古诗词

读王维夷门歌尽述侯嬴朱亥之事今春侍大人官汴省得以周览城郭而遗台废圃往往瓦砾山积所谓夷门者不可复识其处而嬴亥遗迹无知之者千数百年于此矣用其意作歌续其后大德甲辰岁也

卢亘

忆昔词客歌夷门,七雄争战纷如云。yì xī cí kè gē yí mén,qī xióng zhēng zhàn fēn rú yún。 信陵盗符侯嬴死,铁锤击碎邯郸军。xìn líng dào fú hóu yíng sǐ,tiě chuí jī suì hán dān jūn。 后来谁震关河响,五季相乘如反掌。hòu lái shuí zhèn guān hé xiǎng,wǔ jì xiāng chéng rú fǎn zhǎng。 当年意气作飞烟,空馀朽骨埋黄壤。dāng nián yì qì zuò fēi yān,kōng yú xiǔ gǔ mái huáng rǎng。 宋家九叶二百秋,仁涵义染还生羞。sòng jiā jiǔ yè èr bǎi qiū,rén hán yì rǎn hái shēng xiū。 寿山穹窿九州哭,独有遗民恨销骨。shòu shān qióng lóng jiǔ zhōu kū,dú yǒu yí mín hèn xiāo gǔ。 易水南流汴水清,黄河不洗中原兵。yì shuǐ nán liú biàn shuǐ qīng,huáng hé bù xǐ zhōng yuán bīng。 天戈一指八纮举,四海无波日月明。tiān gē yī zhǐ bā hóng jǔ,sì hǎi wú bō rì yuè míng。 雄台屹立天垣近,夔皋继出扶皇运。xióng tái yì lì tiān yuán jìn,kuí gāo jì chū fú huáng yùn。 桑阴蔽日麦连云,坐看龚黄清列郡。sāng yīn bì rì mài lián yún,zuò kàn gōng huáng qīng liè jùn。 我来喜遇春如海,瓦砾生烟变光彩。wǒ lái xǐ yù chūn rú hǎi,wǎ lì shēng yān biàn guāng cǎi。 红尘扑面人不知,独过屠门吊朱亥。hóng chén pū miàn rén bù zhī,dú guò tú mén diào zhū hài。

题四皓图

卢亘

姬昌圣瑞胤厥祖,泰伯仲雍逃荆蛮。jī chāng shèng ruì yìn jué zǔ,tài bó zhòng yōng táo jīng mán。 坐令周历过所卜,高风千古谁追攀。zuò lìng zhōu lì guò suǒ bo,gāo fēng qiān gǔ shuí zhuī pān。 惠皇畏废出奇计,四老昂藏趋殿陛。huì huáng wèi fèi chū qí jì,sì lǎo áng cáng qū diàn bì。 吕宗覆尽鼎再安,玉玺神光归代邸。lǚ zōng fù jǐn dǐng zài ān,yù xǐ shén guāng guī dài dǐ。 赵王枯冢生秋蓬,谷城黄石埋幽宫。zhào wáng kū zhǒng shēng qiū péng,gǔ chéng huáng shí mái yōu gōng。 空山不闻《紫芝曲》,白云影没南飞鸿。kōng shān bù wén zǐ zhī qū,bái yún yǐng méi nán fēi hóng。

