古诗词

偶题

杨载

丛生园中草,蔚蔚媚幽姿。cóng shēng yuán zhōng cǎo,wèi wèi mèi yōu zī。 乘时各敷荣,皓色被绿枝。chéng shí gè fū róng,hào sè bèi lǜ zhī。 似有微香发,秋风辄吹之。shì yǒu wēi xiāng fā,qiū fēng zhé chuī zhī。 入人襟袖中,亦复可怜兹。rù rén jīn xiù zhōng,yì fù kě lián zī。 诘朝步荒畦,茎叶稍离披。jí cháo bù huāng qí,jīng yè shāo lí pī。 飘零即已矣,霜露不尔私。piāo líng jí yǐ yǐ,shuāng lù bù ěr sī。 荣悴既有时,小大何异而。róng cuì jì yǒu shí,xiǎo dà hé yì ér。 幸爱七尺躯,天道不可诬。xìng ài qī chǐ qū,tiān dào bù kě wū。

梦读退之诗颇奇诡已觉记其大旨作此篇

杨载

自闻蓬莱山,大林夹长峦。zì wén péng lái shān,dà lín jiā zhǎng luán。 上生瘿藤萝,下生荆榛菅。shàng shēng yǐng téng luó,xià shēng jīng zhēn jiān。 仰不见天日,藏蓄雾雨寒。yǎng bù jiàn tiān rì,cáng xù wù yǔ hán。 仙圣常所处,沮洳亦少乾。xiān shèng cháng suǒ chù,jǔ rù yì shǎo qián。 虽云夸凤凰,出入伤羽翰。suī yún kuā fèng huáng,chū rù shāng yǔ hàn。 哀音起空洞,令人鼻准酸。āi yīn qǐ kōng dòng,lìng rén bí zhǔn suān。 我欲诉上帝,为施铁凿钻。wǒ yù sù shàng dì,wèi shī tiě záo zuān。 琢落石侧裂,化为千丈磐。zuó luò shí cè liè,huà wèi qiān zhàng pán。 琼楼与玉殿,玲珑相通宽。qióng lóu yǔ yù diàn,líng lóng xiāng tōng kuān。 日月交户牖,光射青琅玕。rì yuè jiāo hù yǒu,guāng shè qīng láng gān。 而我从吾师,来游乐且般。ér wǒ cóng wú shī,lái yóu lè qiě bān。 呼吸养元气,华腴生肺肝。hū xī yǎng yuán qì,huá yú shēng fèi gān。 万劫永不死,如循环无端。wàn jié yǒng bù sǐ,rú xún huán wú duān。 窃为仙圣虑,炳然心若丹。qiè wèi xiān shèng lǜ,bǐng rán xīn ruò dān。 上帝如许我,致此亦何难。shàng dì rú xǔ wǒ,zhì cǐ yì hé nán。

雪后次韵郑集之

杨载

雪后登高望,江山信奇哉。xuě hòu dēng gāo wàng,jiāng shān xìn qí zāi。 重冈起且伏,相连白皑皑。zhòng gāng qǐ qiě fú,xiāng lián bái ái ái。 水官方谢事,云气霅然开。shuǐ guān fāng xiè shì,yún qì zhà rán kāi。 六龙翻沧海,赤日从中来。liù lóng fān cāng hǎi,chì rì cóng zhōng lái。 万物将蠢动,忽如登春台。wàn wù jiāng chǔn dòng,hū rú dēng chūn tái。 木行味正酸,含荾先属梅。mù xíng wèi zhèng suān,hán suī xiān shǔ méi。 天时亦相应,初昏占斗魁。tiān shí yì xiāng yīng,chū hūn zhàn dòu kuí。 遨游自兹始,入林践苍苔。áo yóu zì zī shǐ,rù lín jiàn cāng tái。 西湖青濎濙,西山高崔嵬。xī hú qīng dǐng yíng,xī shān gāo cuī wéi。 长松更千载,老枝多折摧。zhǎng sōng gèng qiān zài,lǎo zhī duō zhé cuī。 名僧创精舍,静谧依岩隈。míng sēng chuàng jīng shě,jìng mì yī yán wēi。 伊予实放士,正可诛蒿莱。yī yǔ shí fàng shì,zhèng kě zhū hāo lái。 情深惟痛饮,毋吝发新醅。qíng shēn wéi tòng yǐn,wú lìn fā xīn pēi。 家人欲求我,但见白云堆。jiā rén yù qiú wǒ,dàn jiàn bái yún duī。 机心无自作,可使绝嫌猜。jī xīn wú zì zuò,kě shǐ jué xián cāi。 君辞如泉涌,我醉如山颓。jūn cí rú quán yǒng,wǒ zuì rú shān tuí。 卜居同里巷,时时得追陪。bo jū tóng lǐ xiàng,shí shí dé zhuī péi。 为瓶或先罄,此耻当及罍。wèi píng huò xiān qìng,cǐ chǐ dāng jí léi。 大雅歌治世,其音不宜哀。dà yǎ gē zhì shì,qí yīn bù yí āi。 有倡必有和,愧我非长才。yǒu chàng bì yǒu hé,kuì wǒ fēi zhǎng cái。 美哉春雪篇,云汉共昭回。měi zāi chūn xuě piān,yún hàn gòng zhāo huí。

