,一行沙雁背人飞。mò mò hán yān shù yǐng wēi,yī xíng shā yàn bèi rén fēi。 江南江北秋将尽,客子如今犹未归。jiāng nán jiāng běi qiū jiāng jǐn,kè zi rú jīn yóu wèi guī。

客中即事四首

杨载

渐觉星星两鬓皤,推愁不去奈愁何!jiàn jué xīng xīng liǎng bìn pó,tuī chóu bù qù nài chóu hé! 客中忘却春光度,惊见前林嫩竹多。kè zhōng wàng què chūn guāng dù,jīng jiàn qián lín nèn zhú duō。

客中即事四首

杨载

终朝矻矻坐书帷,春去春来总不知。zhōng cháo kū kū zuò shū wéi,chūn qù chūn lái zǒng bù zhī。 怪得山禽如有意,隔窗撩乱踏花枝。guài dé shān qín rú yǒu yì,gé chuāng liāo luàn tà huā zhī。

客中即事四首

杨载

几日悬悬雨不休,客窗孤迥使人愁。jǐ rì xuán xuán yǔ bù xiū,kè chuāng gū jiǒng shǐ rén chóu。 杜鹃啼切知何处?dù juān tí qiè zhī hé chù? 坐对云山万木稠。zuò duì yún shān wàn mù chóu。

客中即事四首

杨载

美木千章绕故宫,如烟如雾塞虚空。měi mù qiān zhāng rào gù gōng,rú yān rú wù sāi xū kōng。 路冲南北山冈断,披拂能来万里风。lù chōng nán běi shān gāng duàn,pī fú néng lái wàn lǐ fēng。

扇上竹

杨载

种竹何须种万竿,一枝分影亦檀栾。zhǒng zhú hé xū zhǒng wàn gān,yī zhī fēn yǐng yì tán luán。 秋宵更受风披拂,听取清声入梦寒。qiū xiāo gèng shòu fēng pī fú,tīng qǔ qīng shēng rù mèng hán。

悼邻妓二首

杨载

西子湖边杨柳花,随风飘泊到天涯。xī zi hú biān yáng liǔ huā,suí fēng piāo pō dào tiān yá。 青春遇著归来燕,衔入当年王谢家。qīng chūn yù zhù guī lái yàn,xián rù dāng nián wáng xiè jiā。

悼邻妓二首

杨载

一种腰肢分外妍,双眉画作月娟娟。yī zhǒng yāo zhī fēn wài yán,shuāng méi huà zuò yuè juān juān。 春风吹破襄王梦,行雨行云若个边。chūn fēng chuī pò xiāng wáng mèng,xíng yǔ xíng yún ruò gè biān。

到京师

杨载

城雪初消荠菜生,角门深巷少人行。chéng xuě chū xiāo jì cài shēng,jiǎo mén shēn xiàng shǎo rén xíng。 柳梢听得黄鹂语,此是春来第一声。liǔ shāo tīng dé huáng lí yǔ,cǐ shì chūn lái dì yī shēng。

画竹石

杨载

林前怪石起参差,篁竹丛深使客疑。lín qián guài shí qǐ cān chà,huáng zhú cóng shēn shǐ kè yí。 如过潇湘江上路,鹧鸪啼罢日西时。rú guò xiāo xiāng jiāng shàng lù,zhè gū tí bà rì xī shí。

次韵康子山舍人二首

杨载

兼旬风雨气寒凉,院落幽深草木长。jiān xún fēng yǔ qì hán liáng,yuàn luò yōu shēn cǎo mù zhǎng。 却喜今年多夏果,碧苞丹实满林香。què xǐ jīn nián duō xià guǒ,bì bāo dān shí mǎn lín xiāng。

次韵康子山舍人二首

杨载

欲赏秋花色已凉,碧云散尽楚天长。yù shǎng qiū huā sè yǐ liáng,bì yún sàn jǐn chǔ tiān zhǎng。 姮娥旧种无多树,何故人间有此香。héng é jiù zhǒng wú duō shù,hé gù rén jiān yǒu cǐ xiāng。

题十二红卷子

杨载

碧桃枝上有珍禽,调舌交交听好音。bì táo zhī shàng yǒu zhēn qín,diào shé jiāo jiāo tīng hǎo yīn。 画出江南春意思,明年携酒共追寻。huà chū jiāng nán chūn yì sī,míng nián xié jiǔ gòng zhuī xún。

送人二首

杨载

客路逢春雪乍消,眼前愁思转相撩。kè lù féng chūn xuě zhà xiāo,yǎn qián chóu sī zhuǎn xiāng liāo。 垂杨染作黄金色,舞遍东风万万条。chuí yáng rǎn zuò huáng jīn sè,wǔ biàn dōng fēng wàn wàn tiáo。

送人二首

杨载

金沟河上始通流,海子桥边系客舟。jīn gōu hé shàng shǐ tōng liú,hǎi zi qiáo biān xì kè zhōu。 却到江南春水涨,拍天波浪泛轻鸥。què dào jiāng nán chūn shuǐ zhǎng,pāi tiān bō làng fàn qīng ōu。