题金显宗墨竹

卢亘

天人赋物如天工,墨光洒竹回天容。tiān rén fù wù rú tiān gōng,mò guāng sǎ zhú huí tiān róng。 千年劲玉寒不死,清波照响悲吟龙。qiān nián jìn yù hán bù sǐ,qīng bō zhào xiǎng bēi yín lóng。 烟凝草绿承华殿,鬼冷秋霜月如练。yān níng cǎo lǜ chéng huá diàn,guǐ lěng qiū shuāng yuè rú liàn。 长毫写影竹不知,《子夜歌》残空记面。zhǎng háo xiě yǐng zhú bù zhī,zi yè gē cán kōng jì miàn。 春云一散风吹尘,茫茫海色翻青鳞。chūn yún yī sàn fēng chuī chén,máng máng hǎi sè fān qīng lín。 金仙泪痕愁汉月,尚怜玉轴随时新。jīn xiān lèi hén chóu hàn yuè,shàng lián yù zhóu suí shí xīn。 梦跨茅龙上天去,女娲补天天不语。mèng kuà máo lóng shàng tiān qù,nǚ wā bǔ tiān tiān bù yǔ。 海绡画鸾生翠羽,踏破银湾湿河鼓。hǎi xiāo huà luán shēng cuì yǔ,tà pò yín wān shī hé gǔ。 射龙江深春不度,风色萧萧怨千古。shè lóng jiāng shēn chūn bù dù,fēng sè xiāo xiāo yuàn qiān gǔ。

行卢沟之南书所见

卢亘

幽蓟忽如九天上,俯视左右分秦齐。yōu jì hū rú jiǔ tiān shàng,fǔ shì zuǒ yòu fēn qín qí。 万里南来太行远,苍龙北峙飞云低。wàn lǐ nán lái tài xíng yuǎn,cāng lóng běi zhì fēi yún dī。 冈回一崦花柳暗,川平百里风烟迷。gāng huí yī yān huā liǔ àn,chuān píng bǎi lǐ fēng yān mí。 丈夫出门自有乐,人生何必常栖栖。zhàng fū chū mén zì yǒu lè,rén shēng hé bì cháng qī qī。

九月十日接驾回因游香山寺饮于西厓之上酒酣呈主人

卢亘

迎銮北去迷风沙,看山西来走烟霞。yíng luán běi qù mí fēng shā,kàn shān xī lái zǒu yān xiá。 苍山朝含太古色,长松百尺凌云斜。cāng shān cháo hán tài gǔ sè,zhǎng sōng bǎi chǐ líng yún xié。 杰观重楼炫金碧,笑拍阑干倚天立。jié guān zhòng lóu xuàn jīn bì,xiào pāi lán gàn yǐ tiān lì。 出门却得望东山,红树青林乱秋色。chū mén què dé wàng dōng shān,hóng shù qīng lín luàn qiū sè。 痛饮崩厓鲸吸川,径欲醉倒秋风前。tòng yǐn bēng yá jīng xī chuān,jìng yù zuì dào qiū fēng qián。 但恨浮云蔽白日,使我不得瞻青天。dàn hèn fú yún bì bái rì,shǐ wǒ bù dé zhān qīng tiān。 忽忽今年负重九,树老山空复何有。hū hū jīn nián fù zhòng jiǔ,shù lǎo shān kōng fù hé yǒu。 莫将身世愧渊明,纵有黄花无此酒。mò jiāng shēn shì kuì yuān míng,zòng yǒu huáng huā wú cǐ jiǔ。

题华山太古雪赠人

卢亘

往时天大风,能吹华山裂。wǎng shí tiān dà fēng,néng chuī huá shān liè。 坠此一拳石,咸云太古雪。zhuì cǐ yī quán shí,xián yún tài gǔ xuě。 粤自开辟初,云气所凝结。yuè zì kāi pì chū,yún qì suǒ níng jié。 已经六万岁,变化同巀嶪。yǐ jīng liù wàn suì,biàn huà tóng jié yè。 望之色正白,表里共澄澈。wàng zhī sè zhèng bái,biǎo lǐ gòng chéng chè。 尘土不能涴,光彩耀日月。chén tǔ bù néng wò,guāng cǎi yào rì yuè。 愿君勿爱此,持以献金阙。yuàn jūn wù ài cǐ,chí yǐ xiàn jīn quē。 回中避暑时,可用清毒热。huí zhōng bì shǔ shí,kě yòng qīng dú rè。