次刘师鲁韵

杨载

三年客塞上,日夜怀旧丘。sān nián kè sāi shàng,rì yè huái jiù qiū。 饥来迫我去,何暇为远谋。jī lái pò wǒ qù,hé xiá wèi yuǎn móu。 四顾无一亲,此身如羁囚。sì gù wú yī qīn,cǐ shēn rú jī qiú。 悲风动沙漠,回首令人愁。bēi fēng dòng shā mò,huí shǒu lìng rén chóu。 道路已漫漫,岁月复悠悠。dào lù yǐ màn màn,suì yuè fù yōu yōu。 丈夫四方志,至此何所求。zhàng fū sì fāng zhì,zhì cǐ hé suǒ qiú。 买船发河上,河水亦南流。mǎi chuán fā hé shàng,hé shuǐ yì nán liú。 携锄理荒圃,吾疾日已瘳。xié chú lǐ huāng pǔ,wú jí rì yǐ chōu。 飞雁至江浒,北风天始凉。fēi yàn zhì jiāng hǔ,běi fēng tiān shǐ liáng。 是时禾黍登,斯人亦少康。shì shí hé shǔ dēng,sī rén yì shǎo kāng。 皇天降厚德,胡为私一方。huáng tiān jiàng hòu dé,hú wèi sī yī fāng。 燕赵及齐鲁,人饥或相戕。yàn zhào jí qí lǔ,rén jī huò xiāng qiāng。 奈何有积廪,如陵复如冈。nài hé yǒu jī lǐn,rú líng fù rú gāng。 生非肉食者,此忧心甚长。shēng fēi ròu shí zhě,cǐ yōu xīn shén zhǎng。 亟谋树皋壤,剪茅覆小堂。jí móu shù gāo rǎng,jiǎn máo fù xiǎo táng。 我志亦易丰,岁祀有特羊。wǒ zhì yì yì fēng,suì sì yǒu tè yáng。

橘中篇

杨载

并海无山林,莽莽皆平畴。bìng hǎi wú shān lín,mǎng mǎng jiē píng chóu。 君家择地利,即此营菟裘。jūn jiā zé dì lì,jí cǐ yíng tú qiú。 杂树作藩屏,青红间绸缪。zá shù zuò fān píng,qīng hóng jiān chóu móu。 其中植橘柚,拥蔽枝叶稠。qí zhōng zhí jú yòu,yōng bì zhī yè chóu。 盛夏开白花,朱实悬高秋。shèng xià kāi bái huā,zhū shí xuán gāo qiū。 飞霜虐万物,寒风助飕飗。fēi shuāng nüè wàn wù,hán fēng zhù sōu liú。 凌晨察变候,策杖巡维陬。líng chén chá biàn hòu,cè zhàng xún wéi zōu。 是何黄金多,暴露宜藏收。shì hé huáng jīn duō,bào lù yí cáng shōu。 采摘资众力,转输及他州。cǎi zhāi zī zhòng lì,zhuǎn shū jí tā zhōu。 子长传货殖,谓此同列侯。zi zhǎng chuán huò zhí,wèi cǐ tóng liè hóu。 上充国家赋,下贻篚筥谋。shàng chōng guó jiā fù,xià yí fěi jǔ móu。 千缣可坐致,何必龙阳洲。qiān jiān kě zuò zhì,hé bì lóng yáng zhōu。