下手迟义州醮罢劝众

尹志平

诸缘种种怎生休,万虑纷纷何日息。zhū yuán zhǒng zhǒng zěn shēng xiū,wàn lǜ fēn fēn hé rì xī。 情忘处、诸缘顿了,意灭时、万虑俱毕。qíng wàng chù zhū yuán dùn le,yì miè shí wàn lǜ jù bì。 问君能有几多时,犹向人间弄智识。wèn jūn néng yǒu jǐ duō shí,yóu xiàng rén jiān nòng zhì shí。 还知恁么便回光,免使临头愁戚戚。hái zhī nèn me biàn huí guāng,miǎn shǐ lín tóu chóu qī qī。

虎丘

李源道

吴山名胜处,独说此林丘。wú shān míng shèng chù,dú shuō cǐ lín qiū。 人去剑留迹,僧来石点头。rén qù jiàn liú jì,sēng lái shí diǎn tóu。 苏台千古月,萧寺几番秋。sū tái qiān gǔ yuè,xiāo sì jǐ fān qiū。 岩壁寒泉响,辘轳声未休。yán bì hán quán xiǎng,lù lú shēng wèi xiū。

虎丘剑池

李源道

倚天长剑斫山破,劈石对峙寒潭清。yǐ tiān zhǎng jiàn zhuó shān pò,pī shí duì zhì hán tán qīng。 何年自出造化异,万古不与豪雄争。hé nián zì chū zào huà yì,wàn gǔ bù yǔ háo xióng zhēng。 涧深黑虎威狞立,树老青龙鳞甲生。jiàn shēn hēi hǔ wēi níng lì,shù lǎo qīng lóng lín jiǎ shēng。 莲花峰头有玉井,谁当并此赋峥嵘。lián huā fēng tóu yǒu yù jǐng,shuí dāng bìng cǐ fù zhēng róng。

次韵送虞伯生使蜀降香

李源道

城南尺五去天低,回首彤楼十二梯。chéng nán chǐ wǔ qù tiān dī,huí shǒu tóng lóu shí èr tī。 六月岷山犹有雪,三春云栈迥无泥。liù yuè mín shān yóu yǒu xuě,sān chūn yún zhàn jiǒng wú ní。 浣花溪上看秧马,芳草渡头闻竹鸡。huàn huā xī shàng kàn yāng mǎ,fāng cǎo dù tóu wén zhú jī。 见说草堂遗构在,公馀须到锦城西。jiàn shuō cǎo táng yí gòu zài,gōng yú xū dào jǐn chéng xī。

燕中怀古

李源道

荆卿墓上草离离,郭隗台边对落晖。jīng qīng mù shàng cǎo lí lí,guō kuí tái biān duì luò huī。 战国山川秋气壮,中原豪杰晓星稀。zhàn guó shān chuān qiū qì zhuàng,zhōng yuán háo jié xiǎo xīng xī。 乾坤纳纳无人识,南北年年有雁飞。qián kūn nà nà wú rén shí,nán běi nián nián yǒu yàn fēi。 说似芦沟桥畔柳,安排青眼送将归。shuō shì lú gōu qiáo pàn liǔ,ān pái qīng yǎn sòng jiāng guī。

赠刘宗道使安南

李源道

一介强于十万兵,秋风持节使清泠。yī jiè qiáng yú shí wàn bīng,qiū fēng chí jié shǐ qīng líng。 可容赞普窥唐壤,要遣莎车拜汉庭。kě róng zàn pǔ kuī táng rǎng,yào qiǎn shā chē bài hàn tíng。 蜃吐瘴烟骊洞暗,鲸掀巨浪海云腥。shèn tǔ zhàng yān lí dòng àn,jīng xiān jù làng hǎi yún xīng。 元戎已办安边策,万古千秋汗简青。yuán róng yǐ bàn ān biān cè,wàn gǔ qiān qiū hàn jiǎn qīng。

题王朋梅金明池图

李源道

金明池水清且涟,宝津楼阁三山巅。jīn míng chí shuǐ qīng qiě lián,bǎo jīn lóu gé sān shān diān。 鱼龙一鼓雷破壁,貔虎万艘风动天。yú lóng yī gǔ léi pò bì,pí hǔ wàn sōu fēng dòng tiān。 银涛激起翻匹练,彩绳突出腾飞仙。yín tāo jī qǐ fān pǐ liàn,cǎi shéng tū chū téng fēi xiān。 锦标夺得未为快,东朝画史今龙眠。jǐn biāo duó dé wèi wèi kuài,dōng cháo huà shǐ jīn lóng mián。