次韵袁伯长

杨载

盘盘海底石,并树青琅玕。pán pán hǎi dǐ shí,bìng shù qīng láng gān。 至阳生至阴,龙宫常苦寒。zhì yáng shēng zhì yīn,lóng gōng cháng kǔ hán。 扬光炫朝彩,吐气蒸微澜。yáng guāng xuàn cháo cǎi,tǔ qì zhēng wēi lán。 根株历千载,莫测劳悴端。gēn zhū lì qiān zài,mò cè láo cuì duān。 端如巢居子,草木皮衣冠。duān rú cháo jū zi,cǎo mù pí yī guān。 超然去人群,取友蹄与翰。chāo rán qù rén qún,qǔ yǒu tí yǔ hàn。 日诵黄帝言,浩叹泪阑干。rì sòng huáng dì yán,hào tàn lèi lán gàn。 奈何天下治,必以云为官。nài hé tiān xià zhì,bì yǐ yún wèi guān。 佩剑黄金环,咀丹白玉盘。pèi jiàn huáng jīn huán,jǔ dān bái yù pán。 自闻至人德,积热生肺肝。zì wén zhì rén dé,jī rè shēng fèi gān。 黄尘日暮起,对面不相看。huáng chén rì mù qǐ,duì miàn bù xiāng kàn。 三山在何处?使我师王韩。sān shān zài hé chù?shǐ wǒ shī wáng hán。 聊歌紫芝曲,倚君清夜弹。liáo gē zǐ zhī qū,yǐ jūn qīng yè dàn。

题屏风画商山四老人

杨载

飞雪洒遥野,冲波荡无垠。fēi xuě sǎ yáo yě,chōng bō dàng wú yín。 蟠蟠山谷间,居此四老人。pán pán shān gǔ jiān,jū cǐ sì lǎo rén。 下为民庶师,上作王家宾。xià wèi mín shù shī,shàng zuò wáng jiā bīn。 清风眇何许,驰想寂寞滨。qīng fēng miǎo hé xǔ,chí xiǎng jì mò bīn。

遣兴偶作

杨载

春蔬茂前畦,茜茜有颜色。chūn shū mào qián qí,qiàn qiàn yǒu yán sè。 珍禽叫深树,过耳亦一适。zhēn qín jiào shēn shù,guò ěr yì yī shì。 用是易吾虑,毋为自襞积。yòng shì yì wú lǜ,wú wèi zì bì jī。 放浪天地间,无今亦无昔。fàng làng tiān dì jiān,wú jīn yì wú xī。 古人得意处,相与元不隔。gǔ rén dé yì chù,xiāng yǔ yuán bù gé。 如何故人心,未照我胸臆。rú hé gù rén xīn,wèi zhào wǒ xiōng yì。 徵言及纤芥,实出左右力。zhēng yán jí xiān jiè,shí chū zuǒ yòu lì。 岂惮决系蹯,人生且为客。qǐ dàn jué xì fán,rén shēng qiě wèi kè。

宗阳宫望月分韵得声字

杨载

老君台上凉如水,坐看冰轮转二更。lǎo jūn tái shàng liáng rú shuǐ,zuò kàn bīng lún zhuǎn èr gèng。 大地山河微有影,九天风露寂无声。dà dì shān hé wēi yǒu yǐng,jiǔ tiān fēng lù jì wú shēng。 蛟龙并起承金榜,鸾凤双飞载玉笙。jiāo lóng bìng qǐ chéng jīn bǎng,luán fèng shuāng fēi zài yù shēng。 不信弱流三万里,此身今夕到蓬瀛。bù xìn ruò liú sān wàn lǐ,cǐ shēn jīn xī dào péng yíng。

暮春雍熙寺访沈自诚不遇

祖柏

暇日远相问,古寺幽且深。xiá rì yuǎn xiāng wèn,gǔ sì yōu qiě shēn。 青苔馀华落,双树一莺吟。qīng tái yú huá luò,shuāng shù yī yīng yín。 炉存散微篆,茗熟独成斟。lú cún sàn wēi zhuàn,míng shú dú chéng zhēn。 明当持山酒,慰子客居心。míng dāng chí shān jiǔ,wèi zi kè jū xīn。

题赵仲穆看云图

祖柏

旧游清苕上,爱看弁峰云。jiù yóu qīng sháo shàng,ài kàn biàn fēng yún。 稍将春雨度,始见远林分。shāo jiāng chūn yǔ dù,shǐ jiàn yuǎn lín fēn。 起灭悟真理,逍遥遗世纷。qǐ miè wù zhēn lǐ,xiāo yáo yí shì fēn。 于焉自怡悦,永怀陶隐君。yú yān zì yí yuè,yǒng huái táo yǐn jūn。