送捧诏使

李源道

霜落澄江水似蓝,江亭折柳送髯参。shuāng luò chéng jiāng shuǐ shì lán,jiāng tíng zhé liǔ sòng rán cān。 五条温语颁天北,一棹清风下斗南。wǔ tiáo wēn yǔ bān tiān běi,yī zhào qīng fēng xià dòu nán。 父老疲癃沾利泽,山川胜概入豪谈。fù lǎo pí lóng zhān lì zé,shān chuān shèng gài rù háo tán。 渝城好过黄花节,金碧台高酒半酣。yú chéng hǎo guò huáng huā jié,jīn bì tái gāo jiǔ bàn hān。

送冯参政致事

李源道

天眷虽隆志叵渝,拂衣归去不踌蹰。tiān juàn suī lóng zhì pǒ yú,fú yī guī qù bù chóu chú。 百年乔木推耆旧,九老香山入画图。bǎi nián qiáo mù tuī qí jiù,jiǔ lǎo xiāng shān rù huà tú。 力疾不辞春命驾,感恩直欲夜含珠。lì jí bù cí chūn mìng jià,gǎn ēn zhí yù yè hán zhū。 圣王已有黄金像,一舸秋风下五湖。shèng wáng yǐ yǒu huáng jīn xiàng,yī gě qiū fēng xià wǔ hú。

暮春即事

李源道

垂柳阴阴雪拥沙,残阳淡淡水明霞。chuí liǔ yīn yīn xuě yōng shā,cán yáng dàn dàn shuǐ míng xiá。 夜来枕上初闻雨,今日枝头不见花。yè lái zhěn shàng chū wén yǔ,jīn rì zhī tóu bù jiàn huā。 啼鸟已传春去信,狂蜂犹趁晚来衙。tí niǎo yǐ chuán chūn qù xìn,kuáng fēng yóu chèn wǎn lái yá。 柴门尽日无人到,读罢《离骚》更煮茶。chái mén jǐn rì wú rén dào,dú bà lí sāo gèng zhǔ chá。

题周曾秋塘图

李源道

水禽容与满晴溪,折苇枯荷澹夕晖。shuǐ qín róng yǔ mǎn qíng xī,zhé wěi kū hé dàn xī huī。 安得扁舟江上去,烟波相对两忘机。ān dé biǎn zhōu jiāng shàng qù,yān bō xiāng duì liǎng wàng jī。

绝句

何公

白帝城边春草生,黄牛峡里水波清。bái dì chéng biān chūn cǎo shēng,huáng niú xiá lǐ shuǐ bō qīng。 追思昭烈千年事,长使英雄气不平。zhuī sī zhāo liè qiān nián shì,zhǎng shǐ yīng xióng qì bù píng。

雨霁登楼

张弘范

楼外雨初霁,乾坤望眼明。lóu wài yǔ chū jì,qián kūn wàng yǎn míng。 岸高秋涨满,帘卷暮霞生。àn gāo qiū zhǎng mǎn,lián juǎn mù xiá shēng。 燕入泥香润,龙归海气清。yàn rù ní xiāng rùn,lóng guī hǎi qì qīng。 阑干残照底,一片古今情。lán gàn cán zhào dǐ,yī piàn gǔ jīn qíng。

月夜独酌

张弘范

白酒谁同饮,青尊只自开。bái jiǔ shuí tóng yǐn,qīng zūn zhǐ zì kāi。 山风吹雨去,海月上天来。shān fēng chuī yǔ qù,hǎi yuè shàng tiān lái。 雅兴高千古,狂歌复一杯。yǎ xīng gāo qiān gǔ,kuáng gē fù yī bēi。 何当呼李白,同醉凤凰台。hé dāng hū lǐ bái,tóng zuì fèng huáng tái。