题倪云林为韩复阳写空山芝秀图

祖柏

每忆云林子,隐居清且闲。měi yì yún lín zi,yǐn jū qīng qiě xián。 搴裳采芝秀,倚杖自秋山。qiān shang cǎi zhī xiù,yǐ zhàng zì qiū shān。 微雪松阴暝,青苔石上斑。wēi xuě sōng yīn míng,qīng tái shí shàng bān。 韩康偏有意,时复到柴关。hán kāng piān yǒu yì,shí fù dào chái guān。

诚道原溪山晚霁图

祖柏

微雨过溪上,青山草阁前。wēi yǔ guò xī shàng,qīng shān cǎo gé qián。 牛羊知返径,童稚喜归船。niú yáng zhī fǎn jìng,tóng zhì xǐ guī chuán。 烟树村村鸟,春泉处处田。yān shù cūn cūn niǎo,chūn quán chù chù tián。 披图忆芝草,头白尚安眠。pī tú yì zhī cǎo,tóu bái shàng ān mián。

题玉山主人壁

祖柏

杖锡穿云雨湿衣,我来君出两相违。zhàng xī chuān yún yǔ shī yī,wǒ lái jūn chū liǎng xiāng wéi。 君边听得仙童语,学士朝朝向晚归。jūn biān tīng dé xiān tóng yǔ,xué shì cháo cháo xiàng wǎn guī。

题自写菖蒲二首

祖柏

盆泓浅浅映幽丛,绿发翛翛堕镜中。pén hóng qiǎn qiǎn yìng yōu cóng,lǜ fā xiāo xiāo duò jìng zhōng。 潇洒凭谁供拂掠,澹烟微雨及清风。xiāo sǎ píng shuí gōng fú lüè,dàn yān wēi yǔ jí qīng fēng。

题自写菖蒲二首

祖柏

云骨溪毛瘦不禁,井花濯濯翠阴阴。yún gǔ xī máo shòu bù jìn,jǐng huā zhuó zhuó cuì yīn yīn。 闲来坐对清诗眼,月落半窗风露深。xián lái zuò duì qīng shī yǎn,yuè luò bàn chuāng fēng lù shēn。

赋盖

祖柏

百骨攒来一线收,葫芦金顶盖诸侯。bǎi gǔ zǎn lái yī xiàn shōu,hú lú jīn dǐng gài zhū hóu。 一朝撑出马前去,真个有天无日头。yī cháo chēng chū mǎ qián qù,zhēn gè yǒu tiān wú rì tóu。

口占

祖柏

一封丹诏未为真,三杯淡酒便成亲。yī fēng dān zhào wèi wèi zhēn,sān bēi dàn jiǔ biàn chéng qīn。 夜来明月楼头望,惟有嫦娥不嫁人。yè lái míng yuè lóu tóu wàng,wéi yǒu cháng é bù jià rén。

戏题阴凉室阶前芭蕉

祖柏

新种芭蕉绕石房,清阴早见落书床。xīn zhǒng bā jiāo rào shí fáng,qīng yīn zǎo jiàn luò shū chuáng。 根沾零露北山润,叶带湿云南涧凉。gēn zhān líng lù běi shān rùn,yè dài shī yún nán jiàn liáng。 得地初依苍石瘦,抽心欲并绿筠长。dé dì chū yī cāng shí shòu,chōu xīn yù bìng lǜ yún zhǎng。 雨声夜响巅崖瀑,晴碧朝浮海日光。yǔ shēng yè xiǎng diān yá pù,qíng bì cháo fú hǎi rì guāng。 樗栎自惭全寿命,楩楠合愧托岩廊。chū lì zì cán quán shòu mìng,pián nán hé kuì tuō yán láng。 观身正忆维摩语,草字宁追怀素狂。guān shēn zhèng yì wéi mó yǔ,cǎo zì níng zhuī huái sù kuáng。 白昼栖迟吾计拙,青霄偃仰汝身强。bái zhòu qī chí wú jì zhuō,qīng xiāo yǎn yǎng rǔ shēn qiáng。 岁寒要使交期在,莫畏空山有雪霜。suì hán yào shǐ jiāo qī zài,mò wèi kōng shān yǒu xuě shuāng。

秋夜长简玉山

祖柏

秋夜长,秋夜长。qiū yè zhǎng,qiū yè zhǎng。 青灯半灺,玉漏未央。qīng dēng bàn xiè,yù lòu wèi yāng。 云叶扬影,露华凝光。yún yè yáng yǐng,lù huá níng guāng。 为问湖阴柳,应有长条刺钓篷。wèi wèn hú yīn liǔ,yīng yǒu zhǎng tiáo cì diào péng。